200 บรรทัดแรก
Sau ngày 11 tháng 9 năm 2001, quân đội Hoa Kì...
bắt đầu dùng máy bay không người lái ở vùng chiến.
Câu truyện này vào năm 2010, trước đỉnh điểm leo thang...
số thương vong trong chiến tranh.
Đây là bộ phim dựa trên những sự kiện có thật.
Tôi đang trinh sát khu vực. 19 giờ 30.
Bắt đầu từ lúc 4 giờ.
Không có dấu hiệu của mục tiêu.
Chưa thể tấn công.
Có hai thường dân.
Đặc nhiệm, tọa độ mới 1,8,0,
Bố vị trí ở phía bắc. Có vũ khí.
Máy quét đã khởi động lại theo tọa độ mới.
Đã thấy mục tiêu mới. Đang vòng lại.
Mục tiêu có vũ khí. Hãy tấn công khi có thể.
Rõ.
Xe buýt của thường dân. Đang đến từ hướng nam.
Vị trí quá gần. Tấn công ngay hoặc hủy bỏ hành động.
Rõ.
- Tôi có thể làm được. - Đã sẵn sàng.
Tên lửa đã sẵn sàng. Khóa mục tiêu.
Đã khóa mục tiêu.
Ba, hai, một,
Bắn...
Tên lửa đã đi. Thời gian bay...
10 giây.
Banh xác.
Bắn tốt lắm.
Chúng ta chẳng gọi nó là Lửa Địa Ngục mà không có lý do.
68,000 đô tiền thuế của nhân dân đấy.
Tắt máy quét. Vũ khí an toàn.
- Máy quét lade? - An toàn.
Báo cáo tổn thất...
Thôi nào Carlos, báo cáo đi.
Có bao nhiêu cái xác?
Tôi đếm được sáu cái, thưa sếp.
Nhưng tôi ước là sẽ không có tên nào còn xác để cho vào quan tài.
Thiết lập lộ trình quay về căn cứ.
Cẩn thận đấy, Tommy. Có may bay gần anh lắm đấy.
- Đã thấy... - Hướng hai giờ.
Dễ dàng thôi mà...
Được rồi, nhường chỗ lại cho đại úy Christie đi.
Bạn đang rời khỏi Không quân Hoa Kì.
Nó có phải là thật không?
Anh có từng bay trong cuộc chiến hay là gì đó chưa?
Sáng nay tôi đã thổi bay sáu tên Taliban ở Pakistan.
Giờ tôi sẽ về nhà ăn thịt nướng.
Phải rồi.
- Không phải lỗi của con mà! - Travis, quay lại đây ngay!
Quay lại đây và dọn dẹp mớ lộn xộn của con đi!
Đừng bỏ đi khi mẹ đang nói chuyện với con!
Đừng có bỏ đi!
Travis!
Anh về đúng lúc đấy.
Anh sẽ nói chuyện với con.
Em đã bị gọi lên phòng hiệu trưởng. Nó lại đánh nhau với một thằng nhóc.
Vậy nó có thắng không?
Chào Jesse, con đọc sách gì vậy? Bố có đọc được không?
- Xin lỗi anh vì ngôi nhà nhìn như... - Bãi đánh bom à?
Em không có nói như vậy.
Vậy hôm nay của anh thế nào, có vấn đề gì...
- Anh biết, anh xin lỗi. - Em có thể hỏi như vậy không?
Cám ơn vì em không hỏi.
Con không học toán được, nó cần có gia sư.
Vậy phải tốn bao nhiêu?
Em có thể giúp con không?
Anh nghĩ là từ trước đến giờ ai dạy con học?
- Toàn là em cả thôi. - Đúng rồi.
Tối mai anh sẽ thế em.
Tốt.
Nhìn anh như đang ở cách đây cả nghìn cây số...
11 ngàn?
Em đùa thôi.
Anh nghĩ là anh sẽ đi lấy một ly nước.
