Unknown

Unknown

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

Unknown(2011-REPACK)-1080pBluRayAC3x264-EbP
கருத்துரை வழங்கியவர் Dopatimine

குறிச்சொற்கள்

BluRay
x264
AC3
1080
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2024-02-17
பதிவிறக்கங்கள்: 86
காது கேளாதோருக்கானது: No

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

Thưa quý khách, chúng ta sắp đáp xuống sân bay Tegel tại Berlin.

Giờ địa phương...

- Chào buổi sáng. - Anh có ngủ không?

Không, anh sẽ ngủ ở khách sạn mà.

Anh sẽ làm tốt thôi.

Anh vẫn luôn thế mà.

- Ông bà đến Đức để làm gì? - Dự hội nghị về Công nghệ sinh học.

Tôi là người diễn thuyết trong buổi hội nghị.

Chào ông bà Harris Chào mừng tới Berlin

Cảm ơn.

Là người diễn thuyết sao? - Do cô ấy hỏi mà...

Chào mừng đến Berlin.

KẺ LẠ MẶT

Martin, vào trong xe đi. Cứ để anh ta làm việc đó.

Em nghĩ là họ đang nói gì thế? - Em không biết.

Kronenberger biểu diễn ở đây vào thứ Bảy.

- Anh có nhớ là chúng ta đã gặp cô ấy ở Chicago không? - Đúng thế.

Anh sẽ gặp em ở đó sau bữa tối của anh với Giáo sư Bressler nhé?

- Được, nếu anh hứa. - Anh hứa.

- Chào mừng tới Khách sạn Adlon. - Cảm ơn.

Em tới chỗ tiếp tân trước đi. Anh sẽ giải quyết ở đây.

- Ngài đã từng tới đây chưa? - Đây là lần đầu tiên.

- Bao nhiêu hết nhỉ? - 57, thưa ngài.

Chào mừng tới Khách sạn Adlon. Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho bà?

- Dãy phòng Eizenhour của Tiến sĩ Harris và vợ. - Vâng.

- Đợi đã! - Có vấn đề gì sao thưa ngài?

- Anh đã lấy mọi thứ trong xe ra rồi chứ? - Vâng, thưa ngài.

- Tôi sợ rằng dãy phòng Eizenhour không còn sẵn nữa rồi. - Ý anh là sao?

Có vài phòng thay đổi vì lý do an ninh, nhưng...

- Chúng tôi đã đặt phòng vào 2 tuần trước rồi mà. - Xin bà cho phép tôi trả lời điện thoại được chứ?

Làm ơn đi! Liệu có tuyến khác không?

Thôi nào!

Coi chừng!

Anh có nghe thấy tôi không?

Bác sĩ Farge!

- Tôi không biết tiếng Đức. - Anh là người Anh đúng không?

Là người Mỹ.

- Anh đã bị tai nạn. - Tai nạn ư?

Anh có thể cho tôi biết tên của mình được chứ?

- Tên? - Martin Harris.

Tiến sĩ Martin Harris.

Liz, vợ tôi đâu? Cô ấy có bị làm sao không?

- Cô ấy có bị làm sao không? Cô ấy đâu? - Tất cả đều ổn, tiến sĩ Harris.

Chỉ có mình anh là khách đi taxi. Và rồi taxi đã lao xuống sông.

Tim anh đã ngừng đập trong vài phút.

Bây giờ là ngày 24 tháng 11 năm 2011. Anh đã hôn mê trong 4 ngày.

Taxi lao xuống sông ư? Vợ tôi đến Berlin cùng tôi.

Cô ấy ở đâu? Sao lại không có ở đây?

Không, chúng tôi không tìm thấy được giấy tờ tùy thân nào của anh cả.

Đừng, đừng, xin hãy bình tĩnh lại.

Chúng tôi có thể liên lạc với vợ anh Cô ấy có sử dụng điện thoại di động chứ?

