முதல் 200 வரிகள்.
Có những khoảnh khắc mà dường như cuộc sống của chúng ta được xác định bởi chúng.
Những khoảnh khắc mà chúng ta cứ muốn quay trở lại.
Cuộc sống của tôi trước khi có sự xuất hiện của anh ấy thật đơn giản và rõ ràng.
Và bây giờ, sau khi anh ấy xuất hiện...
chỉ còn là...
Sau đó.
Tessa!
Được rồi, chúng ta có quên thứ gì không nhỉ?
- Máy sấy tóc? - Không ạ.
- Đèn pin. - Mẹ à, đây là Đại học.
Không phải khóa huấn luyện sinh tồn.
Khăn tắm, sạc dự phòng, sạc điện thoại...
Cháu lúc nào cũng có thể mang tới nếu cô ấy quên bất kỳ thứ gì.
Được rồi, chúng ta nên xuất phát thôi. Sẽ là một chặng đường dài đấy.
- Được rồi. - Kiểm tra lại căn phòng lần cuối nào.
Oh, khoan đã.
- Mẹ à. - Cám ơn con yêu.
- Chúng ta đến đúng tầng rồi. - B-22...
B-22...
- B-22. - Phòng 22.
- Chào. - Chào.
Um...
- Cậu là Steph? - Là mình.
Mình là Tessa.
Đây là bạn cùng phòng mới của mình. Đây là Tristan.
- Chào. - Chào.
- Mình là Tessa. - Mời vào. Chúng cháu không cắn đâu.
Oh, xin lỗi. Đây là mẹ mình, còn đây là Noah.
- Chào mọi người. - Chào.
Thành thật mà nói, mình khá là thất vọng khi phải ở chung với sinh viên năm nhất,
nhưng rồi mình lại nghĩ, "Chào mừng cô bé...
Mình sẽ đả thông tư tưởng cho cậu.
Chúng mình sẽ dẫn cậu đến những nơi tuyệt vời nhất.
thật đấy. Không thành vấn đề.
Mẹ à.
Cái áo của cậu trông tuyệt đấy.
Cảm ơn nhé, tôi mua nó ở The Gap đấy.
Dễ thương thật.
Chúng ta sẽ đi xuống văn phòng cho thuê ngay bây giờ.
- và yêu cầu họ đổi phòng cho chúng ta. - Mẹ đang nói gì vậy?
- Căn phòng đó sặc mùi... - Mẹ có thể đừng làm quá lên được không?
Mẹ không hề.
- Chúng ta đã rất vất vả để đến được đây... - Vâng.
Và mẹ không muốn con bị làm phiền bởi bất cứ ai.
Mẹ, đây là vấn đề mà chúng ta luôn đề cập đến.
Mẹ hãy tin tưởng con, được không?
Mọi chuyện sẽ ổn thôi, con hứa.
Con hứa mà.
Mọi người, chờ đã.
Căn nhà sẽ thật trống vắng khi thiếu con.
Con biết. Con sẽ nhớ mẹ lắm.
- Chúa biết mẹ tự hào về con như thế nào. - Cám ơn mẹ.
Được rồi, yêu con.
- Mẹ đi nhé, hẹn gặp lại con. - Tạm biệt mẹ.
Em đỡ được rồi.
- Đây là điều mà anh luôn lo sợ. - Em cũng vậy.
À, ý anh là việc trở về cùng mẹ em ấy.
Mmm. Được rồi.
Thế nào, mình đã làm mẹ cậu hoảng sợ phải không?
Um...
Có phải cô ấy nghĩ mình sẽ ảnh hưởng xấu đến cậu?
Bà ấy chỉ là có tính bảo bọc thái quá thôi.
Đó giờ chỉ có chúng mình nương tựa vào nhau.
Không, không, cám ơn.
Đấy, có vẻ như mẹ cậu lo lắng thừa rồi.
Mà anh trai cậu dễ thương thật đấy.
À, cậu nói Noah? Không phải đâu, cậu ấy là bạn trai mình.
- Ồ, Xin lỗi nhé. - Không sao đâu.
Cậu ấy là học sinh cuối cấp.
Là Tristan. Mình phải đi gặp cậu ấy.
Những cuốn sách cũ này là sao vậy? Ai lại mang sách đến Đại học chứ?
Có lẽ... chỉ có mình.
Đúng là phong thái người ham học. Mình thích điều đó.
- Được rồi, mình đi nhé - Ok, tạm biệt.
- Chào. - Chào cậu.
- Econ 101? - Đúng vậy.
Cửa khóa rồi. Yeah.
- Mình đã thử rồi - Mình biết.
Chà, một đôi chim dậy sớm nhỉ?
Một buổi học vui vẻ nhé.
Oh.
- Xin lỗi, cậu vào trước đi. - Cậu vào trước đi.
- Không, không... - Không, không...
- Thật đấy, cậu vào trước đi. - Không làm ơn đấy.
- Không, thật đấy... - Mẹ mình đã dạy mình phải...
Thôi được rồi.
- Cậu cũng là sinh viên năm nhất phải không? - Đúng vậy.
Cậu theo chuyên nghành kinh tế?
Kế hoạch là vậy, còn cậu?
Mình theo chuyên nghành Anh văn.
- Nhân tiện, mình là Landon. - Chào, mình là Tessa.
Chào, rất vui được gặp cậu.
