முதல் 200 வரிகள்.
Lần cuối cùng chúng ta gặp anh chàng này
thì anh ta đã đi trên mặt nước ngay bên ngoài kia.
Một vài tuần trước, chúng tôi cũng không được biết,
Dynamo đã có tới Studio của chúng tôi để đưa 1 gói hàng bí ẩn.
Tôi háo hức quá. Ta mở nó ra được chứ?
Phil, Xem này.
Tôi sẽ đưa các bạn tới cuộc hành trình vào thế giới của tôi.
Ôi chúa ơi!
Trong tập này, tôi quay về nước Anh và gặp lại vài người bạn cũ.
Từ những con đường ở London...
...đến chương trình This Morning,
Tôi đưa phép thuật của tôi trở lại nơi nó bắt đầu
và đưa ra 1 lời dự đoán lớn nhất trong cuộc đời.
Tên tôi là Steven Frayne, nhưng hầu hết mọi người
gọi tôi là Dynamo.
- Tên cô là gì? - Tôi là Jess.
- Jess, và cô là? - Tôi là Emma.
Emma. Rất vui được gặp cô Emma.
- Jess, cô đang đeo đồng hồ hả? - Yeah.
Bây giờ là mấy giờ rồi?
- Giờ là khoảng 2.35 PM. - 2.35 PM.
Tôi muốn cả 2 người tháo đồng hồ ra.
Tôi muốn cả 2 cùng nhớ về 1 thời điểm ngẫu nhiên, trong quá khứ, hôm nay, 1 thời điểm sớm hơn trong hôm nay.
Cả 2 cùng nghĩ luôn nhé.
- Yeah. - Các cô nghĩ xong rồi chứ?
Yeah.
Đừng nhìn vào người còn lại, tối muốn cả 2 cô cùng chỉnh đồng hồ về thời điểm đó nhé.
Đừng cho tôi nhìn đấy, và đừng để người còn lại thấy cô làm gì.
Sau khi xong thì che mặt đồng hồ lại với tay cô.
Nhìn kìa, nó xoay tròn kìa.
Ôi Chúa ơi! Xem kìa!
Oh, cái gì thế?
Đó là 9.18.
Đây xem đi, 9.18.
Và cho tôi xem nhé. 9.18.
Cả 2 cùng chọn giờ ngẫu nhiên đấy chứ?
- Yeah. - Yeah.
Ôi chúa ơi. Sợ thật đấy.
Oh, Chúa ơi.
Chúa tôi! Nhìn nó kìa.
Làm thế quái nào mà anh ta quay được cái đồng hồ kia thế?
London là 1 nơi rất sôi động,
với hàng triệu người sống trong 1 vòng quay bất tận.
Trong mớ hỗn độn này, thật dễ dàng để tìm những thứ quan trọng nhất với chúng ta..
Sức khỏe, hạnh phúc, và những người gần gũi với ta.
Cô thế nào, cô khỏe chứ? Tên cô là gì?
- Brook. - Brook, and?
- Walther. - Walther.
Tôi là Dynamo. Anh chị đến từ đâu?
- Denmark. - Denmark, và?
- New Mexico. - New Mexico.
Giọng 2 người có 1 chút khác nhau.
Và tại sao 2 người lại tới Anh vậy?
- Chúng tôi đi hẹn hò. - Okay, tuyệt đó.
- Buổi hẹn đầu tiên hả? - Yeah.
Nhìn thấy 2 người ở đây tôi muốn làm 1 việc gì đó đặc biệt cho 2 người
để 2 người có thể nhớ được khoảnh khắc này, vì vậy lại gần nhau đi và...
Um... Để xem nào.
Trông có vẻ ổn.
Được rồi.
Đó là thứ gì đó để nhớ về ngày hôm nay.
Cám ơn nhiều lắm.
Tuyệt vời thật đó.
Để tôi thử thứ này. Mọi người lại gần nhau hơn 1 tí được chứ. Gần hơn 1 chút.
Được rồi đó.
Cứ đứng yên tại đó. Làm dáng đi.
- Cậu nhìn thấy không - Xem nhé. Xem này.
Ôi chúa ơi!
Ôi chúa tôi!