Đương nhiên là có rồi. Số điện thoại là...

- Tôi không nhớ. - Anh có thể nói cho tôi biết anh nhớ được những gì không, Martin?

- Có vài chuyện xảy ra! Sau khi chúng tôi tới sân bay, tôi đi taxi với Liz.

Tôi không biết được bằng cách nào mà mình lại đến được đây cả.

Không có quy luật nào cho những trường hợp bị chấn thương như thế này.

Nó gây ra mất kí ức một phần hoặc toàn bộ, nhưng hầu hết đều phục hồi được.

Mặc dù anh không nhớ được các chi tiết của vụ tại nạn.

Hãy xem thử có báo nào đăng tin về sự biến mất của Martin Harris không.

Đúng, đúng... đúng rồi.

Những thứ này là cho anh.

Có ai đăng tin tìm tôi không? Vợ tôi, bạn tôi?

Đến đây nào.

Nó đẹp quá. - Em vui vì anh thích nó.

Cô ấy đã tặng cho tôi món quà này trong chuyến đi Pháp hưởng tuần trăng mật của chúng tôi.

Hoàng tử Shada đã đến Berlin vào ngày hôm nay cho buổi hội nghị Công nghệ sinh học toàn cầu.

Tham dự với tư cách cá nhân.

Có tin đồn rằng Hội nghị tròn 10 tuổi sẽ chứng kiến việc công bố về bước đột phá mới trong khoa học.

Với những nhà nghiên cứu hàng đầu trên thế giới tại Khách sạn sang trọng Adlon tại Berlin...

Khách sạn Adlon!

Mình đến đây để dự hội nghị mà!

Y tá!

- Anh phải nhận ra được sự nguy hiểm... - Bác sĩ!

Tôi đã biến mất trong 4 ngày rồi, vợ tôi giờ đang ở một nơi nào đó trong thành phố này mà cô ấy không hề biết nên cô ấy sẽ rất sợ hãi.

Tôi cần phải tìm cô ấy.

Hãy kí vào đây! Tôi sẽ để cho anh đi!

Đây là danh thiếp của tôi.

Trong trường hợp gặp bất cứ khó khăn gì hãy gọi ngay cho tôi!

- Anh hiểu chứ? - Cảm ơn.

- Chào mừng đến với Adlon Kempinski. Tôi có thể giúp gì cho ngài? - Tôi là khách của khách sạn. Tôi đã đánh rơi chìa khóa phòng.

- Tôi cần một chiếc chìa mới. - Ngài ở phòng nào?

- Dãy phòng Eizenhour. - Tên của ngài là gì?

Martin Harris. Tiến sĩ Martin Harris.

Tôi có thể xem giấy tờ của ngài được không, ngài Harris?

Có một vấn đề là tôi... Tôi đã làm mất hộ chiếu rồi.

Chúng tôi cần có gì đó để xác thực, thưa ngài.

Nếu cô có thể đưa tôi lên phòng thì tôi có thể chứng minh.

Xin ngài vui lòng chờ một chút.

- Xin lỗi thưa ngài, ngài có được mời không? - Không... ý tôi là... có.

Tôi là Tiến sĩ Martin Harris. Tôi có tên trong danh sách khách mời.

- Để tôi xem lại. - Tôi nghĩ là tôi đã tìm thấy vợ mình ở trong đó.

Tôi xin lỗi tôi đang cố tìm cô ấy.

- Tiến sĩ Martin Harris phải không ạ? - Vâng.

Ngài đây rồi. Tôi là Trưởng đội quản lý an ninh của khách sạn này.

Ngài có hộ chiếu không? Hay là giấy phép lái xe chẳng hạn?

Không, tôi có, nhưng...

- Giáo sư Brestler! - Giáo sư...

Ông ấy biết tôi nên ông ấy có thể xác nhận được tôi là ai.

