196 บรรทัดแรก
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
DỰA TRÊN WEBTOON SWEET HOME CỦA KIM CARNBY VÀ HWANG YOUNG CHAN
Mau lên xe!
Cậu có bằng lái chứ?
- Lý thuyết 100 điểm. - Thực hành?
Giữ chặt vào.
Xin lỗi nhé, cô Ji Su.
Bắt được rồi!
Chú ơi!
Chú ơi!
Chúng ta phải ra giúp họ chứ?
Muốn thì tự đi đi.
Sao không làm theo đã tập?
Im đi, con chó này! Chủ nào tớ nấy mà!
Tránh ra đi.
Muốn chết cả lũ à?
Các người luyện tập để làm gì?
Muốn sống như vậy sao?
- Chú ơi… - Đi! Chú ổn.
Mau đi.
Chết đi, con quái vật!
Một, hai…
Nếu định giam cậu ấy nữa thì cứu làm gì?
Này cậu…
Xin lỗi.
Vì khiến cậu mệt mỏi hơn.
Lần này cậu chọn đi.
Cảm ơn cô.
Không có chi.
Giờ còn lo chữa thương à?
Vừa rồi chị còn thở không ra hơi mà.
Tôi không sao.
Muốn chết lắm à?
Có thể anh không lưu luyến gì nơi này
nhưng đừng thể hiện ra
trước mặt những người cố sống.
Sao tôi phải thế?
Đó là lịch sự.
Thế giới ra như vậy mà còn lo lịch sự?
Vì chúng ta vốn sống
trong thế giới như vậy,
nên sống cho ra con người hơn đi.
Cô bị hen suyễn à?
Sẽ chết sao?
Tôi chưa hề nghĩ đến cái chết.
Chữa cho tôi đi.
Nhờ cô đấy.
Này cậu.
Muốn ăn thêm phần của tôi…
Không. Tôi ổn mà.
Khỉ thật. Có muỗng cũng như không.
Đúng đấy. Húp còn nhanh hơn.
Thật là. Sao mấy người nhìn cậu ấy chằm chằm vậy?
Mắt tôi nó vậy rồi.
Còn chỗ nào để đi à?
Ngồi đi. Nhiễu sự quá.
Trời ơi. Ăn ngon quá.
Hai cậu làm sao thế?
Hai kẻ làm người ta bực, nên thoải mái khi ở riêng chứ.
Cậu mặt sẹo. Đã có sẹo rồi thì đừng nhăn nhó.
Mất hết cả khẩu vị.
Còn tay cậu sao đầy thương tích thế kia?
Tôi cũng không kém đâu.
Thế nào? Sợ chưa?
Ruột gan tôi chả còn gì nguyên vẹn.
Bác sĩ ngốc bảo cố lắm sống được nửa năm. Tôi sống tới giờ này mà.
Hắn rõ là lang băm.
Muốn nghe bí quyết của tôi không?
Ăn uống thật đầy đủ vào, các chàng trai à.
Ăn cho mạnh miệng vào!
Chúng ta đều phải ăn và sống sót mà.
PHÒNG BẢO VỆ
Để anh.
Chị ơi, cùng chơi đi mà.
Chị nói sẽ chơi cùng em mà! Chị hứa rồi mà!
Em muốn bị mắng à?
Chị cũng là kẻ nói dối, như bố vậy!
Em cút đi!
Chị ơi…
BẦU TRỜI
Chơi nào.
Trẻ con thì cứ chơi.
Đưa súng cho cháu đi.
Cho cháu thứ gì để giết quái vật.
Sau này đi, khi cháu lớn hơn.
Chưa tới đó đã chết thì sao?
Cháu mà chết thì Yeong Su cũng chết.
Yeong Su chỉ có mình cháu thôi.
QUY ĐỊNH PHÒNG TẮM
Ba ngày một lần sao?
Vậy thì da dẻ sẽ mình sẽ tiêu.
Còn giấc mơ của mình? Nó cũng sẽ tiêu tùng.
Chết tiệt. Chả biết.
CỬA HÀNG ĐIỆN TỬ
Bồn nước đã bị nhiễm bẩn.
Đáng ra sẽ được nửa tháng nếu tiết kiệm.
Gay go rồi. Nước là quan trọng nhất.
Vâng.
Chân chú ổn chứ?
Cái này à?
