200 บรรทัดแรก
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
TẬP 10
Hai đứa nó nói sẽ đưa Ha Ni về ngay, mà sao mãi vẫn chưa về?
Ôi trời ơi.
Sao tự nhiên cái này lại…
Alô?
Cái gì?
Không, không thể nào.
Con dâu, con nói gì vậy?
Con dâu, đừng khóc nữa. Nói rõ ràng cho mẹ nghe.
Con vừa nói cái gì vậy?
Bố bọn trẻ xảy ra chuyện gì?
Đừng khóc nữa, nói rõ ràng đi!
Bà.
Cún con của bà đến rồi à?
Ha Ni à.
Cún con của bà.
Bà.
Bà nhận ra cháu ạ?
Sao cháu gái nhỏ của bà lại đến được đây một mình?
Bà biết cháu lo lắng thế nào
khi biết tin bà ốm không?
Trời đất ơi.
Chắc cháu đã rất vất vả khi đến một nơi xa thế này.
Không ạ. Cháu đi xe buýt đến đây.
Bà cũng đang định đưa cháu một thứ đây.
Cháu đến đúng lúc lắm.
Cháu nhất định phải giữ chặt cái này.
Phải vậy thì mới sống sót.
Cái này là gì ạ?
Bà nói cháu phải giữ thì mới sống là sao?
Cháu nhất định phải nghe điện thoại.
Bất kể có chuyện gì, cháu cũng phải nghe cuộc gọi đó.
Bà…
Chắc bà ốm nặng lắm.
Tại sao bà Lee Hong Nyeon tuyệt vời của cháu lại thành ra thế này?
Cún con của bà,
bà phải cứu được cháu.
Nhất định phải cứu được cháu.
- Sao chị vào đây được? - Giật mình!
Gì đây? Cậu ở nhà à?
Chị đang cầm gì thế?
Lại đến trộm đồ nhà tôi sao?
Không phải. Bà đưa nó cho tôi.
- Chị biết bà cố của tôi à? - Cậu không cần biết.
Mà tôi đang bận, lần sau gặp nhé.
Cho tôi xin số điện thoại của chị đi.
Xin số làm gì?
Tôi không tập trung học được.
Mặt chị cứ hiện lên trong đầu, khiến tôi phát điên.
Cái gì?
Này! Tỉnh táo lại đi!
- Cậu biết tôi là ai không? - Chị là ai?
Ha Ni?
Trời đất ơi.
Ôi trời, không thể nào.
Sao cháu lại giống Ha Ni hồi học cấp ba thế này?
- Trời đất. - Không, bà nhận nhầm người rồi.
Khoan. Cháu đợi một chút.
Cháu xin lỗi!
Ôi trời. Cô bé đó là ai?
Seong U biết cô bé đó à?
Đó là con gái của bạn của bạn dì Ha Ni.
Cháu nghe nói thế.
Con gái
của bạn của bạn Ha Ni?
Khoan, cái này của mẹ mà.
Mẹ, con xin lỗi.
Con muốn nhìn mặt mẹ thêm chút nữa.
Con xin lỗi.
Nhờ thay đổi nguyên liệu,
đánh giá về Joa Strawberry đã tốt hơn rất nhiều.
Quan trọng hơn là mọi độ tuổi và giới tính đều thích.
Tôi luôn cảm thấy vị giác là thứ rất thần kỳ.
Dù chỉ thay đổi hương vị một chút, người tiêu dùng cũng nhận ra ngay.
Vậy nên tôi…
Tôi phải chú ý
chăm sóc đặc biệt cho chiếc lưỡi xứng tầm quốc bảo này.
Có lý do cả.
Đúng thật là, đừng có thè lưỡi ra nữa.
- Toàn mảng bám. - Mảng bám?
Cô biết tôi cạo lưỡi đến suýt nôn không hả?
- Tôi không biết. - Sao cô không biết?
Họ lại cãi nhau nên đã đến giờ kết thúc cuộc họp rồi, trưởng phòng.
Được rồi. Cuộc họp hôm nay kết thúc tại đây.
- Mọi người vất vả rồi. - Vất vả rồi.
- Gì hả? - Cô đánh tôi à?
- Cái gì? - Ôi trời.
"Gì hả?"
Hết nói nổi mà.
Đợi đã nào. Ôi trời.
Cô không cần lo. Họ cố tình cãi nhau đấy.
- Dạ? - Nhìn mà không biết họ đang hẹn hò à?
Có khi họ muốn chúng ta biết rồi.
Anh biết chuyện đó ạ?
Chắc chỉ có họ không biết họ là một cặp đôi công sở chính thức.
Không thể tin được.
Ngốc quá nhỉ?
Làm thế nào để tìm hiểu được những thông tin này?
Tập hợp một nhóm người tiêu dùng thông qua internet và mạng xã hội,
sau đó thu thập dữ liệu khảo sát từ mỗi người rồi thống kê.
