Sword Snow Stride (The Snowy Path of the Heroic Blade / Xue Zhong Han Dao Xin / 雪中悍刀行)

Sword Snow Stride (The Snowy Path of the Heroic Blade / Xue Zhong Han Dao Xin / 雪中悍刀行)

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

Sword Snow Stride E27 x264 1080p
ความคิดเห็นโดย HynKk
Have fun. Nguồn từ WeTV

แท็ก

x264
1080
เผยแพร่เมื่อ: 2021-12-31
ดาวน์โหลด: 27
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)

(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)

(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)

(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)

=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=

(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)

=Tập 27=

Đừng!

Từ Phượng Niên không đáng chết.

Cô không nên ở đây.

Ông biết ta sao?

Mẫu thân cô đứng đầu ba nghìn kiếm thị Tây Sở,

tất nhiên ta từng gặp cô.

Tĩnh An vương xem ta là quân cờ

để ám sát Từ Phượng Niên,

nhưng Từ Phượng Niên không hề giết ta.

Hắn thật sự rất tốt với điện hạ,

không hề lừa gạt gì cả.

Nếu không phải cả hai người đều nói giúp ngươi

thì ngươi đã chết rồi.

Điện hạ vẫn còn sống

quả thực là trời phù hộ Đại Sở ta.

Chính phụ hoàng xin Từ Kiêu để cho ta sống.

Chỉ dựa vào chuyện này,

ta có thể tha chết cho Từ Kiêu một lần.

Nếu ông thật sự có bản lĩnh này

thì sao bao năm qua chưa từng đến Bắc Lương?

Nhà binh tránh mạnh tìm yếu.

Bắc Lương là vùng đất hung hiểm, không thể tùy tiện xông vào.

Ngay cả hoàng cung ông cũng xông vào rồi mà?

Bắc Lương

nguy hiểm hơn hoàng cung Ly Dương nhiều.

Ông sợ Bắc Lương?

Nếu biết điện hạ ở Bắc Lương,

ta đã đến đó từ lâu rồi.

Điện hạ,

bao năm qua

người phải chịu khổ rồi.

Thực ra ta cũng ổn.

Điện hạ xem còn gì cần mang theo không?

Mang theo?

Mang đi đâu?

Tất nhiên là theo tội thần về nước Sở rồi.

Tây Sở đã diệt vong từ lâu rồi.

Nhưng người nước Sở vẫn còn.

Câu này không chỉ nói đến ông nhỉ?

Tất nhiên,

không chỉ là ta.

Người nước Sở may mắn sống sót

đã tập trung về đất Thục.

Nay đất Thục nổi loạn khắp nơi,

những người này đều là thần dân của người.

Họ tuyệt vọng đã lâu,

họ đang đợi công chúa đưa họ về nhà.

Không được,

ta không cho cô ấy đi.

Ta không hỏi ngươi.

Cô ấy là của ta.

Ai là của ngươi chứ?

Tránh ra.

Ông ta đòi giao Khương Nê ra, ta không cho.

Ông cũng vậy thôi.

Tào Trường Khanh ta muốn đưa người đi

thì ai trong thiên hạ cản được ta?

Hai Tay Áo Thanh Xà?

Lý Thuần Canh?

Ta biết mình tên gì,

không cần ngươi nói.

Chẳng phải tiền bối bị giữ lại Lư gia sao?

Ngươi tưởng lão già ta đây dễ bị lừa thế à?

Tiền bối vẫn luôn ở đây sao?

Hai đao đánh với Lư Bạch Hiệt

cũng tạm ra dáng đấy,

sau đó thì lung tung loạn xạ.

Đứng gọn sang một bên đi,

ta sẽ dạy dỗ ngươi sau.

Hôm nay cho dù là Vương Tiên Chi đích thân đến đây

cũng đừng hòng cản ta.

Ngươi già rồi.

Toàn nói nhảm nhí.

Kỳ...

Kỳ chiếu thúc thúc.

Điện hạ.

Có thể đừng ra tay không?

Tào Trường Khanh

xin nghe theo lệnh của điện hạ.

Kỳ chiếu thúc thúc,

ta không đi theo thúc thúc được không?

Công chúa điện hạ,

nếu người ở lại

thì chỉ có thể là một thị nữ.

Với thân phận như thế thì hắn sẽ cưới người sao?