- Ôi Chúa ơi, không thể nào. - Kinh khủng thật.
Không đời nào.
- Wow. - Em thật sự...
Sau anh ta làm vậy được nhỉ?
Hôm đó đá trận tứ kết Euro 2012,
Genero đồng ý đưa tôi tới 1 địa điểm bí mật tại bắc London.
Tôi đã muốn dự đoán về 1 trong những sự kiển thể thao lớn nhất Châu Âu.
Đây là Dynamo, còn đây là Genero.
- Và chúng tôi... - Cậu phải quay mặt cậu chứ.
Nó gần quá.
Và chúng tôi đang bên ngoài 1 cửa hiệu, và chúng tôi sắp sửa đi vào đó,
và tôi sẽ quay phim lại những gì xảy ra trong đấy.
- Okay. - Cửu hiệu gì vậy?
- Cậu tiết lộ với tớ được không? - Chà, tớ sẽ đặt cược vào trận Euro
- Hôm nay sẽ diễn ra vòng tứ kết. - Okay.
- Linh cảm cho thấy hôm nay tuyệt lắm. - Okay.
Vì vậy điều tớ sắp làm là,
theo cậu vào và quay film tất cả mọi thứ vào cái máy của tớ.
Bỏ nó đi, tớ không nghĩ cậu được phép quay phim trong đó đâu.
Ổn thôi. Tớ sẽ giả vờ tớ đang dùng Tweeter hay làm gì đó.
- Tớ sẽ làm thật tự nhiên - Được rồi, vậy theo tớ.
Vậy là, yeah, ta đi đây.
Hi ho. Hi ho, hi ho với Dynamo.
Cậu có được phép không đấy... Chà, tớ chắc là... Tớ từng ở sòng bạc và các thứ.
Yeah, đừng có quá háo hức với cái camera lúc trong đó.
Okay.
Ý thắng Đức á?
Nếu chuyện này ổn thì cậu phải tính tớ vào đấy nhé?
Vào buổi chiều
Tôi có sắp xếp để được gặp 1 trong những nhạc sĩ của đất nước,
Damon Albarn.
Tôi từng gặp Damon vào năm 2006
ở 1 buổi hòa nhạc Gorillaz chỗ Harlem Apollo tại New York,
và giờ anh ta mới tôi tới phòng thu ở London
để gặp bạn bè và gia đình anh ta.
Vậy anh có tiền gì trên người không? Có đồng xu nào không?
- Có 1 ít, yeah. - Cho tôi mượn được chứ?
Tôi chỉ muốn dùng... Để xem nào.
Cái này trước.
Giúp chú nhé, viết tên cháu lên đây.
Và giờ anh lấy đồng 2 xu rồi ghi tên anh lên đó luôn.
Okay.
Tuyệt vời.
Tôi sẽ lấy đồng xu.
- Vậy mọi người thấy cả 2 đồng xu rồi nhé. - Mmm-hmm.
Yeah. Xem nhé.
Nó như kiểu xuyên vào nhau ấy Tuyệt thật.
Giờ nó còn là 1 đồng thôi.
- Nó thực sự ăn sâu vào nhau... - Thật à. Để tôi xem.
Sẽ mất cả năm để gỡ nó ra đấy.
- Lạ thật nhỉ? - Ừ.
Anh biết đấy, 2 đồ vật hợp làm một.
Tôi muốn đi xa hơn chút nữa,
bởi vì mấy cái đó nhỏ quá.
- Mmm. - Tôi muốn thử nó...
Anh không định dính tôi vào cái gì đó chứ?
Không phải anh, đừng lo.
Tôi sẽ thử trên bản thân và tôi cần 1 người giúp.
Giúp tôi nhé, và cứ đứng ngay sau tôi.
Cháu có thể không được nhìn và nó sẽ hơi kì lạ 1 chút nhé.
Cứ hướng mặt về phía chú và nhắm mắt lại, nhưng mà giơ bàn tay phải ra.
Chú muốn cháu ấn vào lưng chú nhé.
Được chứ, khi chú đếm đến 3 nhé, chú sẽ bảo cháu ấn.
Đừng có ẩn chú lên trước, chỉ là ấn mạnh vào vai chú thôi.
