முதல் 200 வரிகள்.
NHÀ MÁY HÓA CHẤT CŨ CỦA GADDAFI Ở LIBYA
Omar, tình hình đại tướng thế nào?
Ông ấy đang ở bên gia đình.
Không ăn à?
Hamza!
Hamza.
Có súng! Coi chừng!
Đi với họ. Đưa họ xuống hầm.
Nhanh, nhanh.
Nằm xuống!
Đi mau, đi mau!
Tướng Fezzan đâu?
Nói!
BIỆT ĐỘI ĐÁNH THUÊ 4
Anh có thể phức tạp, nhưng không đến nỗi vô vọng.
Ồ, ra là thế à? Phức tạp ư?
Có là gì thì cũng không ổn đâu. Đúng không?
Thôi nào, Gina, em không chịu nghĩ thoáng ra.
Ồ, thoáng thế nào đây?
Nghĩ thoáng cho anh? Em phải nghĩ thoáng cho anh à?
Chúa ơi, cảm ơn anh.
Đừng nghĩ thế giới xoay quanh anh nữa bởi anh biết mình là gì không?
Tên ăn lông ở lỗ.
Cậu trông đúng như tên ăn lông ở lỗ. Anh biết thế là sao không?
- Ông thì không à? - Anh không muốn ganh đua.
- Gina, Gina, thôi... bình tĩnh lại đi - Đó là vấn đề của anh đấy.
Ồ, em bình tĩnh lại à? Anh vừa bảo thế sao?
Đừng bảo em bình tĩnh vì em đang vô cùng bình tĩnh!
Đời em chưa bao giờ bình tĩnh đến thế này đâu.
Ồ, nhìn anh đi.
Anh là người Anh. Anh tránh né. Anh không thích tranh luận.
Biết sao không?
Tôi chỉ muốn chút bình an thôi.
- Thế thì còn gì bằng. - Em đến từ Mỹ mà. Chúng ta phải làm cho ra nhẽ.
- Đi, đi, đi. - Anh thấy em thế nào hả?
Thế này có khiến em trông căng thẳng không?
Không, không, không.
Có lẽ là hơi bạo lực không?
Em là dân chuyên nghiệp.
- Phải. Và có chút bạo lực. - Chút thôi.
Chút xíu thôi à.
Biết sao không?
Em sở hữu năng lực như hai người và hơn thế
và cả hai đều không thích bởi các người đều là lũ ăn lông ở lỗ.
Cô ấy bảo ông đấy.
- Thực ra thì cô ấy đang nhìn cậu. - Em đang nói chuyện với anh.
Nhưng là về ông.
Ông có thể là ông chủ của tôi
nhưng tôi chỉ cần nhìn là biết ông cũng đến từ hành tinh
có tên vô vọng nơi quan hệ tình cảm hay cảm xúc
chẳng hề tồn tại.
Anh chết đi. Em tốn quá nhiều thời gian cho anh rồi.
Ông là gã tồi nhưng tôi thích ông.
- Cảm ơn cậu. - Sao ông lại đến?
Tôi đánh rơi nhẫn ở quán bar, và tôi cần cậu giúp tôi.
Thứ lỗi cho em nhưng thế thôi à? Chúng ta nói chuyện xong rồi à?
Anh đã xong cuộc trò chuyện này chưa?
Cuộc trò chuyện ư?
Gọi là cơn xả giận mới phải.
Anh chết đi!
Cô ấy lại nói với cậu đấy.
- Nản thật. - Không, không sao đâu.
Tôi mến cô ấy, Barney.
Cô ấy là thành viên Biệt đội Đánh thuê, Christmas.
Tôi hết sức tôn trọng những khả năng dị biệt của cậu, thực sự.
Nhưng cậu là một thằng khốn ích kỷ.
- Thật ư? - Chúng ta đều vậy.
Ta buộc phải như vậy, lựa chọn cuộc đời này thay vì bạn bè hay gia đình.
Chúng ta ra tay vì tiền.
Thế mới nói là khốn nạn.
Cậu thấy phân tích của tôi thế nào?
Hay đấy chứ.
Tôi nghĩ ông là kẻ không ra gì.
Mồm cậu nói vậy thôi.
Tôi nghĩ sao nói thế đấy.
Sao chúng ta lại đến đây?
Tối qua tôi mất nhẫn vì một vụ cá cược, và giờ tôi đến đây để chuộc lại nó.
Ông có đùa không?
Ừ, không đùa.
Chỉ là thứ trang sức ngớ ngẩn.
Nó giống như bùa hộ mệnh và tôi thích nó.
Giờ cảm giác như một ngón tay vậy.
Tôi đã cố chuộc lại nhưng tay nửa mùa này không chịu thương lượng.
- Ai? - Tôm sú Bự.
- Hắn là ai? - Ồ cậu sẽ thấy ngay.
- Khỏe không, Barney? - Chào Billy.
Thế làm sao ông đánh mất món đồ quý giá?
Vật ngón tay.
- Vật tay ấy hả? - Không
Vật ngón tay ấy.
Tôi chỉ cho. Đưa tay cậu đây.
Không. Vật ngón tay.
Ông từng khỏe lắm mà, sao vậy?
