முதல் 200 வரிகள்.
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
CAO TỐC LIVINGSTON 59 HUNTSVILLE I-45
LỚN BẤY DUY NGÀI: hoặc TÔI TIN VÀO CHÚA TỐI CAO
Tôi đã chết vào ngày 18 tháng một, 1989.
Tôi là cha của ba đứa trẻ.
Chồng của một người vợ tuyệt vời.
Một người có tương lai tốt đẹp.
Tôi 38 tuổi.
Hân hoan trong hi vọng, kiên định trong hoạn nạn, tin vào lời cầu nguyện.
HAI NGÀY TRƯỚC
- Em đi không? - Anh yêu, anh biết mà.
Điều đó không làm anh ngừng hỏi.
Em thấy thật tệ khi để cho sáu học sinh mới
bắt đầu với giáo viên dạy thay.
Anh vẫn không thể thuyết phục vợ để có
một cuối tuần vui vẻ với chồng.
Ta có thể ngủ lại, gọi dịch vụ phòng.
Dịch vụ phòng?
Chắc không có dịch vụ phòng, nhưng...
Được rồi, vậy, ta có thể mua ít hamburger
và sữa dâu lắc.
Anh làm em hứng thú đấy. Em nghe đây.
Thật ấm cúng. Bật bài Love Me Tender.
Yêu anh dịu dàng
Yêu anh chân thành
- Yêu... - Chào bố.
Anh nghĩ ta đang nghe Jailhouse Rock rồi.
Con thế nào? Có ngủ ngon không?
- Hả? - Có ạ.
- Con nặng hơn rồi đấy. - Vâng.
- Con lại lớn thêm nữa à? - Không.
- Để sau nhé? - Em nợ anh.
- Anh con đâu rồi? - Con không biết.
- Con không biết à? - Không ạ.
Bắt được rồi nhé.
- Chào. Con thế nào? - Tốt ạ.
Vậy hả?
Được rồi, các con, không còn nhiều thời gian đâu.
Nicole, không cho chó ăn trên bàn, làm ơn.
- Cảm ơn, con yêu. - Các con, không có thời gian đâu.
Ăn nhanh lên nào, làm ơn.
Mẹ ơi, con muốn một cốc cà phê.
Bố sẽ đi xa vài ngày, cho nên...
Vào Tháng Một năm 1989,
tôi đã tham dự một hội nghị nhà thờ ở khu ngoại ô Trinity Pines ở Houston,
nơi tập trung vào sự phát triển của Hội Liên Hiệp Nhà Thờ Báp-Tít.
Tôi đi bởi tôi đã thật sự cân nhắc việc mở một nhà thờ mới.
HỘI NGHỊ PHÁT TRIỂN NHÀ THỜ TRINITY PINES, TEXAX - 14 THÁNG 1, 1989
Chúng ta biết rằng Chúa đang gọi ta
để kể với những người khác về thiên đường và cách tới đó.
Phúc âm bắt đầu ngay tại đây, ngay nơi chúng ta đứng.
Và nó lan tỏa.
Nó lan tỏa tới mọi nơi.
Mọi đại lục.
Và phần thưởng,
phần thưởng mà chúng ta nhận được
là thiên đường.
- Amen? - Amen.
Amen.
Tôi đã không biết rằng vài người có mặt vào hôm đó
sẽ có mặt giúp đỡ tôi sau này.
Anh biết anh đã làm gì đó mà những nhà giảng thuyết Báp-tít hầu như không làm.
- Vậy ư? Đó là gì vậy? - Anh đã kết thúc sớm.
Chà, chào buổi sáng, J.V.
Có vẻ như tôi phải đi bộ để nói chuyện với anh.
Nếu anh làm vậy...
Tôi phải theo dõi nhịp tim kể từ khi bị đau tim.
Nhân tiện, nó thế nào rồi?
- Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn. - Tốt.
Nghe đồn rằng anh đang suy nghĩ về việc mở một nhà thờ mới?