Em có cần gì không?
Vâng, em cần.
Cuộc sống trong mơ, Tommy.
Chào Dan.
Thưa quý vị, chiếc máy bay mà quý vị đang nhìn...
không phải là tương lai của chiến tranh.
Nó đang ở đây ngay vào lúc này.
Dù ngày hay đêm cũng có cả tá những thứ này trên bầu trời.
Truyền hình cho chúng ta về mọi hoạt động ở Afghanistan.
Chúng ta có thể ghi nhận nó là một loài chim mới.
Tôi phải cho các bạn biết là chúng ta không điều khiển tất cả chúng ở Las Vegas này...
nhưng tôi nghĩ là tôi không nên nói gì cả.
Tôi còn rất nhiều đồ ăn cũ cho các cậu.
Tất cả những lần cất cánh và hạ cánh...
đều diễn ra tại nơi này, nơi mà chúng ta kiểm soát chiến tranh ngày nay.
Đó là vì một khi những thứ này bay khỏi mặt đất,
Đó là khi chúng ta phải điều khiển.
Và những quý ông đây sẽ hướng dẫn cho các cậu cách làm việc đó.
Nhưng trước tiên, có vài điều tôi phải nói với các cậu về chương trình này.
Chúng ta nhận được rất nhiều thứ vớ vẫn từ xã hội.
Rất nhiều vụ cãi vả.
Ý kiến của Bộ Quốc Phòng.
"Không Quân Hoa Kì không tạo ra chiến tranh."
Chẳng cần quan tâm gì cả bởi vì Không quân Hoa Kì...
đang đặt mua máy bay không người lái nhiều hơn là có người lái.
Xin lỗi, "Máy bay điều khiển từ xa." Cứ gọi là gì các cậu thích.
Máy bay không người lái sẽ không đi đâu cả.
Thật sự thì chúng ở khắp nơi.
Tôi cũng không nghĩ là tôi tin điều đó.
Vì chúng ta phải làm quen với những thuật ngữ.
"Xử lý mục tiêu."
"Tấn công mục tiêu."
"Tiêu diệt mối đe dọa."
Đừng hiểu nó theo nghĩa bóng.
Chúng ta giết người khác.
Và tôi đã bắn lủng đầu chúng hằng ngày. Chuyện này không phải là trò chơi Playstation.
Dù là các sếp không thừa nhận...
nhưng hành động của chúng ta được giả lập trên máy XBox.
Và một nửa trong số các cậu được tuyển vào đây là vì...
các cậu là những "game thủ."
Giờ chiến tranh là một trò chơi bắn súng góc nhìn thứ nhất.
Nhưng khi các cậu kéo cò ở đây...
thì đó hoàn toàn là sự thật.
Từng pixel đều là thật.
Đó là thịt...
và máu.
Các cậu kéo cò ở đây thì sẽ có người phải chết.
Giờ thì...
ra ngoài đi.
Giải tán.
Chú ý!
Quá nhiều lính mới cho một cuộc chiến sắp kết thúc.
Kinh nghiệm của cậu thế nào? 3000 giờ bay trong F-16...
6 cuộc chiến, 200 lần bay trước khi đến đây à?
Giờ thì chỉ cần 40 tiếng với Cessna là được gửi đến đây cho tôi.
Ngay khi bọn họ bắt đầu.
Thì họ sẽ thấy nó ở một mức độ hoàn toàn khác.
Dù sao thì, tôi đã có phi công phụ mới cho cậu.
Trong bài kiểm tra lần trước, Carlos thể hiện rất tốt.
Coca.
Tôi nghĩ là cậu ấy muốn làm việc. Đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Kiểu cổ điển.
Kiểu 24 giờ, nhưng tôi chưa bao giờ tin trò đó.
- Còn cô ấy thì sao? - Một cô gái khó ăn.
Nhưng cô ấy đã có 500 giờ trên Rippers và 100 giờ trong Predators.
