200 บรรทัดแรก
Trên thế giới này có rất nhiều người.
Những người khoẻ mạnh, không đau ốm. Những người là đàn ông, không phải phụ nữ.
Những kẻ thông thái, không ngu dốt. Xinh đẹp và không xấu xí.
Và rồi có những kẻ cùng lúc có tất cả.
Baldur và Arni đều khoẻ mạnh, xinh đẹp và thông thái.
Họ là con trai của đại tù trưởng.
Một lần khi đi tuần về, ông trao cho họ cây rìu có cái cán của Ngọc Mẫu
từ những vùng biển phía sau thế giới.
Nhưng một ngày hè nọ, ngôi làng bị tấn công và mọi người phải đi ẩn náu.
Cây rìu quá nặng với Baldur bé nhỏ, nó làm cậu mất thời gian.
Baldur cánh tay trái ngày hôm đó...
và thực tại của cậu thay đổi mãi mãi.
Cảm giác khác biệt và là kẻ ngoài rìa xâm chiếm tâm trí...
đột nhiên Baldur không còn biết mình là ai nữa.
Cậu thấy không khoẻ, thông thái hay xinh đẹp nữa.
Cậu trở nên ít giá trị hơn những người khác.
Đại tù trưởng, người đã thể rằng mọi người đều bình đẳng...
không thể chỉ đứng nhìn cậu con trai út chết dần.
Ông quyết định rằng tất cả, con trai, đàn ông, già hay mới sinh...
trong thời gian ông cai trị cũng phải trao cho ông cánh tay trái.
Ông biết rằng nếu ai cũng thiếu một mảnh, chẳng ai hỏng cả.
Và khi thực tại của Baldur không thể thay đổi
thì thay vào đó thực tại xung quanh cậu phải thay đổi.
NGƯỜI VIKING CUỐI CÙNG
bọn trộm đã dùng vũ lực xông vào
trung tâm quản lý gia trị ở Loomis tại Glostrup.
Bọn trộm được mô tả là tàn bạo và ra tay rất có mục tiêu.
Nhiều nhân chứng đã thấy hai chiếc xe tại khu vực hiện trường vụ án.
Có chuyện gì vậy, Anchor?
Xếp vali cho em, Freja. Tìm hộ chiếu nữa. Mau!
Đợi đã. Thôi! Giúp em với!
- Manfred... - Tối nay chúng ta làm BBQ.
- Minh sẽ ăn sườn to. - Anh phải đi xa rồi.
- Em phải giúp anh một việc. - Anh đi đâu?
- Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Có Freja ở đây. - Em muốn anh ở đây nữa.
Anh sẽ về, được chưa? Em phải nuốt cái chìa khoá này...
Đôi khi em phải để anh nói xong đã.
Khi nó đi ra, lại nuốt lại, đến khi mọi thứ an toàn.
Có nghe anh nói gì không?
Ở nhà ga, tủ đồ số 23. Em có chìa khoá rồi đấy.
Trong tủ đó có cái túi. Chôn nó trong khu rừng gần nhà mẹ...
ở cái bàn cũ gỗ sồi chỗ mình tổ chức sinh nhật cho em đấy.
Em giúp anh được không? Anh chỉ tin được có mình em.
- Em chôn chồ khác được không? - Anchor, em phải đến đó.
Anchor.
CƯỚP XE CHỞ TIỀN
Anh là ai, Anchor?
Tôi là Anchor. Tôi là Anker Andersen.
Anh là phạm nhân gương mẫu, người xứng đáng được ân xá trước thời hạn
hay là Anchor người đánh một bạn cùng buồng 31 lần
vì anh ta làm đổ cà phê lên tờ sudoku của anh?
Hay là Anchor cướp xe chở tiền và tiếp tay gây án mạng?
Tôi là nhiều thú, nhưng không phải giết người.
Tôi chưa từng giết ai cả.
Trong người tôi có nhiều cơn giận, với nhiều người.
Với gia đình. Với bố...
vì ông ta bỏ chúng tôi. Với em trai.
Nhưng tôi được lệnh phải kiềm chế tính khí bản thân.
Anh có gì để nói về 41.2 triệu chưa từng được tìm thấy?
Tôi... tôi đã thực hiện quá trình này với các vị nhiều lần rồi.
Nếu tôi biết số tiền ở đâu, tôi đã nói từ lâu rồi.
Nghe này, tôi không chơi đồ. Và tôi không nhậu nhạt 11 năm rồi.
Tôi cũng không còn bạo lực nữa. Không rõ tôi còn làm gì được nữa.
Tôi chỉ có thể nói là tôi khác tôi hồi đó rồi.
