200 บรรทัดแรก
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 31=
Thế tử nhà ta muốn lên núi,
làm phiền tránh đường.
Ông không ra tay à?
Tiểu tử này muốn ngắm phong cảnh,
liên quan gì đến ta?
Sao ta phải giúp hắn?
Thế tử,
đắc tội rồi.
Dừng tay!
Để hắn lên núi.
Không đến lượt con quyết định.
Lão tổ có lệnh,
để Từ Phượng Niên lên Cổ Ngưu Giáng.
Lão tổ cho hắn lên ư?
Sao ta dám lừa nhị thúc chuyện này!
Tránh ra.
Để ta dẫn đường.
Đi thôi.
Cuối cùng cũng đến nơi này.
Hiên Viên Kính Thành
xin lão tổ tông xuất hiện.
(Hiên Viên Đại Bàn, lão tổ Hiên Viên thế gia)
Hiên Viên Đại Bàn không biết ta muốn lên núi nhỉ?
Cô nói dối phải không?
Nếu Hiên Viên Đại Bàn chết
thì chẳng ai biết đó là nói dối.
Nếu ông ta chưa chết thì sao?
Vậy tất cả đều kết thúc,
còn ai quan tâm đến một lời nói dối chứ.
Lão già.
Ông thấy dáng người cô ấy đẹp không?
Sinh nở tốt,
hơn cô đấy.
Có gì ghê gớm đâu chứ?
Ta đương tuổi lớn mà.
Không sao,
Từ Phượng Niên không để tâm đâu.
Ai cần hắn để tâm chứ?
Bao năm qua
đã coi thường ngươi rồi.
Ngươi đến vì con gái ngươi à?
Danh vọng gần trăm năm của Hiên Viên gia
đều nhờ lão tổ gánh vác,
ta thay mặt gia tộc Hiên Viên
cảm tạ lão tổ.
Con gái ngươi
là quà cảm tạ đấy.
Nhưng lại đi sai đường rồi.
Sai thì thế nào?
Hiên Viên Kính Thành khiêu chiến.
Kính Thành,
ngươi đọc sách có từng cộng hưởng với đất trời?
Ngươi có biết
đến bước nào
mới được tính là cảnh giới Thiên Tượng?
Có phải Thiên Tượng hay không,
cứ thử là biết.
Ta cũng muốn xem thử
ngươi có trụ được sau trăm chiêu không.
Có chuyện gì thế?
Lão tổ đang đấu với ai?
Bắt đầu rồi.
Cô nghĩ ai sẽ thắng?
Tất nhiên ta mong cha mình thắng,
nhưng Hiên Viên Đại Bàn là cao thủ cảnh giới Thiên Tượng,
tinh thông đủ loại võ học,
muốn thắng ông ta
đâu có dễ như vậy.
Ta nguyện một mình
lay chuyển Côn Lôn.
Cảnh giới Thiên Tượng có thể thay đổi hiện tượng thời tiết theo ý mình thật à?
Chỉ là đúng lúc gặp hôm trời có sấm sét thôi,
nếu hô mưa gọi gió được
thì thiên hạ làm gì còn thiên tai nữa.
Dù sao ta cũng không hiểu,
tiền bối nói sao thì là vậy.
Tam gia chết rồi,
bị Hiên Viên Kính Thành giết.
Ăn nói lung tung,
tên mọt sách đó đâu?
Lên bãi Đại Tuyết rồi.
Không thể nào.
Lý tiền bối,
rốt cuộc Hiên Viên Đại Bàn đạt đến tầm cỡ nào rồi?
Năm ấy đấu kiếm với ta thì hắn thua,
sau đó thì ta không biết.
Xem ra tiến bộ hơn năm đó nhiều.
Vậy cha cô ấy thì sao?
Lúc gặp dưới núi,
cha cô ta vẫn chưa đạt đến cảnh giới Thiên Tượng.
Vậy chẳng phải thua chắc sao?
Cảnh giới chưa chắc đã quyết định tất cả.
Hiên Viên Đại Bàn và Vương Tiên Chi đều ở cảnh giới Thiên Tượng,
nhưng người ta chỉ cần một tay cũng thắng được hắn.
