Black Narcissus

Black Narcissus

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

Black Narcissus 1947 Criterion Collection 720p BluRay x264-NautilusRG
கருத்துரை வழங்கியவர் sambachai
Sync time, Sub by paulthanhson

குறிச்சொற்கள்

BluRay
x264
720p
720
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2016-06-28
பதிவிறக்கங்கள்: 69
காது கேளாதோருக்கானது: No

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

THUỶ TIÊN ĐEN (1947)

Dòng Nữ Tu Thừa Sai của Đức Mẹ tại Calcutta

Điện Mopu

Tita, nói với sơ Clodagh là ta cần gặp.

Cho nên...

x = 5...

..hoặc là...

Mẹ Bề Trên muốn gặp sơ, sơ Clodagh.

Joyah!

Giữ lớp.

Sơ Clodagh...

Chúng ta có thể thực hiện dự định tại Mopu rồi.

Nơi đó sẽ là chủng viện Sainte-Foi.

Sainte-Foi.

Con được bổ nhiệm điều hành tại đó.

Con sao, thưa mẹ?

Là con.

Con sẽ là mẹ bề trên trẻ tuổi nhất trong Dòng tu chúng ta.

Cám ơn mẹ.

Liên lạc với ta ở Mopu là người Anh.

Ông ta hơi khó tính.

Nên đừng mong ông ta sẽ giúp đỡ.

Thưa bà...

Tôi là Dean...

Đại diện cho tướng Toda Rai ở Mopu viết thư này cho bà.

Tướng quân muốn tặng cho bà ngôi điện cũ ở Mopu...

để xây dựng trường học và bệnh xá cho dân bản xứ.

Đây không phải là lần đầu tiên ngài có ý định này.

Ngài bảo tôi nói cho bà biết về địa điểm và cư dân ở đó.

Nó nằm ở một vị trí khá bất tiện bên vách đá chênh vênh.

Trước tiên, bà hãy đến Darjeeling...

rồi tôi sẽ tìm phu thồ khuân vác đưa bà lên núi.

Đỉnh Mopu cao đến 2400 mét.

Các đỉnh núi gần đấy cũng cao gần bằng ngọn Everest.

Cao nhất là ngọn Nanda Devi.

Có nghĩa là "Nữ thần loã thể".

Tôi sống dưới thung lũng để tránh gió, cùng với tướng quân và dân chúng.

Còn điện Mopu trên vách núi thì rất lộng gió.

Nơi đó là lãnh cung dành cho thê thiếp của cha tướng quân.

Gọi là cung điện...

nhưng nó hơi khác so với cung điện của tướng quân.

Là thế đó.

Như mọi miền núi, người dân rất thật thà và tự lập.

Họ phải làm lụng, bằng lòng với thực tại và chẳng kiêng nể ai.

Đàn ông có việc của đàn ông. Rất rõ ràng.

Đàn bà có việc của đàn bà...

trẻ em thì lo phận mình.

Trên đỉnh núi, có một ẩn sĩ...

Tĩnh toạ ở đó ngày qua ngày, bất chấp mọi thời tiết.

Dân chúng rất tự hào về ông ta, nên thường dâng thức ăn và lễ vật.

Trên đỉnh núi, gió lộng thường xuyên.

Nên khi đến, bà cần mang theo áo ấm.

Tại đó chưa có ai ở lâu, ngoại trừ Angu Ayah...

Bà ta túc trực nơi đó như một quản gia.

Nhưng tệ lắm, để chim phóng uế khắp nơi, cả một góc cung điện.

Bà ta sống một mình...

với những bóng ma của ngày xưa cũ.

Ayah! Ayah!

- Là ông Dean. - Khỏi lo. Anh ta sẽ tìm ra chúng ta.

Nghe đây Ayah...

Ta có mời vài phụ nữ đến ở trong Hậu Cung.

Phụ nữ?

Ồ, vậy là sẽ giống như thuở xưa!

Không hẳn như xưa đâu.