Trước khi đưa ra sản phẩm mới hoặc sản phẩm cải tiến ra thị trường,
không có dữ liệu nào khách quan và đáng tin
bằng ý kiến của người tiêu dùng thuộc nhiều độ tuổi, giới tính.
Ý kiến của người tiêu dùng.
Đúng rồi.
Đến giờ ăn trưa rồi, chúng ta đi ăn nhé?
Em và chị ấy sẽ đi trước,
anh ở lại năm phút rồi tới nhé.
- Anh biết chưa? - Biết rồi.
Nhưng chắc không cần làm vậy đâu.
Ở công ty, tốt nhất là nên cẩn thận.
Nhờ vậy mà không ai biết.
Vâng.
À, đúng rồi.
Chị cũng hẹn hò với người trong công ty đúng không?
Nếu chúng ta hẹn hò đôi thì chắc sẽ vui lắm.
Hẹn hò đôi?
Anh đầu bếp điển trai ở nhà ăn công ty
không phải bạn trai chị à?
Không phải. Hoàn toàn không phải đâu.
Đừng nói dối nữa. Lần trước anh ấy làm bánh gạo cay cho chị mà.
Không phải đâu.
Đợi tôi một chút nhé.
Giả vờ nghe máy để đổi chủ đề chứ gì.
Mẹ à?
Tối nay mẹ sẽ ghé qua nhà con một lát.
Nhà con? Sao vậy ạ?
Có chuyện gì vậy mẹ?
Gặp rồi nói, hẹn ở nhà con nhé. Ừ.
- Sao con lại cầm cái này? - Mẹ?
Mẹ đưa cái này cho Ha Ni, sao con lại cầm?
- Ha Ni ạ? - Con trả lại cho Ha Ni ngay đi.
Không thì con bé sẽ chết.
- Mẹ à. - Đi ngay!
Anh, giờ anh về nhà luôn à?
Dù sao cũng đến đây rồi, đi ăn đã nhé.
Cậu từng sống ở khu này nhỉ?
Dẫn bọn tôi đến chỗ nào ngon đi.
Có quán Đồ Ăn Mẹ Nấu ngon lắm.
Mới nói đã chảy nước bọt rồi.
Có thấy Đồ Ăn Mẹ Nấu đâu.
Ừ nhỉ. Nó biến mất rồi.
Chắc nó có ý nghĩa với anh lắm.
Ngày nào tôi cũng trốn học ra đó ăn.
Đó cũng là nơi lưu giữ kỷ niệm về nụ hôn đầu.
Nụ hôn đầu? Với mối tình đầu đó à?
Trường học cũng thay đổi nhiều rồi.
Ha Ni à.
Ha Ni à…
Ha Ni à…
Bố.
Bố ơi…
Không được!
Bố…
- Làm sao đây? - Bố…
Bố ơi!
Tớ xin lỗi, Ha Ni.
Là lỗi của tớ.
Bố… Không được! Làm ơn…
Làm ơn đi mà…
Cậu nghĩ gì thế?
Nghĩ về chuyện xưa.
Gặp lại mối tình đầu làm trái tim cậu rạo rực trở lại à?
Là cảm xúc rạo rực sao?
Hay cảm giác tội lỗi?
Tội lỗi? Về chuyện gì?
Cô ấy thay đổi như vậy…
có lẽ là do tôi.
Cậu nói vậy là sao?
Cái chết của bố Bahn Ha Ni,
tôi cũng có một phần trách nhiệm.
Cái gì?
Chúng ta đi thôi.
Cậu cho hết muối vào đây à?
Ăn cái này xong thì tăng huyết áp mất.
Lần sau
em sẽ chú ý.
Người mới, sau này cẩn thận đấy.
Chúng tôi sẽ luôn để mắt tới cậu đấy.
- Chúc anh ngon miệng. - Cảm ơn cô.
- Của anh đây. - Cảm ơn cậu.
Này, người năng lực.
Có cách nào hay để hai chị hạ hỏa không?
Tôi còn sợ đến mức không dám nói chuyện.
Là do tôi giải tán Sườn Bò Hàn Quốc nhỉ?
- Ơ. Bình thường tôi đâu uống loại này. - Anh thấy thế nào?
Hôm nay tôi đã cố chọn ra cà phê hàng tuyển cho anh đấy.
Cà phê rang đậm. Vị thanh quá.
Hương vị quấn chặt lấy lưỡi.
Dư vị cũng rất đậm đà.
Chọn chuẩn đấy!
Ôi, thật là. Cách anh miêu tả một cốc cà phê giống như
tác phẩm nghệ thuật vậy.
Ừ.
À, đúng rồi. Tôi không thể thưởng thức cà phê ngon thế này một mình.
Mua thêm hai cốc để hạ hỏa cho các chị nhé.
Vâng.
- Vâng, chị à. - Người mới.
Cậu lại trốn làm đi chơi ở đâu nữa?
No comments yet. Be the first to leave one.