முதல் 200 வரிகள்.
"Phố Beale là phố ở New Orleans, nơi bố tôi, nơi Louis Armstrong và nhạc Jazz được sinh ra.
Mọi người da đen được sinh ra ở Mĩ được sinh ra ở Phố Beale, sinh ra từ khu ngoại ô da đen của một số thành Mĩ dù ở Jackson, Misissippi, hay ở Harlem, New York.
Phố Beale là di sản của chúng ta. Tiểu thuyết này nói về sự bất khả thi và khả thi, sự cần thiết tuyệt đối, để thể hiện được di sản này.
Phố Beale là một con phố ồn ã. Phụ thuộc vào người đọc để nhận thức được ý nghĩa của tiếng trống."
James Baldwin
Anh sẵn sàng chưa?
Anh chưa bao giờ sẵn sàng hơn về bắt cứ điều gì trong cuộc đời anh
Em hi vọng là sẽ không có ai phải nhìn
người họ yêu...
qua tấm kính.
Em phải nói với anh...
- Hey. - Hey.
Alonzo?
Alonzo, ta...
Ta sẽ có em bé đấy.
Tôi đáng ra phải nói trước là, chúng tôi chưa cưới nhau
Điều đó quan trọng với anh ấy hơn là với tôi,
nhưng tôi hiểu cảm gaisc của anh ấy.
Fonny 22 tuổi.
Tôi 19.
Em mừng lắm, Fonny.
Em vui mà. Anh không phải lo đâu.
Em kể bố anh chưa?
- Chưa. - Em kể bố mẹ em chưa?
Chưa, nhưng anh không phải lo về họ.
Chỉ là em muốn kể với anh trước thôi.
Một đứa bé.
Em định sẽ làm gì?
Em định sẽ cứ thế thôi.
Em sẽ cứ thế đi làm đến tháng cuối cùng
và rồi mẹ và chị sẽ chăm sóc em.
Anh không phỉa lo gì cả.
Mà, với cả, đằng nào ta chả đưa anh ra trước lúc đó.
Em chắc về điều đó không vậy?
Em luôn chắc chắn về điều đó.
Anh yêu em.
Em cũng yêu anh.
Hồi trước, Fonny học ở 1 trường nghề,
nơi mà họ dạy bọn trẻ làm đủ thứ linh tinh.,
Như bàn, ghế và ngăn kéo,
những thứ mà chả ai thèm mua.
Nhưng Fonny không thích nữa, anh ấy bỏ học,
Cầm theo phần lớn những dụng cụ từ xưởng làm.
Anh ấy làm lại từ đầu
Và anh ấy tìm được 1 tầng hầm để anh ấy có thể chơi với đống gỗ của mình,
và anh ấy còn thường ở nhà tôi hơn là nhà của anh ấy.
Mọi thứ đều đơn giản.
Học cái này, lắp cái kia,
kiếm một công việc để làm rồi để nó trở thành chính bản thân mình.
Nhưng Fonny lại có một tầm nhìn khác.
Bạn thấy đấy, anh ấy đã tìm được thứ mà anh ấy muốn thực hiện.
Và nó đã cứu rỗi anh ấy khỏi cái chết đã bao nhiêu người trong thế hệ này đã rơi vào.
Và mặc dù nó có nhiều hình thái,
nhưng cái chết bao giờ cũng rất đơn giản.
Lí do cũng đỗi giản đơn.
Bọn trẻ bị bảo rằng chúng chả đáng cái gì cả.
Và mọi thứ chúng thấy xung quanh...
đã chứng minh điều đó.
Hey. Con sao rồi, bé con?
Cậu ấy thế nào?
Anh ấy vẫn vậy.
Anh ấy ổn.
Anh ấy có gửi lời chào.
Vậy tốt.
Con đã gặp tay luật sư đó chưa?
Không được hôm nay rồi. Con sẽ gặp vào thứ hai.
Tay đó đã gặp Fonny chưa?
Chưa.
Mẹ?
Ừ, con yêu.
Mẹ...
Hát đi, mẹ, hát đi.
Lấy cốc ra đi.
- Em định làm gì với nó? - Thì nó giống như gì nào?
Nhân dịp đặc biệt gì vậy?
Anh là người đàn ông trong nhà đấy, rót đi.
Oh, tất nhiên, thưa quí bà.
Được rồi.
Không biết mấy thứ này là gì nữa.
Đừng rót quá nhiều cho Tish.
Được rồi.
Có chuyện gì thế?
Ooh.
Đây...
là một lễ ban phước.
Và không, tôi chưa dở hơi.
Ta uống vì cuộc sống mới.
Tish sẽ có con của Fonny.
Uống đi.
Uh...
Uh, vậy thì...
Đó... đó quả là một bất ngờ đấy.
Con không định uống vì điều đó sao, Tish?
Con có nó bao lâu rồi?
Khoảng ba tháng.
- Đấy, chị biết ngay mà. - Ba tháng?