Lính giỏi nhất của Holloman. Này...
Chúng ta sẽ phải thay đổi chiến thuật tấn công.
Vì tính báo nói rằng chúng đã cảnh giác với chúng ta.
Như huấn luyện viên của tôi đã nói: "Hãy trả thù trước khi hành động."
Chuyện gì vậy?
Sếp cho tôi lên máy bay lại được không?
- Cậu không nghe những gì tôi vừa nói sao? - Tôi có nghe...
- Nhưng tôi nghĩ là... - Chẳng có thứ gì nhanh bằng chúng đâu.
Tôi hiểu cảm giác của cậu. Như là cậu chuyển từ Ferrari sang Toyota nhưng...
Cậu không nghĩ là cậu sẽ quen được với nó sao?
Được rồi, tôi sẽ xem mình có thể làm gì, được chứ?
- Cám ơn sếp. - Được rồi.
Chết tiệt thật. Đúng là không thể thay đổi được cậu Egan này.
Tôi cần người có thể lái mấy con vịt đó.
Cậu cảm thấy thế nào khi lái máy bay đi xa 15,000 km?
Chán chết được.
Chẳng có ai muốn bay đến Afghanistan.
Chỉ có Egan là muốn tự bay đến đó.
Suarez, lại gần hơn đi.
Sắp hết nhiên liệu rồi. Chúng ta phải quay về trạm.
Tôi có thể tiễn chúng đi trước.
- Predator loại cũ đấy, Tommy. - Độ trễ là bao nhiêu?
Độ trễ khoảng 2,2 giây.
Sao anh có thể biết 2 giây sau thì chúng ở đâu chứ sếp?
Đừng ném bóng nếu như không có người bắt.
Tôi sẽ hạ chúng ở ngã 4.
Một Minnesota hai Minnesota...
- Không phải Mississippi, đúng không sếp? - Tôi đến từ St. Paul.
Nhắm đến trước chúng nửa thân xe.
- Chúng ta có thể bắn. - Kích hoạt vũ khí...
Vũ khí sẵn sàng.
Ba, hai, một...
Bắn!
Thời gian bay 12 giây.
Hay lắm!
Trúng đích.
Tarfu ...
- Tarfu là gì vậy sếp? - Thật sự và hoàn toàn sạch sẽ.
Tôi nghĩ là cô đã vượt qua vòng loại.
Cám ơn sếp.
Nên tôi đã nhìn cô ấy và cô ấy cũng nhìn tôi.
Và cuối cùng tôi đã quyết định tự giới thiệu mình với cô ấy.
Tôi nói là "Xin chào, tôi là Đại úy Joseph Zimmer."
Cô ấy tự gọi mình là Anita Mann.
- Vui đấy. - Phải, cô ấy say rồi.
Trong một cái bar ở vịnh Mandalay với bạn của cô ấy.
Cô ấy đã kéo tôi lên lầu...
Cô gái đó đã kết hôn vào ngày hôm sau.
Vào bữa tiệc cuối cùng mà tôi tham dự, tôi đã có "Pancho Nguy Hiểm."
Cả cả loại "Agapito Tuyệt đỉnh"
Hay đấy...
- Vậy cô là người tình nguyện à? - Hay là bị ép buộc?
Tôi là tình nguyện viên. Phải, tôi tự xin nhập ngũ.
Thôi nào, ra trận và đánh xì dách. Không phải rất tuyệt sao?
Đúng không?
Trong cuộc đời tôi, thì nơi tốt hơn nơi này là ở Langley.
Tôi đã cố thử hai lần nhưng hồ sơ chưa từng được xem qua.
Tôi thề là tôi không biết lý do là sao.
Tôi không nhớ là mình đã làm điều gì tệ hại.
Tôi đã lái máy bay chở hàng cho Globemasters.
Tôi có thể đã làm việc cho UPS.
No comments yet. Be the first to leave one.