Chà, ông đã mở thành công rất nhiều nhà thờ.
Đó là một chuyến tàu lượn siêu tốc, bắt đầu một nhà thờ mới.
Bước ba bước, lùi hai bước.
Khó khăn đấy. Đáng, nhưng rất khó khăn.
Tôi tin rằng đã đến lúc tôi bắt đầu một giáo đoàn mới.
Tôi muốn anh chắc chắn
rằng đây chính là điều mà Chúa thực sự muốn anh làm.
Và gia đình anh đồng lòng với ý tưởng đó.
Đôi khi những thứ truyền cảm hứng cho anh
không phải là thứ anh sẽ làm.
Nó liên quan đến việc tìm kiếm mục đích của anh.
- Cảm ơn ông. - Vậy đó.
Đó là tất cả những gì về nó. Tìm kiếm mục đích của anh.
Và hãy nhớ, nó không phải về anh.
Tôi rất cảm kích điều đó.
Cảm ơn, J.V.
Mười giờ rồi.
Chính xác đấy.
Em thế nào, em yêu?
Đang chấm điểm thôi. Nó diễn ra thế nào rồi?
Tốt, tốt.
Không quan trọng anh đang ở đâu,
anh luôn thu xếp để gọi em vào mười giờ mỗi tối.
Đó là truyền thống hay tình yêu?
Tình yêu của truyền thống.
Rất hay.
Anh đã có một cuộc trò chuyện hay với J.V Thomas về việc mở một nhà thờ mới.
Ông ấy đã rất khuyến khích.
Anh nghĩ đây là cơ hội tuyệt vời để anh thực sự bắt đầu thứ gì đó năm nay.
Điều đó thật thú vị. Bọn em 100% ủng hộ anh.
Chắc em sẽ phải vật lộn để cặp sinh đôi đi ngủ.
Anh không biết.
Đó có thể là âm thanh của Nicole đang lớn lên.
Chúa ơi. Con bé sẽ thành thiếu niên sớm thôi.
Giờ con bé đang đặt cà phê đấy.
Phải rồi.
Tình yêu của em, đến giờ ngủ của tất cả bọn em rồi.
Được rồi, em yêu.
Ngủ ngon nhé.
Anh nhớ em, và anh mong gặp em vào ngày mai.
- Anh yêu em. - Em yêu anh.
- Ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.
Tôi nhớ rằng chỉ ba tuần trước
TEXAS VÉ PHẠT GIAO THÔNG
tôi đã nhận vé phạt giao thông vì không đeo dây an toàn.
Trước khi nhận vé phạt đó, tôi không hay đeo dây an toàn.
nhưng sau chuyện đó, chà, tôi đã thay đổi thói quen.
Hành động nhỏ đó sẽ là một quyết định quan trọng.
Tôi tin vào Chúa tối cao.
Tôi tin vào Giê-su, con trai của Chúa.
Tôi tin vào Thánh Thần.
Tôi tin vào lễ rửa tội.
Tôi tin vào giáo hội.
Tôi tin vào Chúa tối cao.
Anh ta chết rồi.
- Don, xin chào. - Donnie, trông anh thật đẹp.
Anh có nghe thấy tôi không?
Luật tiểu bang quy định một điều tra viên phải tuyên bố rằng tôi đã chết
trước khi xác tôi được đưa ra khỏi đống đổ nát.
Không cần phải vội vì tôi đã chết.
Tôi không bắt được mạch.
Ta không bắt được mạch chút nào. Phải không?
- Ai muốn tuyên bố anh ta đã chết không? - Có. Để tôi.
Chúng ta phải dọn mớ hỗn độn này để có thể mở cầu.
Phải rồi, 12:15 rồi.
thêm thuần khiết = thiêng liêng ở đây để trở về sách thánh thi
Theo báo cáo, vụ va chạm xảy ra lúc 11:45 sáng.
Bây giờ là 1:00 chiều.
Này, chuyện gì đang diễn ra đằng đó thế?
