முதல் 200 வரிகள்.
CÔNG TY NIKKATSU
CHUYỆN MỘT CÔ GÁI ĐIẾM
Truyện của TAIJIRO TAMURA
Do KANEO IWAl sản xuất
Kịch bản của HAJIME TAKAIWA
Quay phim bởi KAZUE NAGATSUKA
Ánh sáng : MASAHIRO TAKAMATSU
Nhạc của NAOZUMI YAMAMOTO
Biên tập bởi AKIRA SUZUKI
Diễn viên chính :
TAMIO KAWACHI YUMIKO NOGAWA
ISAO TAMAGAWA SHOICHI OZAWA
TOSHIO SUGIYAMA, TOMIKO ISHII KOTOE HATSUl, KAZUKO IMAl
HIDEAKI ESUMI, KAYO MATSUO KEISUKE NORO, JUKEl FUJIOKA
SEIJUN SUZUKI đạo diễn
Gái điếm, dâm ô, gian manh.
Harumi là một cô gái ở Thiên Tân.
Ở đó, cô đã yêu một người đàn ông Nhật Bản.
Cô yêu anh ấy bằng cả trái tim
và hy vọng sẽ kết hôn với anh vào một ngày nào đó.
Nhưng người đàn ông cô yêu đã đưa một cô dâu từ Nhật Bản về.
Tomoda là của tôi!
Nếu cô không quay lại Nhật Bản ngay bây giờ, tôi sẽ giết cô!
Tomoda không có ở đây. Anh ấy đã ra ngoài.
Anh biết cảm giác của em, nên anh đến để xin lỗi.
Harumi à... Em là người duy nhất anh thực sự yêu.
Chuyện kết hôn của anh không có nghĩa lý gì.
Mối quan hệ giữa anh và em không hề thay đổi.
Hãy rời người phụ nữ đó...
nếu không em sẽ giết anh!
Này, ông...
khi nào chúng ta sẽ đến đó, hả ông?
Bắt đầu từ lúc rời khỏi Thiên Tân,
xung quanh chỗ nào cũng trống trơn. Nó làm tôi phát sợ.
Bốn tỷ người ở Trung Quốc đang chờ đợi chúng ta.
Này... khi nào họ bắt đầu làm ăn vậy?
- Họ nói... tối nay. - Tôi nghe rồi.
Tôi sẽ kiếm một vé đặc biệt và là người đầu tiên được đi.
Cô ấy nói là không thành vấn đề.
Này, em, còn anh thì sao?
Không, anh phải đi sau tôi.
Tôi không quan tâm. Miễn là đến lượt tôi là ok.
Tởm quá! Bọn lính miền núi đó giống như những con thú.
Chỉ là họ thèm khát đàn bà. Đây đâu phải là Thiên Tân, cô biết đấy.
Này, ông có bao nhiêu gái ở đó?
Thêm 3 người bọn cô là 7. Kiminoya có 6. Tổng cộng 13 người.
Chỉ có 13 mà phải lo cho cả một tiểu đoàn?
Họ trông mạnh mẽ.
Bọn đàn ông ở Thiên Tân không cách gì so với mấy người lính này.
Tôi muốn xả láng với đủ loại đàn ông.
Nakahira!
Ohashi!
Oh! Mấy cô làm gì vậy?
Tôi không chịu nổi chỗ nguy hiểm này. Tôi chỉ có một cuộc sống.
Bộ mấy cô tính đi bộ suốt trở về Thiên Tân sao?
Còn tốt hơn là phải chết. Harumi, đi thôi.
Tôi không đi. Tôi không còn nơi nào khác để sống.
Chết tiệt! Đây không phải làng Airoson sao?
Đúng, thưa ngài.
Chúng ta phải giết một số người để làm gương.
Nhìn kìa! Chúng làm như không có chuyện gì xảy ra.
"Nếu hư hỏng đường, hư hỏng dây điện hoặc bãi mìn không được báo cáo
ngay lập tức, các đơn vị có trách nhiệm sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc."
May là cô không bị thương.
