முதல் 200 வரிகள்.
Toby!
Toby Tyler!
Toby.
Mày đâu rồi?
Toby.
Toby Tyler.
Toby Tyler hay Mười Tuần Lễ trong Gánh Xiệc
Làm ơn lui lại! Nhường đường cho đàn voi!
Nhường đường cho đàn voi. Coi chừng đấy! Cái này nguy hiểm đây!
Lui lại. Lui lại. Làm ơn.
Nhường đường cho đàn voi!
Dựa trên truyện "Toby Tyler" của James Otis Kaler
TRƯỚC KIA Vào thời khi đoàn xiệc đến phố là ngày trọng đại nhất trong năm.
Đây rồi, quý ông quý bà. Có một cây gậy, một cái roi dây...
Đây là bóng bay cho con ông. Cho một xu bằng đồng đi.
Bóng bay đây. Một xu, một xu đồng....
Thử một vé cho toàn show đi. Mau lên! Mau mau lên!
.
Vào ngay để thưởng thức show!
Vào nhanh lên! Vào để thưởng thức show.
Mau! Mau lên! Mau lên! Cháu có vào không?
Không, thưa ông.
Vào thưởng thức show đi, thưa quý ông.
Đây, cô nương.
Và cám ơn, thưa bà, cám ơn bà rất nhiều.
Được rồi, quý ông quý bà, tươi rói đây. Nào bà con, đậu phộng nướng tươi đây.
Đậu phộng, bắp rang, kẹo táo, đều tươi và ngon đây.
Rồi, bà con, tới đi, tới ngay đây đi!
Đậu phộng tươi từ trại được nướng ngay đây, tại lều này đây.
Cậu đứng coi hay mua vậy?
Chú nói 1 xu mua được mấy quả đậu phộng vậy.
Theo thông lệ tôi không thường bán theo xu đâu.
Vậy được....
Tuy nhiên, thấy cậu là một cậu bé bảnh trai có tiền mặt trong tay,
Tôi chia ước lượng ra...
chỉ được 6 quả đậu phộng thứ thật trồng ở Georgia thôi.
6 à?
Nhiều hơn giá mua theo bịch rồi,
và đó là sự thật nghiêm chỉnh đấy.
Đây.
Bà con, bước ngay tới đây đi.
Đây tất cả đều tươi và tươi rói.
Mát và lạnh, mát và tươi. Đậu phộng từ nông trại đây.
Phải chú đổi quả hư lên trên không?
Hư à? Tôi không bán đậu phộng hư ở quày của tôi đâu, cậu bé.
Có thể nó sượng một chút,
có thể nó hơi hẩm, nhưng không thật sự hư đâu.
Ăn dở.
Đây là hai quả nữa, đi theo không bỏ lỡ phần hay nhất của show kìa.
- Ồ, cháu không vào coi đâu. - Không vào coi à?
À, cậu ngại giá vé.
Vâng, thưa chú.
Tôi cho là cha mẹ cậu phải đưa cậu vào tối nay.
Không, thưa chú, cháu không có bố mẹ gì cả.
Cậu bé mồ côi, hả?
Cậu bé! Đã bao giờ nghĩ đến chuyện gia nhập đoàn xiếc chưa, cậu bé?
Cháu hả?
Hãy tưởng tượng đi, là một phần của toán chuyên nghiệp hàng đầu,
một đoàn nghệ sĩ điêu luyện,
luôn di chuyển suốt chiều dài và chiều rộng của đất nước vĩ đại của chúng ta.
- Cậu thấy thế nào hả? - Nhưng cháu có thể làm gì chứ?
Cậu có thể trở thành...
một tay bán đặc nhượng.
Cháu có thể à?
- Một tay bán--? - Tay bán đặc nhượng.
Lời rao hàng rất quan trọng. Hiểu chứ, cậu bé?
- Vâng, thưa chú. - Di chuyển miễn phí,
ngủ ở chỗ tốt, mặc sức mà ăn, xem trình diễn bất cứ lúc nào thích,
liên hệ với những người vĩ đại và lòng nhân ái của họ.
Mà thế còn chưa đủ đâu, cứ mỗi tối thứ Bảy,
Người chân thành Harry Tupper này của cậu...
sẽ trả cậu...
một cái này nè.
