Big Trouble in Little China

Big Trouble in Little China

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

Big Trouble In Little China 1986 1080p MULTI BluRay x264-1080p
ความคิดเห็นโดย paulthanhson
Jack Burton, một tài xế xe hàng đã giúp bạn mình là Vương Trì giải cứu vị hôn thê của anh ta. Cả hai đã đi vào một thế giới ngầm bí ẩn nằm dưới khu phố Tàu, nơi mà họ phải đối đầu với linh hồn bất tử của Lưu Phan, kẻ đã tìm kiếm một thiếu nữ có đôi mắt mà

แท็ก

BluRay
x264
1080
เผยแพร่เมื่อ: 2021-08-02
ดาวน์โหลด: 97
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

Điều mà tôi muốn hôm nay là...

Ông hãy thuật lại tất cả mọi chuyện.

Tức là ông muốn nghe sự thật chứ gì?

Dĩ nhiên. Nhưng trước tiên, ông hãy cho biết tên tuổi...

Và nghề nghiệp để ghi vào hồ sơ.

Trần Đản. Tài xế xe khách.

Tài xế xe khách. Mà xe khách loại gì và đi đâu?

Tôi lái xe du lịch.

Chở khách đi du lịch. Từ San Francisco đến phố Tàu.

Bây giờ...

Trước khi đi vào vấn đề chính...

Thì hiện thời...

Ông nói xem, làm thế nào để tìm được...

Jack Burton hoặc chiếc xe tải của anh ta?

- Ông nên để yên cho anh ta. - Ông Trần, vui lòng nói đi.

Ông đã gây quá nhiều rắc rối.

Nổ tung cả một khu phố rực lửa xanh...

Lửa màu xanh đó! Làm tan hoang hết mọi thứ tại đây.

Và họ nói là có ông nhúng tay...

Nên ông phải chịu trách nhiệm...

Và ông là một kẻ vô cùng nguy hiểm.

Nếu ông cứ bao che cho Jack Burton...

Hãy để yên cho Jack Burton!

Chúng tôi rất biết ơn anh ta.

Anh ta đã tỏ ra thật dũng cảm.

Đuợc thôi.

Đuợc thôi. Nhưng nếu ông muốn tôi bào chữa cho ông...

Thì có vài điều tôi cần phải biết...

Vì chưa được rõ lắm.

Chẳng hạn như...

Ông cho rằng phép thuật có thật à?

Ý ông là tà thuật của Trung Hoa?

Phải.

Chắc chắn có.

Ông nói nghiêm túc chứ?

Rồi còn chuyện về yêu tinh và ma quỷ, cũng có thật nữa hay sao?

Có luôn. Và cả pháp thuật nữa.

Còn tôi thì nghĩ rằng...

Ông đang muốn cho tôi cũng phải tin vào phép thuật?

- Đương nhiên! - Sao vậy?

Bởi vì nó có thật.

Sao tôi biết là có thật chứ, ông Trần?

- Sao à? - Đúng vậy. Làm sao biết? Ông chỉ tôi đi.

Xin ông đó. Sao hả?

Ông thấy chưa? Như vầy thì cũng chưa phải là gì đâu.

Nhưng thường thì nó phải bắt đầu...

Như vậy.

YÊU MA ĐẠI NÁO TIỂU THẦN CHÂU Jack Burton thuộc công ty vận chuyển...

YÊU MA ĐẠI NÁO TIỂU THẦN CHÂU Đang trò chuyện cùng quý thính giả đây.

Giống như tôi đang nói chuyện với vợ mình vậy.

"Em yêu, anh đã chạy nhanh hết mức rồi.

Cho nên, lái xe chỉ còn là phản xạ."

Quý vị chỉ cần nghe công ty...

Và cứ làm theo hướng dẫn trong một đêm tối tăm và bão tố thế này.

Bỗng dưng có thằng điên nào xông đến bóp cổ quý vị...

Đập đầu quý vị vào tường quán bar...

Rồi nhìn quý vị, hỏi là đã trả tiền chưa...

Thì quý vị cứ việc nhìn thẳng mặt hắn...

Và nhớ những gì mà Jack Burton vẫn hay nói vào những lúc như vầy...

"Mày trả tiền chưa, Jack?"

