200 บรรทัดแรก
Biên dịch Nguyễn Minh Châ[email protected] Biên tập [email protected]
Tôi là Michelle McNally
người con cả trong một gia đình người Anh gốc Ấn sống ở Shimla.
Câu chuyện này kể về tôi và người thầy của tôi.
Câu chuyện về hai con người không may mắn bị tàn tật
về những con người đã chiến đấu với số phận
Biên dịch Nguyễn Minh Châu Biên tập hatieupro BMV.Team
Thế giới trong câu chuyện của tôi có một sự khác biệt
nơi mà những âm thanh trở thành sự câm lặng
và ánh sáng là bóng tối.
Đó là thế giới của tôi.
Nơi mà mọi thứ không thể nhìn hay nghe thấy được.
Thế giới của tôi chỉ có duy nhất một...
MÀU ĐEN
Cô có thể sống được bao lâu ở trong bóng tối chứ?
Trong chốc lát... vài giờ... vài ngày?
Suốt 40 năm tôi đã sống trong bóng tối này.
Trong 4 năm tôi đã đưa ra quyết định để thi bằng cử nhân
và trong 20 năm, tôi đều đi đến nhà thờ này, vào mỗi ngày Chủ nhật.
Nhưng hôm Chủ nhật đó thật đặc biệt.
Tôi cảm nhận được rằng Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.
Lời cầu nguyện duy nhất đó là
thầy giáo của tôi sẽ quay trở lại với tôi.
Tôi đã cầu nguyện điều đó với Chúa trong suốt một quãng thời gian dài...
và Ngài cũng mất khá nhiều thời gian để đáp lại lời nguyện cầu đó.
Mặc dù là hôm đó tôi đã không đi tìm thầy của mình.
Tối hôm đó khi tôi và Sarah cùng nhau trở về nhà
bỗng đột nhiên...
Đợi đã...
Michelle, đợi em một chút, ok?
Ôi Chúa ơi!
MICHELLE! MICHELLE! MICHELLE!
MICHELLE! Lời cầu nguyện của chị đã được đáp lại rồi!
Đó là thầy Debraj... Thầy ấy đang ở gần đài phun nước kìa.
Đó là sự thật, em thề, vâng em thề! Đi! Vâng. Vâng.
Ngày hôm đó thầy đã quay lại tìm tôi
khoảng 1 - 2 năm sau tôi nhận ra được thầy ấy
nhưng lúc đó thầy đã quên đi tất cả
kể cả tôi.
Tôi đang viết câu chuyện này
cho thầy giáo của tôi - Debraj Sahai.
Ông chắc là thầy ấy không nhớ gì chứ?
Chắc chắn là phải có cách nào đó mà ta có thể làm được.
Sarah, ông Sahai bị mắc hội chứng Alzheimer.
Ông ấy chẳng còn nhớ gì nữa cả. Đó là một khoảng trống rất đáng sợ.
Ông Sahai còn quên cả giường của ông ấy kia mà.
Ổng quên đi các từ ngữ rồi, quên luôn cả cách nói ấy chứ.
Không đâu thưa bác sĩ. Tôi thì không tin đâu.
Thầy ấy chắc chắn phải nhớ được gì đó.
Trái lại, sau từng nấy năm, bỗng nhiên hôm ấy thầy lại tìm được đến nhà của chúng tôi.
Vậy nên tôi chắc chắn thầy Sahai không bao giờ quên được Michelle đâu.
Giống như cái khăn lau từng chữ ở trên tấm bảng đen vậy
chứng bệnh này sẽ từ từ xoá đi mọi ký ức của ông ấy.
Có thể một vài căn bệnh khác người ta vẫn có thể đột nhiên nhớ lại một số ký ức.
Nhưng chứng Alzheimer thì không có cách chữa trị.
Michelle đang làm gì vậy?
Con bé muốn cho thầy Sahai đọc truyện đời của hai người họ, bằng chữ nổi.
Có lẽ bằng cách lần sờ vào những ký tự đó thì thầy ấy có thể nhớ một cái gì đó.
Michelle tin rằng phép màu sẽ xảy ra.
Khoa học không tin vào phép màu.
Ông ấy không thể nhớ ra bất cứ điều gì được...
