200 บรรทัดแรก
Phụ đề bởi SilverscreenJunkie
DÁNG HÌNH CỦA NƯỚC
Nếu tôi kể về chuyện đó
Nếu tôi làm thế
Tôi sẽ kể gì với bạn đây
Tôi tự nhủ?
Liệu tôi sẽ kể bạn nghe thời điểm ấy?
Chuyện xảy ra rất lâu rồi. Dường như là...
vào những ngày trị vì cuối cùng của một nàng công chúa xinh đẹp...
Hay tôi sẽ kể bạn nghe về nơi ấy?
Một thành phố nhỏ ven biển
nhưng cách xa mọi thứ khác...
Hoặc...tôi cũng chả biết nữa...
Tôi sẽ kể về cô ấy chăng?
Nàng công chúa không thể cất tiếng nói
Hay có lẽ tôi sẽ cảnh báo bạn
sự thật về những sự kiện này
và câu chuyện về tình yêu và mất mát
và con quái vật đã cố hủy diệt mọi thứ
Thưa ngài Hedak
Vậy, nàng đang ưu phiền. Kể ta nghe đi.
Em đã...
Em đã mắc tội. Em đã xúc phạm thần linh.
Em ngập sâu trong tội lỗi, thưa ngài Hedak
Để ta phán xét điều đó.
Em đã ngờ vực nghi thức hiến tế.
Thời Gian Chỉ Là Dòng Sông Trôi Từ Quá Khứ Của Ta
Con không muốn lên đó.
Tại sao thế, mọi người đều phải lên lầu, cô chủ Lloyd à,
nếu họ muốn đi ngủ.
Còi hú đánh thức cô à? Là 1 vụ hỏa hoạn.
Tại nhà máy Sô-cô-la.
Cô ngửi thấy không?
Ôi trời...
Cacao cháy.
Bi kịch và vui sướng. Cùng nhau tay trong tay.
Ông có gì để ăn không?
Ôi cô bé.
Tôi sẽ ốm yếu gầy mòn nếu cô không ở đây chăm sóc tôi mất.
Tôi nổi tiếng là kẻ hay chết đói mà.
Xem này.
Bojangles, điệu nhảy trên bậc thang.
Khó thật đấy. Cagney làm được.
Khác biệt nhưng đẹp.
Đẹp thật.
- Con cũng muốn làm thế. - Được thôi.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi ạ.
Nhảy nào.
Chà, con học nhanh đấy.
Coi chừng nhé. Bước cuối của con!
Elisa.
Khi cô đóng tiền nhà lần sau,
tôi muốn cô ở lại và xem bộ phim Kinh Thánh.
Tôi có...có hai vé miễn phí đây.
Đưa cả ông Charles hàng xóm theo nhé. Ông ấy là người tốt đấy.
Phim Kinh Thánh và phim hài!
- Chả ai tới rạp nữa rồi. - Cảm ơn.
Tôi có thể cho một bỏng ngô và soda miễn phí.
Ôi không,
Burgassi! Phải có hai chữ S ở đó.
Thôi nào. Hai chữ S ấy. Mardi Grass. Mardi Grass.
Hai chữ "S"
TRUNG TÂM NGHIÊN CỨU HÀNG KHÔNG VŨ TRỤ OCCAM
Thông báo với tất cả nhân sự, là khu 12
giờ đã được dọn dẹp tới mức an toàn A
Elias, nhanh lên. Tôi đứng đây nãy giờ rồi!
Cô phải học cách tới đúng giờ chứ.
Nè, cô làm cái gì đó? Đừng chen vô chứ, con ngốc.
Để cô ấy yên, con kia. Tôi đang giữ chỗ cho cổ.
Tôi bị báo cáo thì tôi sẽ tìm cô và con câm đấy.
Cứ làm đi, Yolanda. Cứ làm đi.
Chân tôi đau muốn chết rồi.
Hồi tối trước lúc đi tôi làm món
xúc xích cuộn bánh mì cho Brewster.
Trời ạ, anh ấy cứ thế ăn hết luôn.
Không "Cảm ơn", không một câu "Hết sẩy",
không liếc một cái...
Anh ta im lặng như nấm mồ ấy.
Nhưng nếu tiếng đánh rắm là lời nịnh nọt
Thì anh ta sẽ thành Shakespeare luôn đó cưng.
Rồi tôi về nhà và làm bữa sáng cho ảnh.
Trứng, thịt xông khói và bánh bì phết bơ.
Tôi phết bơ lên bánh của ảnh, Elisa.
Cả hai mặt,
như thể ảnh là con nít vậy...
Và thậm chí không được một tiếng "Cảm ơn"
Nếu là cô thì sẽ biết ơn,
vì cô là người có học hành.
Nhưng Brewster của tôi ấy, hồi đó
ảnh chỉ được cái hấp dẫn phụ nữ.
Không đi làm cũng lâu rồi.
Cái quái gì thế này? Không!
Mấy anh bỏ rác vào thùng được chứ hả?
Thùng rác dùng vào việc đó mà.
Khó tin quá hả? Nó được dùng vào việc đó đấy.
Rồi, được rồi. Xin lỗi Zelda, xin lỗi.
Chả biết họ đang làm cái gì nữa.
Làm một mớ lộn xộn Trời đánh, tôi nghĩ thế.
Zelda! Zelda, thôi tán gẫu đi.