- Nếu ngài bình tĩnh thì sẽ không có chuyện gì đâu. - Tôi đang rất bình tĩnh đây.

Đó là vợ của tôi, cô ấy đang ở chỗ bàn ăn!

Tôi đã biến mất trong 4 ngày. Và cô ấy không hề biết chuyện gì đã xảy ra với tôi cả.

Nên tôi cần anh đưa tôi tới chỗ của cô ấy ngay!

- Thôi được. - Cảm ơn!

Người phụ nữ trong trang phục màu tối.

Xin lỗi, thưa bà. Chồng bà cần gặp

Liz! Ôi Chúa ơi...

Xin lỗi, tôi có quen anh không?

Liz, chuyện gì vậy? Anh xin lỗi.

Anh bị tai nạn. Anh đã hôn mê. Họ không biết anh là ai.

Anh nói anh xin lỗi.

Chắc anh nhầm tôi với ai đó.

Liz, là anh, Martin đây!

Là chồng của em!

Có hiểu lầm ở đây rồi. Tôi không biết người đàn ông này.

Martin. Đây là chồng tôi.

Ông là Tiến sĩ Martin Harris? - Để tôi xem lại.

Vâng, chính là tôi.

Có chuyện gì ở đây thế này? Một trò đùa sao?

- Đùa kiểu gì thế này? - Vì nó không hề vui chút nào cả!

- Em có biết người đàn ông này không? - Không hề!

Anh là ai chứ?

Anh là ai hả?

- Tôi là chồng của cô ấy. - Hay lắm...

Anh có thể tránh xa chúng tôi ra được chứ? Làm ơn!

Liz, em không nhớ anh sao?

- Này này làm ơn đi đi! - Bỏ tay ra khỏi người tôi!

- Sao em lại như thế hả? - Liz, chuyện gì đang diễn ra thế hả?

- Lui lại! - Chuyện này là sao chứ?

- Sao ông không đi đi nhỉ? - Xin mời ông!

Nếu giờ ông không chịu đi khỏi đây thì buộc lòng chúng tôi phải gọi cảnh sát đến đấy.

Gọi cảnh sát đi! Gọi cả quân đội tới đây đi!

Ý tưởng hay đấy! Lôi ông ta ra khỏi đây ngay?

Em làm anh như một kẻ ngốc. - Đưa anh ta ra khỏi đây.

Thôi nào, thưa ngài. - Tôi xin lỗi. Chúc một đêm tốt lành.

Tại sao em làm điều này với anh?

Ngay đó. Đây là Liz.

Và tôi...

Chắc hẳn tôi đã ở bên ngoài. Tôi không thể nào nhớ được.

Như anh thấy đấy,

các thông tin lưu trữ xác nhận rằng ông bà Hariss đã tới nơi vào lúc 7 giờ 44 phút sáng.

Vào lúc 8 giờ 50 phút, khi bà ấy vào phòng tại khách sạn

tiếp đến là Tiến sĩ Harriss đến vào lúc 3 giờ chiều.

- Gì cơ? - Cảm ơn...

Hắn ta không phải là Martin Harris. Tôi mới chính là Tiến sĩ Martin Harris!

Người đàn ông đang ở trên kia đang đóng giả là tôi!

Một kẻ mạo danh ư? Và kẻ giả mạo này cướp luôn vợ của anh?

Ông hãy kiểm tra kỹ lại đi. - Tại sao? Sao tôi phải làm vậy?

Hãy tìm kiếm thông tin trên internet đi!

Có tới 400 Harris Martin ở trên nước Mỹ.

Chúng tôi đã kiểm tra rồi!

Rod! Rodney Cole. Một đồng nghiệp của tôi.

Một người bạn thân. Anh ấy có thể xác nhận tôi là ai.

Xin hãy gọi cho ông ấy. Số điện thoại là 001 - 508 - 146 - 2595.

- Tiến sĩ Cole xin nghe... - Xin lỗi đây là máy tự động trả lời.

