One Wonderful Sunday (Subarashiki nichiyobi)

One Wonderful Sunday (Subarashiki nichiyobi) (素晴らしき日曜日)

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

Akira Kurosawa - One Wonderful sunday 1947 JPN BluRay 1080p FLAC 2 0 HEVC-DDR[EtHD] vi (2)
கருத்துரை வழங்கியவர் nam le
Akira Kurosawa - One.Wonderful.sunday.1947.JPN.BluRay.1080p.FLAC.2.0.HEVC-DDR[EtHD]

குறிச்சொற்கள்

BluRay
1080
HEVC
HD
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2021-07-20
பதிவிறக்கங்கள்: 30
காது கேளாதோருக்கானது: No

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

SẢN PHẨM CỦA TOHO

MỘT CHỦ NHẬT TUYỆT VỜI

Sản xuất bởi SOJIRO MOTOKI Kịch bản của KEINOSUKE UEKUSA

Giám đốc Nhiếp ảnh ASAKAZU NAKAI

Thiết kế sản xuất bởi KAZUO KUBO

Âm thanh của SHIGEHARU YASUE

Nhạc của TADASHI HATTORI

Lighting by KUICHIRO KISHIDA

Biên tập bởi ZENJU IMAIZUMI

Diễn viên chính

ISAO NUMAZAKI

CHIEKO NAKAKITA

ATSUSHI WATANABE ZEKO NAKAMURA, TOPPA UTSUMI

ICHIRO NAMIKI ICHIRO SUGAI, MASAO SHIMIZU

TOKUJI KOBAYASHI SHIRO MIZUTANI, AGURI HIDAKA

MIDORI ARIYAMA, SACHIO SAKAI TATEO KAWASAKI, SATOSHI MORI

Do AKIRA KUROSAWA làm đạo diễn

Đã 3 hôm nay anh không hút thuốc.

Xin lỗi vì em đến trễ.

Đáng lẽ em không nên đến.

Không còn gì để trông mong.

Tại sao vậy?

Anh chỉ còn mỗi 15 yen. Hò hẹn kiểu gì mà như vầy?

Em cũng có một ít tiền.

Anh là đàn ông.

Anh không thể tiêu tiền của một người phụ nữ.

Đừng nói thế.

- Cảm ơn. - Không có gì.

Chính em cũng chỉ có 20 yen.

Nếu anh không có tiền cũng không sao.

Anh cũng từng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ thì đã nghĩ khác.

Thiên hạ chỉ biết đến giá trị của đồng tiền khi túi rỗng.

Anh đã thay đổi, Yuzo.

Chỉ là đã khôn hơn, vậy thôi.

Chúng ta đừng nói về chuyện đó nữa.

Cứ để mọi chuyện cho em, nhé?

Đây là một ngày chủ nhật tuyệt vời.

Một chủ nhật với 35 yên.

"Một mẫu nhà ở mới, tiện nghi hơn và xây dựng rẻ hơn.

Giá đặc biệt 100.000 yên cho 100 người mua đầu tiên."

Nghe có vẻ tuyệt vời phải không anh?

Chúng ta hãy vào xem thử.

Tham quan không phải trả tiền.

Chúng ta đang lãng phí thời giờ.

Chỉ nhìn qua một cái thôi. Nhanh lên, nào.

Nào!

Đi vào, nhanh lên.

Qua lối cửa trước.

Chào mừng! Xin mời vào!

Xin chào mừng.

Có chuyện gì thế?

Đẹp và sáng sủa, phải không anh?

Đúng là thợ tay ngang, nhìn thật kinh khủng.

Trước đây giá nó chỉ chừng 1.000 yen.

Có lẽ vậy.

Nhưng cách sắp xếp thấy không tệ.

Đây là phòng khách.

Cái tủ chén sẽ đặt ở đây.

Bàn thấp sẽ ở đây.

Em không cần bàn trang điểm hay phòng làm việc, nhưng em muốn một tủ trang điểm kiểu tây phương

Và một số ghế mây.

Nếu chúng ta có một khu vườn, em sẽ trồng cà chua và đậu xanh.

Đi thôi.

Chuyện này thật ngu xuẩn.

Tại sao chứ?

Em đang sống trong ảo tưởng.

Em đang trong thế giới mộng mơ.

Chúng ta không có một xu dính túi.

Đừng nói chúng ta như vậy.

Chà, không phải vậy sao?

Chúng ta thực sự không có một xu nào trong ngân hàng.

Chúng ta phải đối mặt với thực tế để tồn tại trong một thế giới như thế này.

Đây là thế giới mà anh cần ước mơ nhất.

Anh không thể sống thiếu nó. Nếu không cuộc sống sẽ quá đau đớn.

Những giấc mơ sẽ không làm đầy được bụng của em.

Anh cũng có những giấc mơ, trước khi anh ra trận.

Chúng ta nói là sẽ mở một quán cà phê đẹp sau khi kết hôn, nhớ không?

Cà phê ngon và bánh ngọt với một mức giá hợp lý.

"Quán cà phê Hyacinth."

Chúng ta thậm chí đã đặt cho nó một cái tên.

Chiến tranh đã phá tan ước mơ đó.

Ngay bây giờ chúng ta phải tìm ra cách nào đó để tồn tại.

Hãy nghĩ về điều đó trước.

Em có nghĩ về điều đó.

Anh nghĩ về nó cả trăm lần một ngày. Chúng ta thậm chí không có một nơi để sống!

Em sống với em gái của em. Anh ở trong phòng của một người bạn.

Nó sẽ như thế này bao lâu nữa?

Em là tất cả những gì anh còn lại trên thế giới này.