"Rồi, ngài à. Tôi đã gửi tấm séc vào hộp thư của ngài rồi."

Vậy đó, dù tôi chưa có đi nhiều...

Và cũng chưa làm được gì nhiều...

Nhưng tôi biết là chúng ta đang sống trên một hành tinh rất tuyệt...

Và chỉ có ai thật dại dột...

Mới nghĩ rằng mình quá lẻ loi trên cõi đời này.

Cứ đặt tài hoài. Tôi biết là xỉu mà!

Được rồi, đạt tài nữa đi! Tài đi! Nào. Tài đi!

- Thử đi? - Chơi thì chơi!

Chơi cho biết!

Lại xỉu nữa!

Tài đi chứ!

Lắc đi, anh bạn! Ba nút!

Trời đất ơi, nhóc. Biết nói sao đây?

Thấy đã chưa?

Hắn nói gì vậy, Vương? Dịch coi.

Chỉ là tổ đãi người mới thôi. Có gì mà dịch.

- Anh ta nghỉ chơi. - Sao lại nghỉ?

Mới sáng sớm thôi mà, hắn còn cả trăm đô kìa.

Sao lại thế chứ?

Nếu thua thì tôi cũng sẽ lột áo để trả mà!

Chán quá Vương ơi...

Lần sau mà tới đây chơi...

Cậu phải phục thù cho Jack đáng thương, trước khi tôi kịp nhận ra.

- Không. - Có đấy. Có đi có lại mà Vương.

Không!

Không phải lần sau. Mà ngay bây giờ.

Cậu làm gì ghê vậy?

Mà chắc là không đâu. Vì tôi và cậu cùng đến đây...

Dù mình khác màu da...

Nhưng đã từng là bạn thân, đều là dân California...

Chết tiệt vậy, Vương. Chuyện cờ bạc thôi mà.

Chơi gấp đôi hoặc bỏ cuộc. Con dao này...

Tôi có thể chặt đứt cái chai làm đôi.

- Bỏ hoặc chơi gấp đôi! - Nhảm quá.

- Bỏ hoặc chơi gấp đôi, Jack. - Vương à, đừng ngốc thế.

- Tôi đang cần tiền. - Tôi có gần một ngàn đây, Vương.

1.148 đó, Jack.

Thôi được.

Nhưng bỏ cái chai đó đi.

Lấy chai này nè.

Đuợc.

Cậu khùng lắm, Vương. Nhưng có Chúa che chở cậu!

Mọi thứ chỉ do phản xạ thôi.

Ở nhà tôi chặt được mà.

Cứ mời tôi ăn tối cả năm đi để chứng minh. Còn hiện giờ, cậu đang nợ tôi...

Hai lần của 1.148 đô.

- Tôi đâu có tiền, Jack. - Tôi không cần biết, Vương à.

Anh biết tôi chỉ là người Hoa nghèo nàn mà?

Phải lắm. Nghèo mà cậu có nhà hàng.

- Thì quá cha tôi rồi còn gì! - Phải.

Nhưng ý tôi muốn nói là tôi không có mang theo tiền.

Tôi biết rành cậu quá mà. Xe cậu ở đâu?

- Jack, tôi có việc phải đi. - Không, không được.

Tôi cần phải đi. Vài giờ nữa, mình sẽ gặp nhau tại nhà hàng của tôi?

- Rồi tôi sẽ trả tiền anh. - Trả liền đi.

- Mà cậu đi đâu? - Ra phi trường.

- Ừ, vậy phải bước qua xác tôi trước đã. - Nếu cần.

- Tôi đi theo cậu. - Anh không tin tôi sau ngần ấy năm à?

Thật đáng buồn. Làm tôi nhớ đến chuyện tiếu lâm Trung Hoa.

Khỏi đi. Cậu lên xe đi với tôi.

- Thì anh cứ chạy theo tôi, Jack. - Biết rồi.

Nhưng tôi không để bị lừa nữa đâu.

- Cậu ra đón ai? - Một cô gái.

- Mà đừng bàn nữa. - Một cô gái? Từ đâu đến?

Bắc Kinh. Đây là một ngày trọng đại trong đời tôi.

- Chứ lẽ ra tôi đã về nhà ngủ một giấc rồi. - Gái Trung Hoa à...

Được lắm, đây mới là lần đầu.

