200 บรรทัดแรก
Sản phẩm của GVN Movie Club
DAYS OF HEAVEN
Người dịch: creativealtair
Tiếp tục! Được rồi. Xúc đi. Đi tiếp.
Cậu trễ đấy.
Này, cậu.
Xúc tiếp đi!
- Này. - Ông gọi tôi đấy à?
Đây nè!
Tôi và anh trai tôi. Đã có lúc chỉ có tôi và anh trai.
Chúng tôi từng làm việc cùng nhau.
Chúng tôi từng vui đùa.
Chúng tôi từng dạo quanh đường phố.
Có những người phải chịu đựng ốm đau, đói khát.
Một số người, lưỡi thè ra cả ngoài miệng.
Phải sắp xếp lại trước đã.
Mọi thứ không phải như vậy mãi đâu.
Em biết mà, phải không?
Anh đã từng chơi trò tung hứng táo.
Anh từng làm chúng tôi vui cười.
Anh từng làm trò cho chúng tôi xem.
Hôm nay em còn làm gì nữa?
Thật ra, cả 3 chúng tôi đã đi nhiều nơi...
Nhìn và tìm kiếm nhiều thứ...
lên đường với những cuộc phiêu lưu.
Họ nói với mọi người rằng họ là anh em.
Họ không muốn ai biết.
Bạn biết con người rồi.
Bạn nói cho họ điều gì, họ sẽ bàn tán loạn lên.
Tôi đã gặp một gã tên Ding Dong.
Hắn nói với tôi cả Trái Đất sẽ chìm trong biển lửa.
Lửa sẽ bốc lên từ khắp nơi...
và chúng chỉ có nước bùng lên.
Những dãy núi sẽ mọc lên trong lửa.
Nước sẽ dâng lên.
Thú vật chạy tán loạn.
Một số sẽ bị thiêu đốt, nửa đôi cánh của chúng bốc cháy.
Con người sẽ thét gào, kêu la một sự giúp đỡ.
Những người tốt bụng, họ sẽ được lên thiên đường...
... và trốn thoát được ngọn lửa.
Người nhồi bao tải! Tôi cần những người nhồi bao tải!
Nhưng nếu bạn là người xấu, Chúa cũng không thèm nghe bạn.
Người còn không thèm nghe bạn nói gì.
Nếu làm việc thì mỗi ngày một người được 3 dollar.
Người nhồi bao tải! Tôi cần những người nhồi bao tải! Anh có làm việc đó bao giờ chưa?
- Có. - Khi nào?
- Năm ngoái. - Lên đi.
Nhà đó của ai vậy?
Của ông chủ đó. Các người đừng có mơ bén mảng lên đó.
- Nói thì hay lắm. - Này!
- Em ổn không? - Ổn mà.
- Chị sống ở đây hả? - Không.
Không, nhóc ạ.
- Cưng sống ở đâu? - Chicago.
Ồ, vậy à?
- Cái gì trong tóc chị vậy? - Tóc của chị?
- Đây. - Trong lỗ tai chị hả?
- Dạ. - Người ta gọi là makins.
- Makins là gì? - Thuốc lá ấy.
- Ồ. - Là lá thuốc trong cái túi.
Rồi em để đó, cuộn nó lại.
- Nhưng chị sẽ không... chị sẽ để dành nó. - Chị thích ở đây không?
- Ừ. - Ở đây đẹp lắm.
- Chị... chị biết. Chị rất thích nơi đây. Thích những cánh đồng lúa mì và...
- Chị có anh chị em gì không? - Không.
- Em có một anh trai. - Cậu ấy tên gì?
- Bill. - Cậu ta đâu?
Anh ấy ở đâu đó, em không biết nữa, ở ngoài kia ấy. Em không rõ.
Bắt được một con nè.
Để chị xem.
Đừng để mất nhé. Nó bay kìa. Nhìn kìa, kìa. Mất tiêu rồi.
Chị không nghĩ là chúng nó thích ta đâu.
Abby kìa!
Abby chậm quá đi.
Không bắt được đâu. Không bắt được đâu.
Vì một ngàn năm trước mắt Chúa. Khác nào ngày hôm qua đã qua rồi.
Giống như một canh của đêm.
Không lâu nữa, chúng sẽ tứ tán khắp nơi như những hồn ma.
Amen.
Amen.
Đi!
Đừng đi lung tung nữa. Đi lên. Đi lên.
Lấy cái cào đằng kia đi.
Nhanh nào!
Xếp chúng lại thẳng hằng.
Nhanh!
Chàng nông chủ, anh ấy không biết lần đầu tiên nhìn thấy cô gái là khi nào...
cũng không biết có cái gì của cô ấy đã lọt vào mắt xanh của chàng ta.
Có thể đó là do lúc gió luồn qua mái tóc của cô.
- Cháu hút thuốc làm gì? - Thế chú đội nón đen làm gì?
Để chị xem tay em nào.
Đi lấy muỗng đi, rồi gặp anh đàng kia.
OK? Trên cánh đồng đấy nhé.
Em mày có giữ ấm cho mày mỗi đêm không?