Cho dù nó có nhỏ đến đâu,

anh muốn một nơi mà chúng ta có thể gọi là của riêng mình.

Em không thích nó.

Nhưng ở đây có nhiều ánh sáng.

- Nó nhìn mỏng manh. - 100.000 yen là giá rẻ.

Đi nào.

Xin lỗi vì đã quấy rầy.

Em ghét những ngôi nhà như hộp quẹt.

Nó rẻ, và tiền nào của nấy.

Nhưng nó tốt hơn căn phòng cho thuê mà chúng ta đã thấy.

Ít nhất thì gỗ đã được bào nhẵn. Không tệ theo tiêu chuẩn ngày nay.

Xin lỗi đã làm phiền anh,

nhưng anh vừa nói đến một phòng cho thuê?

Ồ, nơi đó quá bẩn, không đáng đi xem.

Tôi có thể hỏi nó ở đâu không?

Chà,

Cô nhìn thấy chiếc xe vừa quẹo?

Đi theo con đường đó đến chỗ giao nhau với đường sắt...

BÀN TIẾP KHÁCH

Thứ lỗi cho tôi. Chúng tôi chỉ muốn hỏi:

Anh có phòng cho thuê phải không?

Đúng rồi.

Nó lớn như thế nào?

Bằng 6 tấm thảm tatami.

Không có chút ánh nắng mặt trời.

Tất cả những gì cô thấy từ cửa sổ

là nhà vệ sinh của nhà máy bên cạnh.

Trời lạnh nên cô sẽ

bị thấp khớp suốt mùa đông.

Và nó cũng nóng khủng khiếp vào mùa hè.

Và cuối cùng các bạn sẽ kết thúc

với bệnh sốt phát ban.

Chúng tôi có thể xem nó được không?

Chắc chắn các bạn có thể...

nhưng tôi sẽ không giới thiệu nó.

Thực ra, nó từng là phòng của tôi.

Tôi bị ốm và không thể trả tiền thuê nhà trong hai tháng.

Chủ nhà đã thu giữ đồ đạc của tôi và đuổi tôi đi.

Bây giờ tôi phải ngủ trong phòng tắm,

và tôi phải làm việc ở đây vào ban ngày.

Tôi nói cho hai bạn biết, chủ nhà là một tên khốn.

Cô có việc làm hợp pháp không?

Chúng tôi cũng không cho phép có trẻ em.

Chúng tôi không có con.

Cô sẽ cần ba người đứng bảo lãnh ở Tokyo.

Chúng tôi có điều đó.

Tiền thuê nhà và tất cả các khoản phí phải được thanh toán bằng đồng yen mới.

Đừng làm việc đó. Hãy nghe lời khuyên của tôi.

Giá thuê là bao nhiêu?

Chỉ cần nhìn những gì đã xảy ra với tôi! Chủ nhà đó...

Tiền thuê là 600 yên, và tiền đặt cọc là 2.000.

Hai chúng ta cộng lại,

chúng ta kiếm được 1.200 yen một tháng.

Có lẽ chúng ta nên quên nó đi.

Nhưng giả sử chúng ta phải trả một nửa số tiền thuê đó.

Chúng ta không đủ khả năng chi trả.

Chúng ta sẽ phải nhịn đói nửa tháng.

Cộng với tiền đặt cọc là 2.000 yen.

Thật điên đầu!

Nó dám hỏi chúng ta có "việc làm hợp pháp" không!

Ai có thể xác nhận nó ngay cả với một công việc tốt?

Cố làm trò điên khùng với chúng ta!

Lúc này, chuyện giấy tờ "hợp pháp" dễ dàng mua trên thị trường chợ đen.

Chúng ta là ngoại lệ vì chúng ta trung thực.

Làm ơn cho chúng cháu xin lại trái banh!

Ước gì những người giàu có đôi lúc nghĩ đến chúng ta.

Em nghĩ rằng họ quan tâm sao?

Họ chỉ quan tâm đến bản thân họ.

Cô ơi! Cho cháu xin trái banh!

Trông họ có vẻ lo lắng!

Này, để tôi chơi nhé!

Được không?

Không thành vấn đề.

Lui lại! Lui lại!

Đánh đi!

Đánh nó đi!

Đánh nó đi!

Anh ấy là một con vịt ngồi!

Nào!

Nào!

Hãy để anh ta đánh nó!

Hết giờ!

Chuẩn bị!

Nào!

Banh!

BÁNH NGON

Đứa nào làm vậy?

Đừng khóc nữa. Ngoan lắm!

Anh hả? Lớn đầu mà còn chơi vậy sao?

Tôi xin lỗi. Có hư hại gì không?

Hư hại?

Anh có mua mấy thứ này được không?

Bao nhiêu?

Giảm giá 10 yên.

Đồ gây rối!

Gì nữa đây?

Anh là một người đánh mạnh.

Ông ta đã biếu thêm một chiếc miễn phí.

Đừng khóc nữa, nhé?

Cái này ngon không?

Đừng khóc nữa, hả?

Hãy ngoan nhé?

Nếu không có chuyện đó, chúng ta đã không có bánh ăn.

Bánh ngon lắm!

- Chúng ta còn 25 yên. - Đây là thẻ của ai?

Một người bạn cũ của anh trong quân đội.

Trung sĩ của bọn anh đánh anh ta liên tục.

Anh ấy thậm chí không biết chào đúng cách.

Nhưng bây giờ anh ấy đã thành công lớn.

Hôm trước tình cờ gặp anh ấy. Anh ấy đã mở một quán rượu.

Đưa cho em xem.

Này, cậu bé!

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left