Họ không phải loại người đó.

- Vậy thì đâu có vui vẻ gì. - Họ đến không phải để giúp vui.

Mà là những nữ tu.

Bà biết nữ tu là thế nào không?

Họ cầu nguyện suốt giống mấy tu sĩ ngài đã mời năm ngoái.

Ta giao nơi này cho họ để làm trường học và bệnh viện.

Nhưng chẳng ai muốn có trường cả.

Và tôi dám chắc họ cũng không cần bệnh viện.

Sao mà biết họ không muốn khi chưa làm chứ?

Ai nấy cũng đủ thứ bệnh.

- Nào là nấm da... - Họ không sợ nấm da đâu.

Sai rồi, phải lo chứ và còn miễn phí nữa.

Hồi đó cũng miễn phí, có ai tới đâu.

Lần này thì khác.

Ông Dean! Đi đón họ và làm tất cả mọi thứ họ yêu cầu.

Cả bà nữa. Sẽ là gia nhân cho họ.

Hai người lo cho họ đến khi nào họ tự xoay sở được.

Họ ăn uống thế nào? Ai mà biết mấy bà sơ ăn thứ gì?

Ta lo cả rồi.

Thấy mấy cái thùng kia không?

Xúc xích đó!

Họ sẽ ăn xúc xích.

Người châu Âu hay ăn xúc xích.

Đến đây họ sẽ ăn xúc xích tới khi họ bảo đầu bếp nấu món khác.

Nhớ đấy Ayah, bà mà kiếm chuyện thì bà sẽ hối hận đó.

Tôi đang hối hận đây này!

Nơi này mà làm tu viện...

Anh thấy sao hả?

Mấy sư huynh chỉ ở có 5 tháng.

Thì mấy sơ cũng chẳng thể ở lâu đâu.

Toà nhà này ở cao độ 2700 mét.

Rất lạnh nhưng không khí trong lành.

Tướng Toda Rai, người đã mời mình đến Mopu, hứa là sẽ giúp đỡ.

Ông ta chỉ áy náy về việc các con không thể tuyên khấn thường niên.

- Mẹ giải thích với ông ta rồi. - Vâng, thưa mẹ.

Hơn một thế kỷ qua, việc thiện nguyện đã làm rạng danh cho Dòng tu này.

Và đó là thế mạnh của chúng ta.

Chính xác.

Ông ta cũng biết vậy.

- Con muốn hỏi gì nữa không? - Ai sẽ đi với con?

Tu viện không giống như lớp học các nữ sinh.

Với các sơ, rất khó để quản lý.

Đừng có mềm lòng.

Để xem nào...

Sơ Briony sẽ đi với con.

Sơ ấy rất khoẻ.

Cám ơn mẹ.

Sơ Philippa thì làm vườn.

- Sơ Blanche... - Sơ Blanche?

Mọi người hay gọi là gì?

- Sơ Dịu Dàng. - Phải, sơ Dịu Dàng.

Con sẽ cần sơ đó lắm.

Sơ ấy rất dễ mến, đó là cái mà con cần.

- Và sơ Ruth. - Nhưng sơ ấy đang bệnh.

Vì thế nên mẹ muốn sơ ấy đi.

Xin mẹ thứ lỗi, nhưng...

Mẹ có nghĩ là sơ ấy được ơn gọi không?

Phải rồi, nó rắc rối quá.

Chắc sẽ gây phiền cho con.

Nhưng có mấy người, có thể sẽ ổn.

Hãy giúp cho nó có trách nhiệm.

Nó muốn được xem trọng.

Đề cao quá thì có nên không chứ?

Đừng chứng tỏ quyền lực với nó.

Nếu được.

Nhưng mẹ bổ nhiệm con phụ trách Sainte-Foi mà?

Phải.

Nhưng mẹ nghĩ là con chưa sẵn sàng.

Khi chỉ có một mình.

Dòng tu của chúng ta luôn kiên trì.

Phải giữ phương châm đó.