Vâng thưa ông.
Không cần báng bổ như thế.
Xin lỗi, ông Fleming.
Cho xin một lúc nào!
Hôm nay ta sẽ nhận một đội
và một tài sản quý mới ở khu T-4 này.
Đây là tiến sĩ Robert Hoffstetler,
từ cơ sở cùng loại của ta ở Galveston.
Giờ thì, tôi không muốn cường điệu hay phóng đại vấn đề này nhưng
đây rất có thể là tài sản quý nhạy cảm nhất
từng được chứa trong cơ sở này.
- Chuyến đi thế nào? - Ổn. Ai bảo vệ nơi này?
Xin đợi một chút.
Bảo vệ. Ai bảo vệ nơi này?
Chào mừng tới khu T-4, thưa anh.
Tôi là Flemington, thưa anh. Trưởng đội Bảo Vệ...
Anh có câu hỏi nào hoặc bận tâm gì
cứ tới nói chuyện với tôi.
Hiểu chứ? Từ nay tôi sẽ nắm quyền.
Đưa họ ra ngoài.
Giúp tôi đưa xy-lanh vào máy điều áp.
Mang lại đây. Mang lại đây.
Mang nó lại đây. Đó. Lắp xy lanh vào.
Ta cần điều áp cho nó ngay.
- Từ đó tới đó. - Elisa, Elisa!
Nhanh nào!
Chúa ơi, đang có gì xảy ra ở đây vậy?
Cô thấy thứ đó chứ?
Phải, tôi đang đội miếng độn tóc.
Trông thế nào hả?
Coi chừng xe kìa!
Nó không phải miếng độn tóc.
Nó là tóc giả. Tiếng Pháp đấy.
Mãi mãi là thế, hiểu chứ?
Vua Tantalus đã không bao giờ thoát khỏi cái chết.
vì trên cành lúc nào cũng có một trái
ngoài tầm với của ông ấy.
Và nước dưới suối rút đi
mỗi khi ông ta cúi xuống uống.
Vậy nên đó là lý do ngày nay ta nói những điều như
"Nhìn những cái bánh trêu ngươi đó kìa."
Cảm ơn, các vị sẽ quay lại cả thôi. Nghe tôi nói chứ?
Đúng, ăn sáng với bánh!
Cứ tin tưởng giao vụ này cho tôi.
Chào hai người, chào mừng tới Dixie Doug.
Tôi gặp ông tại đây rồi đúng không?
Phải,
thực ra thì tôi tới đây vài ba lần rồi.
Mê bánh kem chanh phải không?
Ồ phải, đúng vậy. Hai cái mang về nhé.
Cứ nghe theo tôi, xin cô đấy.
Tôi...tôi tự cho mình thỏa mãn cơn thèm ấy mà.
Chắc chắn không tốt cho sức khỏe rồi. Chả có gì tôi thích là tốt cả.
Không, không. Nó là bánh hảo hạng mà. Kem chanh ấy.
Chắc anh không phải là
Dixie Doug nổi tiếng đó phải không?
Không hề.
Bánh được xe tải đưa đi khắp đất nước.
- Họ gọi đó là "Nhượng quyền", hiểu chứ? - Ồ.
Họ cho chúng tôi lồng quay, biển hiệu.
Đó là linh vật "Pie Boy" của chúng tôi.
Giọng tôi không phải thế này đâu.
Tôi tới từ Ottawa cơ.
Không.
Tôi đã tin sái cổ đấy.
"Đó là 1 cái bánh tuyệt vời"
Cái...cái...
Cái...anh chàng be bé ấy. Anh ta phải là người Ý đúng không?
Tôi cho là vậy.
Rất khôn khéo đấy.
Các vị sẽ quay lại thôi. Nghe tôi nói chứ?
"Tất cả sẽ quay lại thôi"
Cô nghĩ anh ta nói thật lòng không?
Anh ấy đã để ý tới tôi. Ý tôi là cô...cô nghe thấy mà.
Bánh này khá cứng nhỉ.
Đừng nhả ra.
Lần sau tới đó,
ta sẽ thử vị khác.
Để dành ăn sau đi. Cất đi.
Đồng hồ điểm 6 giờ sáng. Giờ Chuẩn Phương Đông.
Bầu trời bắt đầu sáng lên.
khi một cơn gió Bắc mát mẻ thổi xào xạc qua--
Những nhóm người da đen đang tụ tập...
trước và sau những cảnh sát đang tiến tới.
Chúa ơi, đổi thứ tệ hại đó sang cái khác đi.
Tôi không muốn xem cái đó đâu.
Tôi không muốn xem đâu.
Đỡ hơn rồi đấy. Hay hơn rồi đấy.
Ồ, nhìn Betty kìa!
Ôi, Chúa ơi, được trẻ trung và xinh đẹp.
Nếu được quay lại lúc tôi 18 ấy.
Tôi đã chả biết gì về mọi thứ.
Tôi sẽ tự khuyên mình một chút.
Ông sẽ nói gì?
Tôi sẽ bảo "Chăm sóc răng tốt hơn
và chịch nhiều hơn nữa"
Không, không, lời khuyên rất bổ ích mà.
Cô nhìn cái này mà xem?
Nhìn đi.
Vài bộ óc tuyệt vời nhất nước
tiểu khắp nơi ra sàn ngay tại cơ sở này.
No comments yet. Be the first to leave one.