Chào buổi sáng. Tôi là giáo sư Alexander.
Chào mừng đến với Econ 101.
Có lẽ đây là lớp quan trọng nhất mà các em học ở trường,
vì vậy tôi hy vọng các em phải thật sự tập trung,
và tận dụng 25 năm kinh nghiệm làm việc ở phố Wall của tôi.
Giờ thì bắt đầu thôi.
Oh.
À... xin lỗi?
À...Tôi... tôi nghĩ cậu nhầm phòng rồi.
Tôi đang ở đúng phòng mà.
Sao cậu có thể vào đây được?
Ok, vậy cậu có thể ra ngoài sảnh
- để tôi thay đồ được không? - Đừng tự tâng bốc cậu.
Tôi không nhìn đâu.
Cậu đang lãng phí thời gian của mình đấy.
Đây rồi. Chào, Tessa.
Chào. Uh...
Cậu có thể bảo bạn trai cậu
rời đi để mình thay đồ không?
À... không phải bạn trai mình.
- Cậu đã nói gì với cô ấy vậy? - Không gì cả.
- Mình đang đắm chìm trong thế giới của mình. - Được rồi, dù cậu ta có là ai thì...
Tối nay cậu sẽ ra ngoài với chúng mình.
Yeah, mình không biết nữa.
Mình đang cố tưởng tượng ra hình ảnh của cậu ta ở buổi tiệc.
Nhưng không thể nhìn ra nổi.
Cậu không định vùi đầu ở trong phòng mãi, đúng chứ?
Không đâu.
The Great Gatsby. Cuốn sách hay đấy
Mặc dù tôi không thích tiết lộ nội dung...
nhưng tất cả chỉ là một giấc mơ.
Thật ra thì...
Tất cả chỉ là dối trá.
Xin chào. Mình có thể lấy một cốc Cappuccino
với sữa hạnh nhân và quế trên cùng không?
- Tất nhiên là được. - Cho mình một cốc cà phê đen như bình thường.
- Còn cậu? - Vui lòng cho mình một cốc Americano.
Không vấn đề.
- Cám ơn. - Cậu đúng là dân chơi.
- Cầm lên đi, được đấy. - Cám ơn.
Cậu sẽ đến đón tất cả chúng mình chứ, Zed?
- Tối nay mấy giờ đến đón được? - Không biết nữa, 8:00?
Tối nay chúng ta sẽ quẩy cho thiệt đã!
- Đoán gì nào? - Shh.
Tối nay chúng ta sẽ tham gia một bữa tiệc.
Mình không biết nữa.
Cậu phải đi.
Chẳng lẽ cậu không muốn vui vẻ sao?
Shh!
Yeah, tất nhiên là mình muốn rồi.
- Vậy thì mau thu dọn đống đồ của cậu nào. - Steph.
- Okay. - Chúng ta sẽ cùng chuẩn bị cho bữa tiệc!
Cậu nghĩ sao?
- Cái gì vậy? - Nó đẹp mà.
Có lẽ nhìn nó thật...
Hơi nghiêm túc thì phải?
Cậu đã nói hãy là chính mình.
Cậu biết không? Mình thích nó. Phải, mình thích nó.
Chà, bữa tiệc sẽ vui lắm đây.
- Hey! - Hey, gì vậy?
Chug, chug, chug!
Ooh. Chug, chug, chug.
Đây là bạn yêu của mình.
Hey, chưa xong mà.
- Chào, Tessa. - Chào.
Mình cần thứ gì đó để tỉnh táo hơn.
- Làm lại đi, một lần nữa. - Lại lần nữa? Vậy thì tớ ngủm ở đây mất.
Mình mất cảm giác rồi.
Này mọi người.
Đây là bạn cùng phòng mới của mình, Tessa.
Còn đây là mọi người.
Rất vui được gặp cậu.
- Tôi là Zed. - Cậu đã gặp Hardin rồi.
- Còn đó là Molly. - Hey.
Ngồi một chút không?
Chiếc váy dễ thương đấy.
Oh. Yeah, còn đấy là Jace, dân hàng phố.
Có gì vui?
Chuyên nghành của cậu là gì, Tessa?
Ừm, mình đang nghĩ đến Kinh doanh hoặc là Kinh tế.
Tuyệt đấy.
Làm một ly chứ?
Mình không uống.
- Thôi nào, tất cả mọi người đều uống mà. - Chỉ một ly thôi.
- Uống đi, không sao đâu. - Chỉ một ly thôi mà.
Ôi, lạy chúa, Steph. Cậu tìm đâu ra cô bé này vậy?
Không ai nói gì về cậu hết.
Whoa!
Đúng vậy.
Được đấy.
Cưng à, hôn cái nào.
- Nâng ly nào. - Cậu ổn chứ?
Babe.
Ooh, baby.
Em thật đẹp.
Được rồi, vậy...các cậu...
Chơi thật hay thách không?
- Gì? - Thật hay thách.
- Không, không! - Thôi nào.
Đấy là trò con nít mà?
Không phải kiểu chúng ta sẽ chơi.
Hey, Tessa, thật hay thách không?
Thật.
Nơi điên rồ nhất mà cậu từng quan hệ?
- Um... Cho qua. - Tại sao? câu đó dễ mà.
Chờ đã.
Cậu là gái trinh à?
Mình sẽ thử thách.
No comments yet. Be the first to leave one.