CHÀO MỪNG ANCHOR RA TÙ
- Em không mở cửa sao? - Không. Mình đợi thêm chút nữa.
Em có thể...
- Chào em trai. - Chào.
Nó mua 60 cái bánh em thích.
Một tuần rồi không ngủ.
Em nghĩ đã đủ bánh chưa? Hay sao hả Manfred?
- Chị quên. Giờ tên nó là John. - Sao lại thế?
Vì nó không muốn bị gọi là Manfred. Ai cũng gọi nó là John.
Hoa là John hái, phơi khô, rồi dámalại như thế đấy.
Hay quá. Thế quái nào em không muốn được gọi là Manfred nữa hả?
- Cái gì vậy? - Này, John...
Dừng lại đi.
Em không thể cứ về nhà rồi nghĩ mọi thứ như cũ được.
Mọi chuyện dần tệ hơn từ ngày mẹ mất.
Nó nhớ em lắm, và giờ nó nghĩ em lại sắp đi nữa.
Em không xin lỗi được sao? Và nói là giờ em sẽ ở nhà?
Em đang định đi một chuyến. Lên nhà mẹ hay sao đó.
Ý hay đấy. Vậy em có thể ở lại đó vài ngày.
Mấy người mua nhà đăng cho thuê lên Airbnb.
Nhưng cứ nhớ gọi nó là John, được không? John?
Ui, anh phải xin lỗi đi. Chuyện căng lắm rồi.
Anh làm cái quái gì thế? Mình đâu còn liên quan gì nhau, Flemming.
Tôi phải lấy hết tiền của anh, Anchor, nếu không mọi chuyện không ổn.
Tất cả tiền của tôi? Anh có nửa của anh rồi mà.
Tôi tiêu hết rồi, mà tôi lại nợ nhiều lắm
và giờ tôi hứa với người ta anh sẽ giúp tôi rồi.
Không, giờ tôi muốn đánh anh.
- Anh nợ bao nhiêu? - Tôi phải lấy hết 20 triệu.
Nhưng cho anh đến thứ Hai. Khung cửa làm sao vậy?
Nguy hiểm vãi. Biết không hả?
Tôi sẽ sửa. Thứ hai tôi sẽ mang đồ nghề sang.
Có muốn ăn cái nữa không?
Cứ ăn thoải mái. Muốn ăn cái nữa không hả?
- Em kiếm đâu ra con chó vậy? - Giờ nó là chó nhà mình, Anker à.
Nó ở lại đây anh có thích không?
Có muốn đi bơi cùng nhau không? Với em và con chó, Anker?
Ù, giờ nhà mình có con chó mới.
Đưa em con chó. Bente đang đợi kìa.
- Đưa nó cho em. Bente đang đợi dưới nhà. - Chó nào?
- Con chó kia kìa, chết tiệt! - Vậy thì nó lại trốn rồi.
Vậy là nó thích sống ở đây rồi.
Anh sẽ cho nó uống nước.
Không! Không phải chó của cô ta. Còn con chó khác mà.
Mà giờ nó quý anh mà, Anker cũng thấy rồi.
- Lại đây. Bente đang báo cảnh sát kia. - Minh không nên để cảnh sát đến đây.
- Trả chó cho cô ta, Manfred! - Gọi là John đi trời đất ơi!
- Vậy chắc cũng thế cả thôi! - Anh ấy cướp chó của người ta.
Ai cũng chán lắm rồi. Anh phải gọi anh ấy là John.
Tuần trước em quên, rồi anh ấy tự lấy nĩa đâm mình.
Không, John... John.
Nếu anh đứng ở cái bàn gỗ sồi cũ,
là ở phía nào của cái bàn? Thế em đã chôn cái túi chưa?
Dừng lại đi, Manfred.
- Em không biết anh đang nói ai. - Thôi ngay đi. Anh không thích đâu.
- Sao em lại muốn gọi là John? - Vì em là John.
- Nhưng sao em lại là John? - Nhưng sao anh lại là Anker?
Em không biết, anh nghĩ sao? Em là John.
John Lennon.
John Lennon?
Em im mồm đi! Xin lỗi chứ có chuyện gì vậy?
Trông em còn chẳng giống ông ta. Em còn chẳng đeo kính giống nữa.
Em đang để dành tiền mua. Anh phải chấp nhận, nếu không...
Nếu không em lấy que xiên thịt đâm vào đầu à?
Em có thể dễ dàng tự tử, bằng cây giáo như kia kìa.
Em tính cả rồi. Nhưng nhà mình không có que xiên.
Thôi ngay đi. Manfred, em nói anh nghe nó ở đâu...