Ta đâu có nói muốn gả cho hắn?

Đợi... đợi đã.

Nếu không đánh nữa,

hay là đừng đứng đây nói chuyện,

tìm nơi nào đó, vào phòng rồi nói.

Cũng được.

Thanh Điểu.

Cô ra ngoài

tìm Ngụy gia gia và mấy người Ninh Nga Mi,

bảo họ canh chừng chùa Báo Quốc,

đừng cho ai vào đây.

Sau khi ta chết,

xin thế tử tha cho tiểu nha đầu ngoài chùa.

Tại sao ngươi lại chết?

Tào Trường Khanh xuất hiện,

đất Thục sẽ dấy lên loạn lạc.

Chuyện lớn như vậy mà ta cũng nghe thấy rồi,

nếu ta không chết, trời đất khó tha.

Thực ra ngươi còn một lựa chọn.

Nếu ngươi góp sức cho Bắc Lương

thì không cần phải chết nữa.

Nếu ta đi,

tiểu cô nương đó

sẽ không còn ai chăm sóc.

Đưa con bé đến Bắc Lương luôn.

Gia gia của con bé bị liệt, lại thêm bệnh nặng không thể đi xa,

vì thế trước khi ông lão qua đời,

ta không thể rời khỏi Ương Châu.

Không sao,

ngươi có thể ở lại chăm sóc con bé.

Ở lại sao?

Cầm đi,

có thể dùng số tiền này chữa bệnh cho ông lão.

Đợi ông ấy đỡ hơn

thì thuê xe ngựa cùng đến Bắc Lương.

Ý của ngài là

cho ta đi?

Không đánh nhau,

ngươi ở lại đây cũng chẳng có gì để hóng.

Ngài không sợ ta truyền tin này ra ngoài sao?

Ta muốn dùng ngươi

thì sẽ tin ngươi.

Trần Tích Lượng

tham kiến chúa công.

Xin chúa công đợi ta ở Bắc Lương.

Dù bao lâu nữa,

Bắc Lương cũng sẽ đợi ngươi.

Cảm thấy thư sinh này dùng được ư?

Dùng được.

Không sợ hắn bán đệ thật sao?

Sĩ tộc và thư sinh nghèo

ở Ương Châu khác biệt như trời với đất.

Nếu hắn muốn có hy vọng

thì chỉ có thể đến Bắc Lương.

Nếu ca ca dấn thân vào vũng bùn lịch sử,

muội có muốn đi cùng ca ca không?

Chỉ cần gia gia không sao,

Trần ca ca đi đâu muội cũng theo.

Vậy chúng ta hứa vậy nhé.

Đợi gia gia khỏe lại,

chúng ta sẽ rời khỏi Giang Nam.

Đi đâu thế?

Đi về hướng Bắc.

Bái kiến tể tướng.

Ngươi đến rồi.

Tể tướng truyền gọi,

ta nào dám không đến.

Tể tướng tận hưởng thật đấy.

Ta không thích ra vẻ thanh liêm nghèo khổ cho dân thấy.

Ta muốn để người đọc sách nhìn thấy

rồi ngưỡng mộ,

thôi thúc

nguyện vọng trèo cao của họ.

Không đồng ý à?

Ta nào dám

bình luận về chuyện này.

Ta nghe nói Tào Trường Khanh xuất hiện ở Ương Châu.

Đúng là có tin này.

Lần cuối thấy hắn

hình như là đi về phía Dương Thành.

Từ Phượng Niên cũng ở Dương Thành.

Chắc có thể rêu rao.

Cứ nói Bắc Lương

và đám người Tào Trường Khanh...

Không.

Không, không.

Cứ đợi thêm đi.

Ngươi khoan hẵng vội.

Xem xem

Tào Trường Khanh và Từ Phượng Niên

có gặp nhau không?

Gặp nhau rồi

thì sẽ

xảy ra chuyện gì?

Được.

Có tin tức

mau chóng đưa đến đây.

Tể tướng yên tâm.

Đi đi.

Tể tướng quả thật chuyên cần chính sự,

mang cả công vụ về nhà xử lý.

Đem tấu chương về phủ

đúng là không thích hợp lắm.

Nhưng vì trị nước

cũng không thể quá để ý mấy phép tắc vặt vãnh đó.

Làm chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết.

Tể tướng

thật khí phách.

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left