Ý con là, lúc hai đứa đang loay hoay tìm chỗ á?
Được rồi.
Tish...
con có chắc chắn con muốn có con không?
Có ạ.
Và Fonny cũng vậy.
Đó là con của bọn con,
và, và không phải tại anh ấy mà anh ấy bị giam.
Không phải là tại anh ấy chạy đi.
Và chúng con đã là bạn thân từ lâu lắm rồi
từ khi còn nhỏ, Bố, bố biết điều đó mà.
Và đáng ra chúng con giờ đã cưới rồi nếu không phải tại bà đó...
Tish, bố con biết mà. Bố con biết.
Bố con biết. Chỉ là, ông ấy...
Ông ấy lo lắng cho con thôi, thế thôi mà.
Này. Con đừng có nghĩ rằng bố cho con là một đứa con gái hư hỏng gì.
hay mấy ý nghĩ ngu ngốc như vậy.
Bố chỉ hỏi con vì con còn quá trẻ thôi,
thế thôi. Và...
Ngầng cao đầu lên, em gái.
Vì đứa bé.
Bố mong nó là con trai.
Ôi, bố.
Tin này sẽ làm Frank vui lắm đây, bố dám cá đáy.
Tish, con không phiền
nếu, nếu bố nói tin vui cho ông ấy chứ?
Không đâu, bố. Con đâu phiền gì.
Con thì muốn nói với bọn chị em nhà đó cơ.
Uh-uh, uh-uh.
Con biết gì không?
Joe, gọi cả gia đình họ sang đây đi.
- Oh, không... - Không, không, em nói thật đó...
- Mẹ. - Là tối thứ bảy mà.
Ta còn rất nhiều trong chai đó. Đã đâu có muộn.
Theo mẹ nghĩ, đó là cách tốt nhất để báo với họ.
Nào, gọi họ sang đây đi.
Được rồi, nghe này, được rồi. Anh nghĩ em đúng, em yêu.
Bảo họ sang đây đi.
Được rồi. Được rồi!
Woo!
- Em gái chị sắp có em bé rồi. - Mm-hmm.
Này, này, Nipsey Russell.
Này, Sao rồi? Cả nhà đang làm gì đấy? Hey, em gái...
- Em muốn có gì? - 1 đứa con trai.
- Fonny. - Fonny.
Sao?
Cái ngày mà tôi nhận ra Fonny yêu tôi
rất là lạ.
Đó là ngày anh ấy đưa mẹ cái tượng đó.
Tôi đã đổ nước lên đầu Fonny
và kì cọ Fonny trong nhà tắm,
từ lâu, lâu lắm rồi.
Tôi không nhớ là chúng tôi có bất kì sự tò mò nào
liên quan đến cơ thể nhau.
Fonny yêu tôi quá nhiều.
Và điều đó có nghĩa là chưa bao giờ
chúng tôi cảm thấy xấu hổ cả.
Chúng tôi như một phần của nhau vậy,
da thịt của người này là của người kia,
và chúng tôi đôi khi quên mất
đến mức mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ về cơ thể nhau.
Và vậy mà, tôi không bất ngờ tí nào
khi tôi cuối cùng cũng nhận ra...
rằng anh ấy là người đẹp nhất
tôi từng gặp.
Em biết đấy, đôi khi anh ngủ trong công viên.
Không, đó... đó không phải ý hay đâu.
Sao anh phải ngủ trong công viên?
Lúc đó muộn rồi.
Anh không muốn về nhà.
Và anh cũng chả thích đánh thức người nhà em.
Nhưng giờ anh kiếm được cái nhà ở đây rồi.
Vậy em muốn ăn ở dưới này à?
hay em muốn đợi đến khi ta tới khu trên?
Hay, uh, em muốn đi xem phim?
Hay em muốn chút rượu.
hay chút cỏ
hay tí bia?
Hay một cốc cà phê?
Có lẽ là em muốn đi dạo thêm chút nữa
đến khi em quyết định được?
Nào.
Yeah.
Yeah. Ooh.
Bố mẹ biết bọn con thấy hết chứ?
Có. Đừng có nhìn. Nhìn chỗ khác đi.
Oh, hai người ghê quá đi.
Yeah.
- Oh. Cái tiếng đí. - Oh!
- Được rồi. - Được rồi.
Con mở cho.
- Chào cháu! - Chào chú.
- Ernestine. - Adrienne.
Sao rồi? - Cô Sheila.
Chào, thật vui được cháu.
Phải gọi khẩn cấp để được gặp chú sao?
- Rất vui được gặp cháu. - Rất vui được gặp chú.
Mẹ Fonny không thích tôi.
Bà nghĩ rằng rôi không xứng đáng với Fonny.
Nó có nghía là bà không nghĩ rằng
Tôi đủ tốt cho bà ta.
Hay nói cách khác là, có thể tôi
chính xác là điều mà Fonny xứng đáng có được.
Tiểu thư. Bố, con làm được mà.
No comments yet. Be the first to leave one.