- Được chứ? - Okay.
Ôi không không, cái này sẽ kinh lắm đấy.
Okay, một, hai, ba.
Ấn, Ấn mạnh hơn nữa.
Mạnh hơn.
Cảm giác lạ thật đấy.
Lạ lắm ấy.
Wow.
Tôi thực sự không biết tôi đã nhìn thấy gì nữa.
- Ý tôi là, mọi người thấy cái tay chứ? - Tôi có thấy vết bàn tay.
Nó hiện lên vết bàn tay.
Có 1 lúc tôi khá lo là
bàn tay của Missy sẽ đâm xuyên qua.
Và tôi cứ như là, ôi chúa ơi.
- Được rồi. - Ôi chúa ơi.
Tôi không đùa đâu, Tôi không biết. Anh ta kịnh dị lắm.
Đó là buổi sáng sau trận tứ kết vòng chung kết Euro,
và tôi đã đặt cược £1 để đoán người chiến thắng.
Tôi cần giữ cho giấy cược của tôi an toàn, và tôi biết 1 nơi hoàn hảo cho nó.
- Chào buổi sáng thưa ngài - Anh thế nào, ổn cả chứ?
Anh đến cho chương trình This Morning hả?
- Hôm nay Phillip có làm không? - Không.
Tốt, được rồi.
Tôi có gọi cho nhà sản xuất chương trình This Morning
và bảo họ tôi sẽ gửi 1 phong bì tới cho Phillip Schofield.
Tôi nhờ họ khóa nó lại và không mở nó ra cho tới khi tôi quay lại.
Đua lá thư cho Brett và anh ấy sẽ gửi cho Philip giúp anh.
Anh thế nào anh bạn?
Tôi ổn. Tôi có 1 món hàng cho Phillip Schofield.
- Okay. - Cần phải gửi cho anh ấy đấy, quan trọng đấy.
Và đây là ngày gửi, 22 tháng 6 năm 2012.
Đã niêm phong lại.
Tôi muốn đảm bảo rằng nó vẫn được niêm phong cho tới khi tôi gặp anh ta lần tới.
- Được rồi. - Vì vậy giữ nó an toàn nhé
và đưa nó cho anh ta và bảo anh ta giữ nó thật an toàn nhé.
- Tôi hứa sẽ đưa thẳng cho anh ấy. - Tốt. Cám ơn nhiều lắm.
Sau vòng tứ kết, 8 đội còn 4,
và nước Anh lại 1 lần nữa bị thua trên chấm 11 mét.
Ngày tiếp theo tôi tới thị trấn Camden nằm ở phía bắc London.
- Các cô thế nào? Khỏe chứ? - Vâng, cám ơn.
- Tên cô là gì? - Zara.
- Zara. - Elizabeth.
- Elizabeth. - Heleno.
- Các cô thích đố không? - Có.
Để xem nào. Các cô đã bao giờ chơi Rubik chưa?
- Tôi có làm được 1 mặt. - Cô làm được 1 mặt à. Nó có khó không?
- Yeah. - Yeah.
Cô biết không, tôi sẽ lấy con này. Hãy tráo nó lên cho tôi.
và tráo thật kĩ vào nhé.
Tớ đang làm đây.
Yeah, đó là... Nó được tráo khá kĩ đấy nhỉ.
Vậy thì, cô nghĩ cô giải nó mất bao lâu?
Um, tùy thuộc vào ai.
- Tùy thuộc vào ai ư? - Yeah.
Được rồi, vậy cô nghĩ tôi giải mất bao lâu chứ?
- Một phút. - Một phút ư. Thế là lạc quan quá đấy.
Xem này.
- Chuyện gì xảy ra vậy? - Cái quái gì...
Tôi chụp ảnh đây.
- Tuyệt. Cảm ơn. - Thank you.
Tên anh là gì?
- Tamiano. Từ Ý. - Tamiano.
- Andrea. - Andrea.
Cũng từ Ý ư?
- Không, tôi từ Hungary. - Hungary à. Hungary và Italy à?
- Vâng. - Thế 2 người gặp nhau thế nào?
Amsterdam.
No comments yet. Be the first to leave one.