Giáo sư Bessler nói chuyện với với tôi. Đó chính là nguyên nhân tôi đến Berlin.

Ông mời tôi đến tham dự hội nghị để thảo luận về nghiên cứu của ông.

- Anh biết Giáo sư Brestler không? - Có.

Chúng tôi chưa gặp mặt trực tiếp nhau bao giờ, mà chỉ trao đổi qua điện thoại và qua mail là chính...

- Tại sao lại không bắt anh ta? - Tại sao nào?

Du nhập vào đất nước một cách bất hợp pháp?

Phải trình bày tất cả giấy tờ chính xác và kiểm tra dãy phòng khách sạn với vợ của anh ta?

Xin lỗi là với vợ của anh!

Cô ấy là vợ của tôi!

Thưa sếp, tôi đã tìm thấy thông tin về Tiến sĩ Harris ở trường đại học Langhorm rồi!

Ồ, cảm ơn! Đó chính là thứ mà tôi đang tìm...

Đợi, xin đợi đã...

Ông sẽ bắt tôi ư? Tôi yêu cầu được nói chuyện với đại sứ nước tôi.

Thật không may, giờ là Lễ Tạ Ơn. Đại sứ quán đóng cửa cho đến thứ Hai.

- Ngài Strauss, tôi có thể nói chuyện riêng với ông được không? - Okay.

Nghe này...

Có thể là anh đã đúng. Vì vụ tai nạn...

Tôi không nhớ rõ được mọi thứ. Tôi cảm thấy rất rối trí.

Đây là bác sĩ của tôi tại bệnh viện ở Berlin.

Ông ấy đã cảnh báo cho tôi những tình huống có thể xảy ra.

Tôi cần phải quay lại đó! Tôi cảm thấy thật xấu hổ!

Vậy giờ anh đang nói mình không phải là Martin Harris ư?

Tôi không biết!

Làm ơn hãy đưa anh ta tới địa chỉ này!

Đợi đã, dừng lại đi! Tôi đổi ý rồi!

- Tôi cần có hộ chiếu. - Làm ơn...

Cảnh sát, không được.

Tiến sĩ Cole. Tôi không có nhà bây giờ. Hãy để lại lời nhắn.

Rodney, là tôi đây, Martin. Nghe này, tôi đang ở Berlin cho buổi Hội nghị.

Nhưng Liz... Tôi không biết cô ấy đang làm gì nữa.

Và có một người đàn ông khác xen vào!

Tôi đang gặp rắc rối, Rod ạ... Chết tiệt!

Đừng đóng cửa!

Anh ta nói là anh ta không quan tâm là cô ấy có cứu mạng anh hay không. Nó làm tốn của anh ta hết 2,000 Euro

Bên bảo hiểm sẽ không chịu trách nhiệm về mất mát đó.

Ông ta nói rằng những người nhập cư bất hợp pháp đang hủy hoại đất nước Đức!

- Tôi đoán là ông ta không biết cô ấy đang ở đâu! - Không ai biết cô ấy ở đâu cả!

Cảm ơn.

Xin lỗi! Này người Mỹ, tôi xin lỗi vì tôi không thể giúp được gì cho anh!

Anh biết cô ấy ở đâu, tôi biết điều đó Xem này, tôi chỉ muốn cảm ơn cô ấy vì đã cứu sống mình thôi!

Tôi nghĩ có lẽ mình nên đưa cho cô ấy một ít tiền! Tôi muốn cảm ơn cô ấy.

Làm ơn!

Cô còn nhớ tôi chứ? Tôi đã đi xe cô lái đấy.

Tôi không lái taxi.

Chúng ta đã ở trong xe taxi khi xảy ra va chạm. Tôi cần biết nơi cô đã đón tôi, được chứ?

- Tôi đang đi đâu? - Làm thế nào anh tìm thấy tôi?

More Vietnamese subtitles for Unknown

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left