Sao rồi, cậu bé? Mặc cả được đấy chứ?
Cháu thích nó hơn bất cứ gì khác trên đời này.
Cậu thích, há?
Chú biết trở ngại của cháu là chú Daniel và Cô Olive của cháu cần cháu.
Cô và Chú à?
Họ khá nghèo, và họ có việc để cháu làm trong nông trại.
Tôi hiểu. Nó tạo sự tín nhiệm cho cậu, cậu bé.
Tôi cũng là một người trung thành và tôi muốn thấy cái đó ở những người khác.
- Cháu có thể hỏi họ. - Đừng phiền hà đưa ra một ý khác đi.
Tôi sẽ thuê một cậu bé khác ở phố tới vậy.
Nhiều trong số họ sẽ vui mừng có cơ hội bằng vàng này.
Vâng, thưa chú. Dù sao cũng cám ơn chú.
Chờ chút. Lại đây đi.
Chỉ giữa cậu và tôi cho một tình bạn tốt hơn,
đây là vé vào cửa miễn phí cho cuộc trình diễn tối nay.
- Nhưng, thưa chú Tup-- - Đến, mang theo bạn và tự cậu thưởng thức đi.
Bạn thân ái của cậu... Harry Tupper.
- Mr. Tupper-- - Tạm biệt, cậu bé. Chanh đá lạnh.
Hồng và lạnh và tươi mát đây.
...Chanh đá lạnh. Hồng và lạnh và tươi mát....
Ê, Red! Red. Coi tao có gì đây này.
Coi này, Red.
Đoán nó là cái gì đi nào?
Một vé vào xem xiếc miễn phí. Coi này!
Mày đã đi đâu?
Chú nói, "Mày đã đi đâu?"
Trả lời tao đi!
Ồ, con xin lỗi, thưa chú Daniel.
Cháu đã muốn về ngay, nhưng có một cuộc diễn hành.
Và cháu đã tình cờ đi vào chỗ đoàn xiếc,
và rồi ông đó cho cháu tấm vé vào cửa này.
- Coi này. - Đoàn xiệc à?
Thế mày có biết con ngựa đã làm đổ hàng rào, bởi vì...
mày đã không cho nó ăn, và nó đã nhổ bật cái cây lên, biết không? Biết không?
Toby, bọn ta nhờ vào việc bán vụ mùa đó,
Con biết chúng ta cần tiền cho nhà này đến thế nào mà.
- Mày là một thằng láu cá hay thay đổi. - Daniel, đừng mắng nó quá mà.
Nó luôn có thói trẻ con khi đoàn xiệc đến phố mà.
Nó không có quyền có hành vi như các trẻ con khác.
Nó không có quyền gì đâu.
- Nó biết tại sao mà. - Đừng nói thế với nó.
Tao là một người nghèo, vậy mà tao vẫn nhận mày vì trách nhiệm đạo đức...
- khi không ai muốn mày cả! - Daniel.
Tao không thấy lý do gì trước tiên bọn tao đã không gửi mày vào nhà quận.
Mày không bà con gì với bọn tao cả. Mày chẳng là gì với chúng tao hết.
Chẳng là gì ngoại trừ là-- một gánh nặng thôi.
Ông đừng nói vậy chứ, Daniel.
Mày phải lên phòng ngủ và ở lại trên đó!
Không được ăn bữa tối nay.
Đó là những lời kinh khủng để nói ra.
Tiếp tục ăn tối đi, Olive.
Ngay đây này.
Sam, các bạn ra đi! Ở đây này!
Chú Tupper?
Chú Tupper.
- Cháu đây rồi, thưa chú Tupper. - À, có gì vậy?
Chú không nhớ cháu à, chú Tupper?
- Chú đã nói cháu có thể làm cho chú mà. - Thì sao chứ?
Thì cháu đến rồi.
Thế còn cô và chú của cậu thì sao?
Ừm, được thôi mà. Họ không muốn cháu nữa.
Họ bảo cháu là gánh nặng cho họ.
Được rồi. Vậy cậu làm.
- 50 xu một tuần. - Chú đã nói là 1 đô mà.
Nếu Harry Tupper đã nói là 1 đô, thì ông ta có ý nói 1 đô.