Đám lính ở Buken sẽ không vui nếu có chuyện gì xảy ra với cô!
Anh thuộc đơn vị nào?
- Bộ chỉ huy tiểu đoàn, thưa anh. - Đến tổng hành dinh, hả?
Không. Tôi vừa xuất viện ở Bắc Kinh.
Anh đã nằm bệnh viện?
Anh trông nhợt nhạt lắm. Bị thương ở đâu?
Đùi trái. Tôi bị gãy xương, thưa anh.
- Trận nào? - Trận tấn công Joshachin.
Bị vậy, chắc anh phải đứng xếp hàng rồi!
Trong một giờ nữa, bọn tôi phải tạm biệt cô gái của anh.
CUNG ĐIỆN ÁNH DƯƠNG
Hầu hết những người lính đều đến đây khi họ hoàn tất nhiệm vụ.
Gần như toàn bộ tiểu đoàn sẽ đến.
Cả một tiểu đoàn. Một nghìn người.
Vậy là tôi phải tiếp 100. Không biết tôi lo nổi tất cả không.
Nhìn bọn tôi đây. Bọn tôi vẫn sống nhăn. Rồi cô cũng tìm được người cô thích.
Cô tìm đâu ra đủ thời giờ để làm chuyện đó?
Ăn thua ở cô thôi.
Tụi này cứ mặc kệ. Chỉ cách đó mới xử lý được.
Đó là Takako, và hai người kia là Midori và Tsuyuko.
Nơi đây giống như nơi tắm giặt của binh sĩ.
Khi chất bẩn chồng chất,
họ đến đây để rửa sạch tâm trí và cơ thể.
Khi rời đây, họ lại tốt như mới nguyên.
Còn chúng tôi giặt giũ ở đâu?
Yuriko lúc nào cũng cuồng lên chuyện tắm giặt. Cô ấy chỉ hạnh phúc những lúc đó.
Ý cô là tắm giặt thật, hả?
Có con sông ở phía sau đó. Nước tràn đầy.
Mấy em mới, hả?
Chắc chắn là gái Thiên Tân rồi. Nhìn rất là đẹp.
Trung sĩ, làm ơn.
Anh ấy phụ trách đội quân Kempei.
Anh ấy giúp chúng tôi rất nhiều. Hãy đối xử tốt với anh ấy.
Anh khỏe không?
Này, cô đến từ bắc Nhật Bản, phải không?
Tôi đến từ tỉnh Miyagi.
- Đó là ở đâu? - Làng Kurigoma.
Kurigoma. Tôi đến từ Ichinoseki.
Có thật không?
Họ ở ngay cạnh nhau.
Chúng ta phải gặp nhau và tâm sự.
Ừ, hãy làm vậy đi.
Yuriko, cô thật may mắn.
Hãy nghỉ ngơi hôm nay. Mai cô bắt đầu làm việc.
Mấy giờ chúng ta bắt đầu?
Từ 1:00 đến 4:00 p.m., binh sĩ.
Từ 5h00 đến 8h00 p.m., hạ sĩ quan.
Từ 8:00 giờ tối trở đi. Các sĩ quan.
Và Trung sĩ Kempei Akiyama được coi như một sĩ quan, hiểu không?
Chủ nhân, tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ.
Ai đó? Tôi đang có khách.
Đừng bận tâm! Mở ra!
Làm trò gì vậy?
Dừng lại! Anh sẽ phá hư cửa đó!
Anh là đồ quỷ nào vậy?
Mở ra, đồ ngốc!
Anh gọi ai là đồ ngốc?
- Đừng có nổi điên. - Im miệng và cút đi!
Cô là người mới đến, tên là Harumi? Tôi tới đây để giải trí.
- Không, tôi có một khách đang ở đây. - Ai vậy?
Này, đứng dậy!
Ồ, chính là anh!
Thượng sĩ.
Anh đã có đủ rồi. Tới lượt tôi.
Tôi sẽ đi với phân đội vào ngày mai...
không biết khi nào mới đến lượt trở lại, thưa ngài.
Tôi sẽ lệnh cho anh trở về sớm.
Ra ngoài đi!