Vậy tiền bối thì sao?
Ta cũng dùng một tay cũng được.
Đây
là giới hạn của ngươi rồi nhỉ?
Lại lên.
Lên tiếp.
Khí hải ngược dòng,
dù kết quả trận này thế nào
thì chắc chắn ngươi cũng sẽ chết.
Mời lão tổ
đi cùng ta.
Chỉ với cảnh giới Thiên Tượng
được tạo ra bằng mánh khóe của ngươi?
Sao lại thành ba cột rồi?
Sắp có kết quả rồi.
Sống chết, thắng thua đã ở ngay trước mắt.
Thực sự là hắn!
Sắp thắng rồi.
Lão tổ cẩn thận!
Thành công rồi.
Ngươi liều mạng, dốc toàn lực vào một đòn
nhưng có làm ta bị thương chút nào không?
Ngươi cũng đến rồi,
đúng lúc lắm,
chờ giết hắn xong
rồi lại đấu với Kiếm Thần.
Nếu cảnh giới Thiên Tượng không giết được ông,
vậy thì ta
lại tăng lên một bậc nữa.
Trên Thiên Tượng một bậc là Lục Địa Thần Tiên,
ngay cả Vương Tiên Chi cũng chưa tới cảnh giới đó,
ngươi lên bậc ấy kiểu gì?
Lão tổ
từng nghe nói đến hoa quỳnh chưa?
Mới nở đã tàn,
rực rỡ trong khoảnh khắc.
Đây chính là
cảnh giới Lục Địa Thần Tiên.
Lục Địa Thần Tiên?
Nói lên là lên được cảnh giới đó sao?
Hắn dùng khí huyết của mình làm củi
để đốt lên tâm hỏa,
bước vào tuyệt cảnh.
Nhưng đúng như hắn nói,
mới nở đã tàn,
tính mạng của hắn
cũng đến thời khắc cuối cùng rồi.
Không thể nào.
Dù không tiếc mạng sống
cũng không thể
thực sự đạt đến cảnh giới Lục Địa Thần Tiên được.
Làm việc thiện như leo núi cao,
tuy khó nhưng vẫn lên được Côn Lôn.
Lão tổ tông thực sự nên đọc thêm
mấy cuốn sách mà ông coi là vô dụng.
Nếu không thấu hiểu lý lẽ thế gian
thì cả đời này
ông cũng thể không đạt đến cảnh giới ấy.
Ngươi mà cũng xứng nói đạo lý với ta!
Lão tổ còn lời trăng trối gì để lại cho Huy Sơn không?
Dù giờ ngươi đạt đến cảnh giới Lục Địa Thần Tiên
thì cũng sống được bao lâu chứ?
Chỉ cần ta dốc sức né tránh
thì ngươi cũng chẳng giết ta được.
Cuối cùng
vẫn là ta tận mắt nhìn ngươi
không cam lòng mà chết đi.
Không đánh lại được thì né,
trơ trẽn thật đấy.
Ấy là biết tiến lùi.
Nếu là tiền bối thì sao?
Kẻ dùng kiếm chỉ tiến không lùi.
Vậy cũng được à?
Vẫn cần đến thiên thời.
Nếu thực sự là Lục Địa Thần Tiên
thì chỉ dùng sức mình là giết được hắn.
Đã giỏi lắm rồi.
Giờ ngươi còn sống được bao lâu?
Cha.
Khoan đã, khoan đã.
Ta có thể để Thanh Phong làm gia chủ.
Ta có thể thề
không bao giờ động vào nó.
Mời
lão tổ lên trời!
Huy Sơn
nhờ cả vào con.
Cha!
Cha ơi!
Cha.
Lão tổ qua đời.
Gia tộc không thể một ngày không có chủ.
Trọng trách nặng nề này
chỉ có ta gánh vác được.
Người đâu,
bắt con gái của kẻ mưu nghịch kia lại.
Chờ đã.
Từ Phượng Niên của Bắc Lương
muốn mượn ý trời
No comments yet. Be the first to leave one.