Và nhớ là kẻ cao trọng nhất phải là bề tôi trong chủng viện.

Con hiểu rồi.

Ý hay đấy.

Ít ra họ cũng báo đúng giờ.

Đi!

Khu vườn cứ như đám rừng, chắng biết phải bắt đầu thế nào nữa.

Đến phụ với Lemini mập đi, đang rối lên kìa.

Sơ Briony à? Phải gọi cho đúng tên chứ.

- Chưa có bệnh nhân mà. - Phải không đó?

Cả chục người đang chờ kìa. Càng lúc càng đông thêm.

Bây giờ bảo họ ra ngoài và phụ tôi lo cho những người khác.

Sơ Blanche, mấy cô gái này đến học thêu thùa. Tướng quân gửi đến.

Họ đáng yêu nhỉ!

Mà sơ à, đến gặp các em đi. Lớp học đông nghẹt rồi đó.

Bọn trẻ thật kháu khỉnh. Có vài em mới chập chững đi nữa.

- Joseph Anthony đến rồi. - Ayah, bà phải gõ cửa trước khi vào chứ.

- Joseph Anthony là ai? - Là ai hả?

Là con ông đầu bếp của tướng quân. Nó biết tiếng Anh nên sẽ làm thông ngôn.

Vào đây.

Tướng quân bảo em đến à?

- Vâng, thưa phu nhân. - Không phải phu nhân. Mà gọi là sơ.

Nói là "Vâng, Lemini".

Vâng, Lemini.

Em mang theo nệm và rương để bên ngoài, vì em sẽ ở đây với sơ.

Vậy hả?

Muốn xem qua nệm và rương không, phu nhân...à...sơ Lemini?

Cả dì nữa? Còn mới toanh.

- Em mấy tuổi? - Khoảng 6 đến 11 tuổi.

- Em nói vậy là sao? - Em nhớ là mình 6 tuổi.

Nhưng cha mẹ em ở với nhau 11 năm rồi.

Nên có lẽ em khoảng 10 tuổi.

Lớp học kín hết rồi sơ.

Chẳng có ai hiểu tiếng Anh cả.

Đông nghẹt và hôi hám quá.

Tôi không biết phải làm sao.

Bảo họ quay lại sau đi. Nhất là mấy người lớn tuổi.

- Họ không về đâu, Lemini à. - Sao vậy?

Họ được trả tiền để tới đây nên sẽ không về.

Trả tiền?

Sơ à, thư ký của tướng quân có lệnh sẽ trả tiền cho những ai đi khám bệnh.

Nên ai cũng muốn đi.

- Xin lỗi, tôi có đề nghị... - Sơ nói đi?

Đuổi bọn trẻ về thì tiếc quá!

- Chúng đến chỉ vì tiền. - Nhưng nếu thích, các em sẽ quay lại.

Sơ định làm gì với chúng? Toàn là một lũ đần độn.

Không biết tiếng Ấn và cả tiếng Anh.

Joseph có thể giúp.

Em chịu giúp chứ, Joseph?

Mấy sư huynh còn để lại cái bảng.

Sơ sẽ dùng phấn màu để vẽ.

Nhờ vậy có thể biết tên các em và sơ sẽ dịch lại bằng tiếng Anh.

Rồi sơ sẽ ghi danh các em.

Đó không phải là việc dạy dỗ.

Ý hay lắm.

Cảm ơn sơ Blanche.

Sơ biết tôi là ai chứ?

Chắc chắn là ông Dean rồi.

Phải.

Còn sơ chắc là mẹ bề trên.

Mấy chiếc lông ngộ nhỉ! Lấy từ chim săn được à?

Tôi không bao giờ săn chim cả.

Giết hết thì còn gì là thú vị nữa?

Tướng quân gửi lời chào sơ đến Mopu.

Chắc sơ đang muốn gặp tôi lắm?

Chúng tôi muốn gặp ông để bàn công việc.

More Vietnamese subtitles for Black Narcissus

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left