Anh không cần phải đi!
Anh muốn gì với thứ "đồ ngốc" như tôi? Và tôi cũng không muốn anh.
Đừng đi!
Đồ ngốc? Một con điếm không được ăn nói như vậy.
Đừng gọi tôi là con điếm!
Có khi nào Hoàng đế ăn nói như vậy không?
Họ luôn nói rằng các sĩ quan phải bắt chước lời của Hoàng đế.
Cái miệng bẩn thỉu của cô mà dám nhắc Hoàng đế, hả?!
- Tôi đi đây, thưa ngài. - Được rồi.
Đồ khốn nạn!
Buổi sáng tốt lành.
- Gì vậy? - Nhìn nắng kìa. Chiếu trên đỉnh đầu cô.
Harumi vẫn ngủ à?
Sao cô ta ngủ được như vậy?
Chỉ thấy cái giường thôi cũng khiến tôi phát ốm.
Chúng ta chỉ còn mỗi thân hình. Đừng hủy hoại chúng.
Chúng đã bị hủy hoại rồi.
Đến miền bắc Trung Quốc và bán cơ thể của chúng ta.
Sakae, cởi nó ra.
Cởi nó ra!
Cô biết đấy, anh Thượng sĩ đã đến chỗ Harumi đêm qua.
Anh ta vẫn say, như mọi lần. Hắn đuổi Trung sĩ Kuramochi ra ngoài.
Gã thượng sĩ đó là nhân vật quan trọng?
Hắn thật tàn bạo, luôn lạm dụng quyền lực của mình.
Hắn đối xử với lính như thú vật và với chúng ta như lũ chó trên phố.
Hắn còn thô tục hơn bọn lính trơn.
Nhưng cô vẫn thích mỗi khi hắn đến.
Đừng có điên!
Tôi ghét phải thừa nhận điều đó,
nhưng mỗi khi anh ta chạm vào,
tôi như người mất hồn.
Gì? Đến giờ rồi sao?
Tan hàng!
Này, tôi sẽ gặp Kiminoya!
Cảm ơn rất nhiều!
Cô khỏe không?
Này, lấy cho tôi điếu thuốc.
Được.
Tối nay Thượng sĩ sẽ đến, đừng tiếp bất kỳ khách nào khác.
Tôi không phải là gái của Thượng sĩ.
Nói anh ta đừng ra lệnh với tôi.
Tôi tiếp khách hay không là việc riêng của tôi.
Anh là thuộc cấp của anh ta?
Anh có nghĩ là tôi dơ bẩn không?
Tôi nói, anh có nghĩ tôi dơ bẩn?
Không, bà không dơ bẩn đâu, thưa bà!
Thằng liếm gót đó nhìn tôi như thể tôi dơ bẩn.
Kể từ khi gia nhập quân đội...
cô là người đầu tiên lộ sự căm ghét đối với tôi.
Nhưng khi ôm cô vào lòng,
cô lại tỏ ra xúc động.
Cô là một phụ nữ kỳ lạ.
Tôi ghét bản thân mình vì điều đó.
Có một anh lính cũng giống vậy.
Anh ta ghét tôi nhưng vâng lời tôi như một con chó,
vì anh ta đã được dạy: lính phải tuân lời cấp trên trong mọi việc.
Nhìn thuộc cấp của tôi xem, Mikami.
Nó là một con chó đã thuần hóa hoàn toàn.
Anh ta sẽ làm bất cứ điều gì tôi bảo. Anh ta là một người lính kiểu mẫu.
Tốt hơn, cô cũng đừng nên xúc phạm tôi.
Tôi có quyền lực tuyệt đối của quân đội.
Cô không hiểu đó là gì đâu,
chỉ cần vẫy đuôi lòng vòng theo tôi.
Thằng ngốc! Mày nghĩ thanh kiếm là cái gì?
Tôi xin lỗi, thưa ngài!
Những đôi mắt trong veo ấy.
Chết tiệt!
Nếu tôi có thể làm anh ta chống lại gã Thượng sĩ.
No comments yet. Be the first to leave one.