'Không thể' là một từ mà thầy Sahai không bao giờ dạy cho Michelle.
Những gì mà ông gọi là không thể
thì con bé sẽ biến nó thành có thể.
Thầy đã bước vào cuộc đời đen tối của em.
Khi em chỉ mới 2 tuổi...
Cái đêm đó hạnh phúc bỗng đột ngột rời khỏi nhà em
khi mà cuộc đời em bước vào một khoảng đen vô tận.
Michelle... bé con xinh đẹp của mẹ.
Con không còn ốm nữa rồi... giờ con có thể nô đùa trong nước.
Trông ai tới kìa! Bố con!
Bác sĩ đã nói gì vậy bố?
Bác sĩ nói rằng Michelle không thể nhìn hay nghe được nữa.
Anh nói gì cơ?
Michelle của chúng ta đã bị mù và điếc.
Nhìn mẹ đi! Michelle!
Chúa ơi!
Tôi như là một con vật vậy.
Những đứa trẻ khác thích trêu ghẹo tôi.
Chúa cũng vậy.
Bà Gomes! Ai đã buộc những cái lon này vào Michelle vậy?
Bình tĩnh nào Michelle, bình tĩnh, bình tĩnh nào bé con.
Cháy! Cháy! Bà McNally ơi! Cháy!
Cứu với bà McNally ơi! Giúp với, bà McNally!
Trong 8 năm... mỗi ngày một tai nạn mới lại xảy ra!
Làm ai đó bị thương bằng dao, hoặc làm vỡ đầu của chính nó nữa!
Nó có thể đốt luôn cả cái nhà đấy!
Có Michelle, chúng ta chẳng thể nào hạnh phúc nổi cả.
Anh đang nói cái gì vậy hả?
Ta sẽ gửi nó vào một tổ chức nào đó.
Ý anh là bệnh viện tâm thần đó hả?
Sao anh có thể nghĩ như vậy chứ?
Cathy, anh yêu con bé rất nhiều.
Nhưng anh vẫn muốn gửi nó đi.
Nó có thể gây ra thiệt hại không thể khắc phục đấy.
Không. Em xin lỗi. Em không đồng ý.
Không còn cách nào khác đâu.
Anh không thể kiên nhẫn thêm được nữa.
Sara! Ôi Chúa ơi!
Đủ rồi! Đứa trẻ này có thể gây ra cái chết cho chúng ta đấy.
Paul, bỏ con bé ra đi anh!
Nó sẽ không ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Nó gần như đã... giết chết Sara rồi.
Bà Gomes ơi!
Bỏ con bé ra đi!
Không phải lỗi của nó đâu.
Vì Chúa!
Cố hiểu con bé đi.
Anh, em, và mọi người... đều có thể nghe, nhìn, nói!
Còn con bé thì bị kẹt trong bóng tối.
Con gái của em rất đau khổ.
Có một trường học ở Dehradun
nơi những đứa trẻ như Michelle được giáo dục một cách đặc biệt.
Nếu anh cho phép, em có thể viết thư cho một giáo viên...
Ta không cần một giáo viên.
Chúng ta cần một phép màu.
Anh không muốn nghe nữa đâu vì không còn cách chữa trị cho Michelle của chúng ta nữa cả.
Một lần cuối thôi Paul.
Biết đâu người giáo viên này là một phép màu
người sẽ mang ánh sáng tới cho cuộc đời của Michelle con gái chúng ta thì sao?
Debraj.
À, Cô Nair.
Tới với ánh sáng nào.
Thầy đang làm gì vậy, thầy Debraj? Thầy vừa mới mổ mắt đấy.
Và giờ thầy đang làm gì với một cái bóng đèn sắp hỏng kia chứ?
Cái bóng đèn này sắp hỏng rồi, cô Nair.
Tôi cần phải sửa nó.
Đúng chứ?
Nó.... nó sắp hỏng rồi.
Thầy lại uống rượu cả ngày rồi. Phải không, thầy Debraj?
Không, không...
Tôi cố gắng tạo ra ánh sáng... cho những đứa trẻ mù và điếc của tôi...
Ánh sáng của chúng đã bị lấy đi.
Ánh sáng... ÁNH SÁNG!