Một chiếc xe tải đâm vào ô tô và một chiếc xe khác ở đó.
Va chạm liên hoàn.
Sĩ quan, Dick Onerecker. Tôi là mục sư.
Tôi có thể cầu nguyện cho ai ở đây không?
Có, mấy người trong hai chiếc xe đằng kia.
Họ vẫn đang run, nhưng họ ổn. Ông có thể nói chuyện với họ nếu muốn.
Vậy còn chiếc xe đằng kia? Cái mà phủ bạt ấy?
- Người trong chiếc Ford đỏ đã chết. - Tôi sẽ cầu nguyện cho anh ta.
Như tôi đã nói, anh ta chết rồi.
Tôi biết nghe thật điên rồ, nhưng tôi phải cầu nguyện cho anh ta.
Nếu đó là điều ông muốn làm, đi đi,
nhưng tôi phải nói, đó là một cảnh tượng khủng khiếp.
Anh ta đã chết. Một mớ hỗn độn dưới tấm bạt.
Máu và kính ở mọi nơi, và toàn bộ cơ thể bị cắt.
Tôi phải nhắc ông, làm gì thì làm, nhưng ông chưa từng thấy ai tệ vậy.
Thử làm lính cứu thương ở Việt Nam xem.
Tôi chỉ biết Chúa bảo tôi phải cầu nguyện cho anh.
- Anh ta chết tại chỗ, không có mạch. - Con cầu nguyện...
Phải, đó là những gì họ nói khi tôi ở đây.
...lỗi của anh ấy được tha thứ.
Ta đã làm mọi thứ có thể, nhưng va chạm có thể đã giết anh ta.
Và rằng anh ấy ở bên người, thưa Chúa.
Phải chuẩn bị kìm cắt sắt khi nhân viên pháp y đến.
Được rồi.
Con cầu nguyện, thưa Chúa,
rằng anh ấy biết Người
như cha
và như bạn.
Chúa Giê-su là người bạn tuyệt vời
Mọi tội lỗi và niềm tiếc thương ta phải gánh
Tất cả vì ta không mang theo
Mọi thứ gửi tới Chúa
...tới Chúa qua lời nguyện
Ca ngợi Chúa, anh ấy đang hát!
Anh ấy còn sống! Anh ấy...
Anh ấy còn sống! Anh ấy còn sống!
- Người đàn ông chết đang hát trong đó! - Thật sao?
Ông sẽ lập kỷ lục thế giới nếu thoát ra được một chiếc xe đã nát vậy.
- Anh ấy còn sống! Người chết... - Nhìn này, thưa ngài,
tôi biết cách nhận ra người chết. Người đó đã chết.
Nghe này, anh ấy còn sống. Anh ấy đã hát.
- Chúng tôi biết việc của mình, được chứ? - Được.
- Anh ta đã chết. - Nghe này, nhìn này, nhìn này.
Tôi sẽ nằm xuống cây cầu này.
Anh sẽ phải chạy qua tôi nếu anh không kiểm tra tôi.
Chỉ cần cho tôi một ân huệ. Hãy kiểm tra mạch của anh ấy.
Làm ơn, chỉ cần kiểm tra mạch của anh ấy, vậy thôi.
- Tôi sẽ kiểm tra anh ta. - Đi nào.
Ca ngợi Chúa!
- Mạch đập rồi! - Đúng thế!
Lại đây, đi nào.
Chúng tôi đỡ được anh rồi.
Các anh, đếm tới ba nhé.
Một, hai, ba.
Hôm nay, ta đã học nhiều điều về hải cẩu, phải không?
- Vâng. - Em đoán thế.
Vậy cô muốn các em vẽ loài động vật ưa thích sống dưới nước của mình.
- Các em làm được không? - Có ạ.
Có?
- Lại đây. - Tôi không thể. Tôi đang đứng lớp.
Cứ lại đây. Chuyện quan trọng.
No comments yet. Be the first to leave one.