200 บรรทัดแรก
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
=Tập 4=
Hoa khôi này rất xinh đẹp.
Ta không nỡ giết.
Làm sao đây?
Ta biết ngài giấu tài
không dễ dàng gì,
nhưng ta vẫn coi thường ngài.
Ta biết.
Dù trời đất có sụp đổ,
ta cũng sẽ một mình tiếp đón.
Nếu không có khí phách này
thì sao tiếp quản được Bắc Lương?
Ai nói phải tiếp quản Bắc Lương?
Nếu có một ngày Từ Kiêu không còn,
Bắc Lương đại loạn,
có từng nghĩ tới việc thay thế ông ấy không?
Có ta ở đây,
Bắc Lương sẽ không loạn.
Ra đây đi.
Nhìn xem,
coi thường ngươi đấy.
Đa tạ.
Ý gì?
Trong bầu không khí vừa rồi,
cô sợ hắn ra tay
mới cố ý tạo ra tiếng động đúng không?
Nhưng cô không cần phải lo,
hắn sẽ không ra tay đâu.
Ngươi nói lung tung gì đấy,
đó là ta không cẩn thận thôi.
Hắn ra tay mới tốt chứ,
ta còn có thể đâm ngươi thêm một nhát.
Nghe nói hôm nay phơi sách à?
Sách đâu?
Trang sách bị hư hại,
số tiền này phải tính sổ với cô nhỉ?
Ta nói có lý không?
Đi đâu thế?
Đi lấy hộp tiền.
Tâm trạng tốt hơn rồi à?
Con người Ninh Nga Mi rất thành thật.
Cha tìm lý do
thả hắn ra đi.
Chuyện ám sát còn chưa xong mà?
Lại có lần sau,
không chừng sẽ đoán được kẻ đứng sau là ai.
Trần Chi Báo
tài hoa
tuyệt thế,
cho dù là ta
cũng chưa chắc sánh bằng hắn.
Vậy thì cha khiêm nhường rồi.
Hắn có thủ đoạn,
còn cha mới là lòng dạ sâu xa.
Con muốn nắm giữ Bắc Lương,
thì người đầu tiên phải thu phục chính là hắn.
Không dễ đâu.
Con chỉ là một công tử ăn chơi bình thường,
đâu gánh vác được lá cờ lớn thế này?
Hơn nữa chẳng phải cha vừa nói rồi sao?
Lần ám sát tiếp theo
không biết khi nào sẽ đến,
con vẫn nên sống sót trước đã.
Đến Lăng Châu
là phải từ biệt rồi.
Sao vậy?
Ta đã làm sai chuyện gì sao?
Cô cũng biết
ta đến Lăng Châu là vì Từ Phượng Niên.
Tai họa to lớn này
không nên để cô bị liên lụy.
Dù huynh làm gì,
ta cũng sẵn lòng ở bên huynh.
Lâm ca ca,
huynh không tin ta sao?
Không phải.
Chỉ là ta rất cảm động.
Sao không vào thế?
Đã nói
làm hộ vệ xong
rồi mới vào đình Thính Triều.
Không cần cứng nhắc thế,
bây giờ đã vào được rồi.
Bây giờ đã vào được ư?
Đợi ta một lát.
Cái gì thế?
Gà quay.
Tại sao ném vào trong hồ?
Đi, chúng ta vào thôi.
Mau lên,
ta dẫn đường cho cô.
Tầng một là 30 ngàn quyển võ học nhập môn trong thiên hạ.
Chắc không lọt vào mắt cô được.
30 ngàn quyển?
Tầng hai có bốn ngàn bản đơn
Âm Dương Học, Tung Hoành Học
và 49 món vũ khí thượng hạng.
Tầng ba là 20 ngàn quyển bí tịch,
cũng được coi là võ học cao thâm.
Tầng bốn là đồ cổ vật lạ,
chắc cô không có hứng thú.
Tầng năm, sáu thì cô khoan hẵng vội lên.
Ta phải nói một tiếng với Từ Kiêu.
Nhiều bí tịch võ học như vậy
mà sao ngươi lại không biết võ công?
Trong thư viện toàn văn chương đạo đức
nhưng cũng thiếu gì những tên khốn nạn?
Đó là chuyện khác.
Ta lười.
Thế tử vương phủ không chịu khổ được.
Một kẻ trói gà không chặt như ngươi,
e là trong quân không phục.
Cô cũng muốn khuyên ta tiếp quản Bắc Lương?
Ngươi có tiếp quản hay không
liên quan gì đến ta?
Vậy thì tốt.
Được,
cô từ từ mà xem đi.
Ta đi đây.
Đúng rồi,
phải chào hỏi hắn một tiếng đã.
Ngụy gia gia.
Ngụy gia gia.
Cho ta mượn đao dùng tí.
Thời tiết hanh khô,
cẩn thận củi lửa.
Thời tiết hanh khô.
Từ Phượng Niên!
Cẩn thận củi lửa.
Đừng đập nữa,
Từ Phượng Niên.
Cậu thế này là muốn tạo phản à?
Thế tử giá đáo,
bần đạo
xin kính lễ.
Đây là Ngụy gia gia.
Sau này cô không tìm được sách thì cứ hỏi ông ấy.
Đây là Nam Cung Bộc Dạ,
đến để đọc sách.
Nam Cung?
Thế gia Bắc Mãng?
Từ Kiêu biết cô ấy.
Vậy thì không sao.
Thế ta đi đây.
Thế tử.
Cậu về mấy ngày,
không lên thăm sư phụ của cậu sao?
Giờ vẫn chưa thể lên được.
Tại sao?
Chuyện ám sát
là có người sắp đặt.
Trước khi giải quyết chuyện này,
ta không có mặt mũi gặp người đó.
Sư phụ?
Chẳng phải ngươi không tập võ sao?
Sư phụ ta không dạy ta tập võ.
Vậy dạy ngươi cái gì?
Chơi cờ.
Đây là ai thế, rầm rộ như vậy?
Tiểu Lâm.
Nhà họ ở Thanh Châu,
nắm giữ đại quyền tài chính.
Đa tạ.
Các vị,
trong lòng Lâm mỗ có lời này không nói ra thì không chịu được.
Làm phiền các vị
dừng bước.
Từ Kiêu,
mang danh Bắc Lương vương,
thực chất là quốc tặc,
ngông cuồng vô đạo,
ai cũng muốn giết.
Người này hung tàn bạo ngược,
nhưng từng lập chiến công
nên cũng thôi đi.
Kẻ khiến người ta khinh thường nhất
là đích tử Từ gia,
Từ Phượng Niên,
dâm loạn háo sắc,
độc ác như rắn rết.
Lòng dạ lang sói,
thân cận hạng gian nịnh như thế,
quả là mầm họa đệ nhất Bắc Lương ta,
ác tặc đệ nhất thiên hạ.
Vừa hay, vừa hay.
Cùng ra ngoài đi.
Không đi.
Nghe nói có người mắng ta giữa đường.
Thật sao?
Lừa cô làm gì?
Hơn nữa nghe nói tài văn chương của người này không tồi,
đã mắng mấy canh giờ rồi
mà không lặp lại câu nào.
Ta không tin.
Mắng ngươi giữa đường
No comments yet. Be the first to leave one.