Nhưng đừng để tôi bắt gặp cậu bỏ trốn...
một khi tôi đã bỏ thời gian ra để dạy cậu cách làm đấy.
- Nó tốn nhiều của tôi đấy, cậu bé. - Không đâu, thưa chú.
Thỏa thuận bằng lời.
Đây là cái nghiêm chỉnh nhất trong mọi thứ, hiểu chứ?
- Vâng, thưa chú. - Được rồi, giờ cậu đứng đây và tránh xa mọi phiền toái.
Tôi sẽ quay lại ngay.
- Chú. Tupper? - Ừ?
- Cháu đói. - Vậy sao?
Cháu đã không ăn gì bữa tối nay cả.
Được rồi.
Của cậu đây, cậu bé. Và dưỡng chất từ Thổ Dân đấy.
- Để coi có đủ cho cậu đến sáng không. - Vâng, thưa chú.
Lên!
Được rồi.
Nào. Mau đi, Roger.
Đến đây không nó kẹt lại ngay đây bây giờ.
Ê!
Mày đang làm gì vậy?
Trả lại cho tao, đồ ăn cắp!
Này, đang xảy ra cái gì vậy? Cậu đã làm gì con khỉ đó thế hả?
Cháu à? Cháu đâu có làm gì. Nó ăn cắp chuối của cháu.
Được rồi, đồ quấy rầy. Ổn lại đi!
Giờ tôi đi xin cho cậu. Cậu nên về nhà đi thôi.
- Ồ, tôi đã bảo cậu tránh rắc rối mà. - Nó đã ăn cắp chuối của cháu.
- Có gì ở đây vậy? - Tôi... Tôi... Không gì cả, Ô. Chủ. Chẳng có gì hết, thưa Ô.
Con khỉ chỉ hào hứng chút xíu thôi.
- Ai đây? - Đây là cậu giúp việc cho tôi, thưa Ô.
- Nhận nó còn nhỏ quá, phải không? - À, thưa ông....
Cậu ta không có thân nhân, là một kẻ đáng thương.
Và vì vậy tôi nhận cậu làm dưới trướng...
và nhờ đó mà có một tay giúp việc.
Dành cho tôi thời gian và nỗ lực đi, Tupper.
Giờ chạy cái xe này, cậu bé có thể cưỡi trên nóc xe với Ben.
Không được đâu, Ô. Bầu!
Tại sao lại đòi tôi đi với cái thứ ranh con đó của Tupper chứ?
Sắp xếp cho tôi một xe đi, Ben. Chúng ta khởi hành.
Ollie, gắn mấy tấm bảng này lên đi!
- Chú Tupper? - Hả?
- Cháu muốn đổi ý. - Giữ yên, các bạn! Khoan đã, cậu bé.
Giờ nghe này. Cậu đừng lo về vụ tiền lương được không?
Không, cậu ơi. Mình đừng nghĩ tiêu cực, không vui gì cả. Không.
Giờ, đây, coi này!
Coi này! Ô. Tupper có cái này cho cậu đây.
Một gói cho cậu đây. Kẹo cao su bạc hà, hả?
Và cậu ăn đến sáng luôn.
Được rồi, cậu trẻ. Tôi sẽ giúp cậu leo lên.
À, sẽ có...
- nhiều nhiều trên đó đấy. - Vâng.
Ô. Bầu chăm sóc kỹ cho cậu.
Ô. Bầu Castle bảo cậu cưỡi với tôi, thì cậu phải cưỡi.
Tự lo cho mình thật kỹ đấy, Con Trai.
Bass, Will, đi mau!
Tăng tốc, đi mau!
Giờ chúng ta hãy nói thẳng một chuyện.
Tôi ấy hả? Tôi không thích trẻ con.
Đặc biệt cái bọn chạy trốn. Chúng là lũ nhát gan.
Đứa bé có gia đình tốt. Lần đầu tiên có gì trục trặc, nó bỏ nhà ra đi.
Bất kỳ lúc nào có gì đúng một tí,
nó lại muốn chạy về nhà trở lại.
Cứ nhảy xuống đi. Không ai nhớ cậu đâu.
Tôi hồ nghi cậu đáng để được nhớ.
No comments yet. Be the first to leave one.