Tôi quen với nhiều em ở khắp nơi, nhưng chưa có ai là người Hoa cả.

Đẹp không?

- Tôi sẽ cưới cô ấy, Jack. - Ôi Chúa ơi!

Quen nhau từ nhỏ.

5 năm rồi tôi chưa gặp lại nàng. Chỉ có mình tôi đến đây.

Cứ cắm đầu làm việc. Thời gian đầu chỉ ngủ dưới sàn nhà.

Tôi dành dụm từng đồng để đưa nàng đến đây. Vì tôi rất yêu nàng.

Tôi không thể sống thiếu nàng được.

Nàng là lẽ sống của đời tôi.

Mà này, anh có nghe tôi nói không? Thấy tôi kiên trì không?

Cậu có vẻ lo hơi nhiều đó, anh bạn.

Nên tôi mới không chặt đứt cái chai được. Đầu óc tôi cứ bị phân tâm.

Hành khách chuyến bay số 26 đang ra...

Tại cổng số 7.

Whoa!

Coi ai kìa?

Nàng có đôi mắt xanh lục. Hiếm lắm đó Jack!

Cậu thấy cô gái đằng kia không?

Không phải nàng đâu. Ả đó phiền lắm. Còn Diệu Anh...

Có đôi mắt xanh lục, đẹp như ngọc thạch.

Phiền à?

- Tôi có thể hỏi cô chuyện này được không? - Chắc không đâu.

- Sao cô cứ nhìn chằm chằm vào... - Đương nhiên.

Mà cũng chẳng có ai giống như anh đâu.

Giống như tôi, là sao?

Anh cứ thử đứng theo hướng gió chỗ tôi xem. Nghe toàn mùi bia.

Tôi mà uống bia sáng sớm à?

Đợi đã. Này!

Bỏ đi!

- Sao vậy? - Chúng là băng tử thần đường phố. Du đảng ở phố Tàu.

Không hay rồi. Chúng đến đây làm gì chứ?

Vui lòng cho xem hộ chiếu.

Tara!

Diệu Anh!

Xin lỗi.

Diệu Anh.

Xin lỗi. Diệu Anh.

Diệu Anh.

Có gì thì từ từ nói đã, anh bạn. Diệu Anh.

Diệu Anh.

Gì đây? Lấy đâu ra vậy? Diệu Anh.

Diệu Anh.

Đừng nóng mà, anh bạn. Diệu Anh.

Diệu Anh.

Bắt lấy con bé! Diệu Anh.

Diệu Anh.

Jack! Đi nào, Jack! Diệu Anh.

Diệu Anh.

Chúng đâu? Diệu Anh.

Chúng đâu?

Báo cảnh sát đi!

Bọn chó này phải trả giá.

Chuyện gì vậy, Vương? Sao chúng lại bắt cô nàng của cậu?

Sao tôi biết! Có ai dám chắc là an toàn khi đi dạo trong công viên?

Hoặc đi chung với người lạ trong thang máy? Xã hội này đầy dẫy những thằng khùng! Bọn lưu manh!

Cô gái người Mỹ tại phi trường, hình như biết chuyện gì đó.

Tránh xa cô ấy đi, Jack. Ả dở hơi lắm. Luật sư đó.

Là gì chứ? Coi nào!

Cái quái gì thế này!

Bọn này có một câu lạc bộ, mọi người hay ghé chỗ đó lắm.

- Để mài dao à? Ở đâu? - Cảm ơn, Jack.

Xin kính chào tất cả quý khách.

Tôi là Trần Đản, đi cùng quý vị trong chuyến tham quan tuyệt vời sáng nay.

Mong quý khách được thoải mái, vui vẻ.

Cách đây rất lâu, trước cơn sốt vàng, người Trung Hoa...

Đã tràn về California, nơi mà chúng tôi gọi theo tiếng Trung là...

Kim Sơn. Họ bỏ lại vợ con tại quê nhà...

Để làm phu xây dựng tuyến đường sắt xuyên lục địa.

Tiết kiệm từng đồng từng cắc.

Rồi sau đó họ đưa cả gia đình đến đây...

Dựng lên phố Tàu xinh đẹp này...

Mà quý khách đang nhìn thấy qua khung cửa trong một ngày nắng ấm.

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left