- Nó có sao không? - Ai cơ?
Em trai tôi, Manfred Andersen.
À Andersen à? Chỉ vài vết trầy ngoài da thôi.
Vậy tôi không đưa nó về được à?
Chúng tôi phải giữ lại, vì đây là nỗ lực tự sát...
nhưng nếu anh đút 500 man vào túi tôi, thì anh có thể đưa anh ta đi.
- Anh muốn tôi hối lộ anh à? - Có người bị xúc phạm đấy.
- Nhưng anh nghĩ cái quái gì vậy hả? - Đùa thôi mà, chết tiệ!
Em anh đang dưới khu 8C đấy.
Em có sao không?
Có ngồi xe được không?
Anh hiểu rồi. Em nhớ anh.
Em bị bối rối và tổn thương, khi anh không ở bên.
Ù... Nhưng giờ anh đây rồi.
Đi nào.
Anh cần em đi cùng anh lên đó và chỉ cho anh cái túi ở đâu.
Rồi sau đó mình cùng làm gì đó. Được không, Manfred?
Anh có sao không?
Tôi ôm nó được không?
Ù, giờ mình thoát khỏi cái bà ngu dốt đó rồi.
Hội chứng rối loạn nhân cách phân liệt.
Trong khi chúng ta là một người,
thì Manfred thay đổi giữa nhiều tính cách khác nhau,
và giờ anh ấy đang mắc kẹt ở một nhân cách khác, kiểu như John Lennon.
Tôi phải đưa nó đi cùng. Tôi cần nói chuyện với nó.
Anh nhớ anh ấy, nhưng Manfred sẽ ở lại đây.
Tại sao? Có ai làm gì đâu?
Anh ấy đã nỗ lực tự sát và trộm 9 con chó từ tháng Mười năm ngoái.
Manfred biết nó là ai. Nó đang giãn thôi.
Thường thì quá trình một năm,
bao gồm tổ hợp trị liệu và dùng thuốc.
Vài bệnh nhân vẫn ở nhân cách khác trong suốt quãng đời còn lại.
Chúng tôi biết rằng chúng rối loạn nhân cách phân liệt...
xảy ra do các sự kiện sang chấn trải nghiệm trước đây trong đời.
Có thể là 10, 20, 30 năm trước.
Manfred!
Em làm cái quái gì vậy? Ông ấy giết mình mất.
Cái rìu treo ở đây. Bỏ mũ ra. Minh đến trường thôi.
- Không, em sẽ lên tàu. - Không, em không phải lên tàu.
Đừng hành động khác thường nữa. Em to quá rồi. Người ta cười cho đấy.
Em không phải Viking. Viking không tồn tại.
Em tồn tại mà.
Anchor, có trong đó không hả?
BÁN DU THUYỀN
Chủ tịch ban chống tham nhũng đây rồi.
Tám Ferrnet Branca, Lilian. Cảm ơn cô.
Lothar Nielsen bên khoa tâm lý. Nhớ tôi không?
- Sắp ra khơi với em trai à? - Không, nó đang ở khu khép kín.
Thế tốt rồi.
- Đã chẩn đoán cho cậu ấy chưa? - Rối loạn nhân cách phân...
Rối loạn nhân cách phân liệt.
Anh gọi tám Fernet Branca cho mình à?
Tôi lúc nào cũng gọi tám ly. Nếu không trông xúc phạm lắm.
Rối loạn nhân cách phân liệt là chẩn đoán rất tào lao.
Là bị điên. Anh ta nghĩ mình là John Lennon.
Tôi đang giữ một Michael Laudrup đây.
Anh ta còn nhảy giữa Giê-su với John Wayne nữa.
Hoàn toàn không khả thi để nhà bếp biết họ phải phục vụ món gì.
Có một gã ngồi ngoài Amager, nghĩ mình là Ringo Starr.
Rồi chúng ta chỉ cần Paul và George, rồi là đủ một band luôn.
Tại sao giờ nó lại bị như thế? Gặp tôi nó phải vui chứ.
Cậu ta vẫn có thể xử lý nhân cách ẩn cho đến nay,
vì không có xung đột giữa hình ảnh cá nhân và môi trường.
Tôi chả hiểu cái gì cả.
Cứ cho là tôi đi lang thang và sẽ được gọi là Napoleon.
Rồi những người xung quanh sẽ xem tôi như thằng ngốc.
Nó sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến hình ảnh cá nhân của tôi.
Nhưng nếu giờ chúng ta làm một bản sao của Versailles, thuê 200 người hầu,
cho tôi một đội quân và dạy tôi tiếng Pháp,
No comments yet. Be the first to leave one.