Hãy đánh vần nó, thầy Debraj. Á.N.H S.Á.N.G. Ánh sáng.
Ah! Sự khác biệt giữa một người nhà giáo và một phép màu..
Thi thoảng thầy làm tôi thấy bực mình đó thầy Debraj.
Tức giận... Tức giận.
Thôi mấy thứ nhảm nhí này đi.
Nhảm nhí. Nhảm nhí. Nhảm... Nhảm... Nhảm... nhí. Nhảm... nhí.
Tôi không có thời gian cho mấy từ ngữ của thầy đâu.
Tôi có thông tin quan trọng mới cho thầy đây.
Tôi đoán ba lần nhé!
Nếu đó là thư đình chỉ thì cô hãy để nó ở ngăn kéo thứ ba.
Nếu đó là số tiền lương cuối cùng của tôi thì cô hãy đặt nó vào trong túi của tôi...
và nếu đó là thông báo rời khỏi căn phòng này thì hãy ném nó vào thùng rác.
Và, thưa cô Nair, nhân tiện cô đang ở đó
liệu cô có thể đưa cho tôi
chai thuốc nhỏ mắt... ở trên cái bàn kia được chứ? Cảm ơn cô.
Có thể là thầy có 3 lời đoán
nhưng thầy chỉ có một lựa chọn thôi. Lá thư này.
Một cô bé 8 tuổi, ở Shimla, Michelle.
Con bé bị mù, điếc và bố mẹ cô bé không thể hiểu được con gái của mình.
Thầy là niềm hy vọng cuối cùng của họ đó thầy Debraj.
Nếu không họ sẽ đưa con bé vào nhà thương điên đấy.
Thầy là giáo viên giỏi nhất tôi từng biết. Con bé cần một giáo viên còn thầy thì cần một công việc.
Ngẩng đầu lên đi.
Cô nhìn thấy gì trong đôi mắt này, cô Nair?
Một tình yêu đẹp đẽ cho tôi.
Cô cần đi kiểm tra mắt rồi đấy.
- Còn mắt này? - Chẳng có gì cả.
Tên con bé là Michelle, phải chứ?
Tôi có thể thấy mọi thứ rõ ràng.
Một buổi sáng đẹp trời...
Tuyết phủ đầy đường...
Và cô gái bé nhỏ đó...
Một linh hồn lạc lối, vu vơ.
Tôi sẽ ban cho con bé đôi cánh làm bằng các từ ngữ, cô Nair.
Tôi sẽ dạy nó cách bay lên.
Thầy chẳng làm được gì cho bản thân và giờ thầy ra ngoài kia để thay đổi cuộc đời của người khác.
Thầy sao thế, mắt thầy bị đau hả?
Không, không phải mắt...
Tim tôi đau
vì lắng nghe những lời nói ác độc của cô
và nó bị đau... nó đau!
Trong 30 năm ở trong ngôi trường này...
Tôi như là không tồn tại trên đời vậy.
Khi tôi nhìn lại ngôi trường này lần cuối
học sinh của tôi đã tạm biệt tôi một cách vô cùng hời hợt.
'Chào thầy', 'Chào'. Thế đấy.
Chúng chào tôi như thế đấy cô Nair.
Ôi! Nó... nó...
Nó... đau...
Nó đau.
Định mệnh đã gắn kết hai linh hồn kỳ quặc lại với nhau.
Chúa đã không cho em một cơ thể lành lặn
và thầy như một chiến binh không mệt mỏi trong trận chiến để giúp đỡ em vậy.
Em đã chờ đợi trong màn đêm u tối
và thầy đã đem lại ánh sáng cho em.
Được rồi. Con bé đâu nhỉ?
Đấy, tất cả những thứ chúng ta cần đây. Một ông thầy nát rượu.
Hmmmm... Thú vị đấy.
Vui tươi, có hơi chút hỗn xược
và rất xinh đẹp.
Đúng. Đúng... một người mới... một người bạn mới.
Em thích cái kính của thầy à?
Vậy... thầy cho em này...
đây... của em đây.
Vui chưa?
Thầy giáo... Thầy... giáo.
Thầy Sahai, con bé hiểu ư?
No comments yet. Be the first to leave one.