Chẳng có cảm giác, nên chả biết có ổn không.
Có thể bị nhiễm trùng, chú nhớ sát trùng.
Ừ.
Kính cậu sao vậy?
Đưa đây, tôi hàn lại.
Tôi thích vậy hơn.
Sao cậu đến đây?
Chú xuống tầng hầm một chuyến.
Ổn cả chứ?
Ừ, tất nhiên rồi. Sao vậy?
Nhẹ nhàng thôi.
Chắc tất cả sẽ vui nhỉ?
Gì vậy?
Cậu bảo tầng hầm ổn rồi mà.
Có người bảo đang chờ bưu kiện, nên…
Đừng đi riêng lẻ.
Ừ. Nên hai chúng tôi mới cùng đi…
HAN DU SIK
À, cái này…
Sẽ chịu được sức nặng.
Nếu gia cố kính xe và gắn vũ khí, có thể chạy ra ngoài.
Khi nào thì xong ạ?
Muốn tôi xong sớm à?
Vâng. Ít thời gian, lại đông người.
Cứ thế này, hoặc chết hết, hoặc chỉ vài người sống.
Phải đi trước khi mọi người hoảng.
Kim Ji Eun.
- Vâng. - Đây.
Cái này của tôi, Son Hye In.
Đây cũng là của tôi.
Son Hye In, của tôi.
Cái này…
- của tôi. - Sao cái gì cũng là của cô vậy?
Xem nào.
Đâu phải của cô!
Không phải mà!
Căn hộ 502, Nam Sang Won.
Nam Sang Won là ai?
Là chồng đã chết của Seo Yi Kyung.
MỜI BẠN ĐẾN DỰ HÔN LỄ SANG WON VÀ YI KYUNG
Cô ấy đã đi đâu nhỉ?
Cô ấy sẽ ổn chứ?
Ra ngoài.
Chúng tôi gọi họ là "người nhiễm đặc biệt".
Bắt được vài người, mà đều thành quái vật hay chết vì quá sức.
Giai đoạn mấu chốt là 15 ngày sau khi nhiễm.
Có ai qua được 15 ngày chứ?
Từng có, nhưng người đó đã biến mất hoàn toàn.
Cậu bé mà cô nói đến phải sống được hơn 15 ngày đấy.
THIẾU LƯƠNG THỰC
BẢO QUẢN THỨC ĂN RIÊNG
DI CHUYỂN THEO NHÓM NHỎ
Dừng lại.
Tưởng tôi không biết các người bỏ trốn hả?
Đưa phần của tôi đây!
Dừng lại đi.
Khốn kiếp! Bây giờ không thể tin ai cả!
Bình tĩnh. Nói chuyện đã.
Đừng động vào tôi, đồ khốn.
Tưởng tôi chịu chết ở đây sao?
Tôi sẽ ra ngoài một mình.
Cậu, đưa chìa khóa xe đây.
Đưa chìa khóa đây, đồ khốn!
Đưa chìa khóa đây! Thằng khốn…
Thằng khốn…
Vậy thì ra đi.
Các người đâu hiểu cảm giác giao mạng của mình cho người khác!
Các người làm gì vậy?
Không xấu hổ với trẻ con hả?
Trẻ con hay người lớn thì liên quan gì? Dù gì cũng chết cả thôi!
Không đâu.
Không chết cả đâu.
Những kẻ nhát gan và ngu ngốc như cậu sẽ chết trước tiên.
Tỉnh táo lại đi!
Hãy tự lo cho cái mạng của mình.
Chúng ta…
sẽ liều ra ngoài.
Thức ăn chỉ còn đủ năm ngày.
Chúng tôi sẽ lục cửa hàng gần đây.
Nguy hiểm lắm đấy.
Chuẩn bị cả rồi.
Ông An sẽ thám thính tình hình.
Chú Du Sik đang chỉnh lại xe.
Cậu bốn mắt, chờ đã.
Vậy ai sẽ đi?
Lại bốc thăm sao?
Đây là việc quan trọng.
Ai dễ thành công cao sẽ đi.
- Sao tôi phải đi? - Vì anh phụ trách thức ăn.
Cũng là người có thể thành công nhất.
Biết tôi là người thế nào không?
Tôi mặc kệ.
Nhưng mà
anh có từng…
cứu người chưa?
Xin lỗi anh
No comments yet. Be the first to leave one.