- Mày nói gì? - Mày nghe rồi đó.
Thôi đi!
Để tôi đi!
- Bình tĩnh. - OK!
Xui là anh không còn thức ăn nào nhỉ. Em hơi đói.
Anh có chút khoai tây nè.
Ông biết gì về cô gái đằng kia không, cái cô tóc đen ấy?
Ông không biết cái gì hết sao? Như là cô ấy từ đâu tới?
Cậu muốn tôi đi tìm hiểu không?
Các người làm hao tổn hơn 12 giạ ở hàng này rồi.
Trừ các người 3 dollar.
Nè, ông nói cái gì vậy? Thật không công bằng!
Vậy thì biến. Cậu bị đuổi.
- Khoan đã. - Bỏ qua đi. Đừng có cãi nữa.
Cậu muốn ở lại à?
Vậy im mồm và tiếp tục làm việc.
Ở đây họ đối đãi với mình như cứt ấy.
Đừng lo lắng nữa.
Anh vừa thấy một bác sĩ ghé qua.
Để coi anh có thể xin tí thuốc cho em được không.
Vậy nhé?
OK.
Ooh!
Này!
Tôi đánh giá cao việc ông đã tới đây, bác sĩ.
Được rồi.
Tôi sẽ còn tiếp tục lại khám cho anh.
Anh không bao giờ nghĩ rằng nó lại xảy ra với anh.
Ừ.
Bác sĩ đoán tôi còn bao nhiêu thời gian?
Bác sĩ cứ nói với tôi.
Một năm, có lẽ vậy.
Anh ấy biết mình sẽ chết.
Anh biết không có gì có thể ngăn chặn được.
Bắt nó.
Ngốc.
Bạn chỉ sống trên Trái Đất này có một lần.
Và theo ý kiến của tôi, chừng nào bạn còn tồn tại...
... thì cứ thoải mái đi.
Tao tới đây. Tao tới đây.
Xin lỗi. Tôi quên mất mình ở đâu rồi.
Yên tâm.
- Cô từ đâu tới? - Chicago.
Đợi đã.
Cô định sẽ đi tới đâu nữa?
Mọi nơi.
Wyoming.
Anh nghĩ tôi có thích không?
- Hôm nay anh cứu em đấy. - Dạ.
Anh đã giết một con chó ăn cứt.
Cảm ơn.
Anh luôn luôn trông chừng em.
Anh xứng đáng một huy chương đấy.
Em lạnh không?
Lạnh một lát thôi.
Sau đó chúng ta tới New York.
Rồi gì nữa?
Thì chúng ta ở đó. Rồi an cư.
Được rồi. Tôi muốn thấy mọi người làm việc.
Mọi người, di chuyển dọc theo nó.
Giũ nó! Nhanh lên. Đi!
Đi thôi! Nào!
Chúng ta đi!
Từ khi trời tờ mờ sáng cho đến lúc chập tối...
... họ cứ làm việc suốt.
Không ngừng nghỉ.
Cứ thế.
Chất lên. Đi nào. Đi thôi!
Bạn không làm việc, họ sẽ đá bạn ra ngay tức khắc.
Được. Đi nào! Giũ nó ra!
Họ có cần bạn đâu.
Họ luôn có thể kiếm người khác mà.
Lợi tức 4,75 dollar một mẫu.
Nhân với 20.000
Cậu đang nói đến hơn 6 chữ số.
- Một năm bội thu. - Năm được nhất từ trước đến giờ.
Cậu sẽ thành người giàu nhất Panhandle.
Cậu nên rời đi khi cậu còn như thế này.
Ở lại cậu cũng không có được thêm gì đâu.
Này, này, xuống mau!
Không!
Em té vào đó, anh phải dọn dẹp nữa.
Người nông dân này, anh ta có một món lợi tức to lớn...
... và rất là nhiều tiền.
Khi anh ta đi lại thì dù ai ngồi ghế...
... cũng đứng lên và nhường chỗ cho.
Thực ra anh chàng cũng không có hại gì cả.
Bạn đưa anh ấy một bông hoa, anh sẽ giữ nó mãi mãi.
Y có thể về chầu ông bà bất kỳ lúc nào...
Nhưng anh ta cũng không hề trách than gì hết...
Như một số người.
Theo tôi thì tôi thấy tiếc cho y...
Vì y không có để chia sẻ...
Ở bên cạnh...
Nắm lấy tay y khi y cần sự chú ý hay cái gì đó.
Đó là sự cảm thông.
Ngày mai chúng ta sẽ xong hết.
Cô vẫn giữ kế hoạch đi lên phía Bắc hả?
Tôi hỏi thể là tại vì...
... có lẽ cô sẽ muốn ở lại đây.
Lúc đó công việc nhẹ nhàng hơn rồi. Sau thời điểm thu hoạch có gì nhiều để làm đâu.
Tiền lương cũng vẫn hời.
Đó là một ý kiến. Cô cứ suy nghĩ rồi nói cho tôi biết sau.
Tôi phải đi đây.
Ai vậy?
Anh tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.