- Thì cậu từng đầy tóc đó thôi. - Có chuyện gì vậy?
Thời thế thay đổi.
Sao rồi, Barney?
Khỏe chứ, Tôm sú Bự có ở đây không?
Có chuyện gì sao?
Bạn tôi muốn lấy lại chiếc nhẫn.
Cá rồi thì chịu đi.
Không có ý gì đâu, nhưng tôi nhớ chiếc nhẫn của mình.
Nó đang ở nơi của nó rồi.
Thật không thể chấp nhận được.
Giống đến khó tin.
Cậu khẩu nghiệp quá đấy.
- Mấy tên này sao, Barney? - Phải.
Bảo sao người ta gọi là Bự.
Không, tên còn lại, tên thứ hai cơ.
Ông thua gã giúp việc cho ông già Noel à?
Quả là... đáng xấu hổ.
Khi ấy tôi say mà.
Giờ ông không say đâu.
Sao tôi lại ở đây nhỉ?
Tôi bị đau lưng.
Từ khi nào?
Mấy tuần rồi. Nhấc nĩa cũng không nổi.
Tôi sẽ ra tay vì cậu, nhưng nếu cậu không chịu thì tôi hiểu, nếu cậu cảm thấy bị đe dọa.
Bị đe dọa?
Lee này.
Tự tin lên.
Kinh điển đấy.
Tôi xử lí được, Ngón tay thối.
Cho ly bia.
Hôm nay trời đẹp quá nhỉ?
Mày thích được gọi là Bự hay Tôm sú?
Mày thử nói lại xem.
Tao chém bay đầu mày đấy.
Thế thì lại ghê quá. Tí Hon ạ.
Barney muốn lấy lại nhẫn.
Mày gọi tao là gì cơ?
Cần bao nhiêu để chuộc lại nhỉ, Yoda?
Này!
Chiếc nhẫn ở đây, thằng khốn.
Lưng tôi không cho.
Chúng mày thấy đấy...
chuyện ở đây liên quan đến thể diện và tình người.
Bạn tao đây yêu chiếc nhẫn vì những lý do ngốc nghếch.
Chúng mày mà hiểu chuyện thì quả thực rất tuyệt vời và văn minh.
Nhưng do chúng mày chọn...
- Barney, gọi là gì nhỉ? - Cố chấp.
Dài quá.
Ngu ngốc.
Ngu ngốc.
Mày không cho tao lựa chọn khác, Tí Hon ạ.
- Khỏi cảm ơn. - Cậu chậm chạp hơn rồi.
Đến lượt tao, thằng khốn.
Nào, Chuck. Nào, chàng cao bồi, lại đây!
Khi nào hắn tỉnh dậy thì mời hắn ly bia nhé.
Ông suýt nữa giết tôi đấy.
Tôi tưởng ông bị đau lưng.
Quả là phép màu bởi nó vừa biến mất.
Tôi đâu cần phải gây náo loạn thế này.
Tôi thích dành thời gian cùng cậu.
Lần sau đưa tôi đi cưỡi ngựa thôi, được không?
Được.
Máy bay trên cao. Tình hình thế nào?
Chỉ huy, có ba tay lính đang bảo vệ cho tướng quân.
Anh sẽ cần hỗ trợ.
Xin nhắc lại, hãy chờ hỗ trợ.
Anh ta định làm cái quái gì vậy?
Không, không, không! Làm ơn! Làm ơn, đừng!
Chào đại tướng.
- Mắt tôi đánh lừa tôi sao? - Sao lại thế?
Thứ gì trên đầu Gunner vậy?
Trông như mèo hen.
Mèo dễ thương cơ.
Còn đây trông như cỏ dại.
Chào buổi tối, anh bạn.
Nói xem. Thứ gì trên đầu ông vậy?
Ồ, tóc giả?
- Phải, bộ tóc giả? - Câu hỏi là tại... tại sao?
Tôi dạo này trò chuyện với một cô nàng qua mạng Internet
và cô ấy thích phong cách thập niên '70.
Kiểu Farrah Fawcett ấy.
Rõ rồi. Cậu gặp người ta chưa?
Tại sao, sao tôi phải làm vậy? Tôi thích sự bí ẩn.
- Hiểu không hả? - Phải, cũng có lý.
- Nghe chừng ca đặc biệt. - Đúng thế.
- Tôi thích khi ông ấy say hơn. - Tôi hiểu ý cậu. Tôi cũng vậy.
Tôi mừng cho cậu.
Đây là gã tân binh hả?
Chào, là Easy Day.
Người ngay thẳng, cựu đặc nhiệm.
- Chào Barney. - Chào Easy.
Đây là lính bắn tỉa của ta sao?
Cậu khỏi lo. Tôi có ống ngắm được kê riêng.
Hả?
Ôi, ông Hawkeye nhớ gương mặt này giùm.
Đừng chẳng may bắn trúng nhé.
Anh không cần lo về tôi đâu.
Cậu này là ai vậy?
Ông tệ quá rồi đó. Ông đã thuê cậu ấy. Đó là con trai của Galgo.
Tôi có thị lực, trái tim và ham muốn tình dục của bố tôi.
Đừng bảo cậu ấy nói nhiều như bố cậu ấy nhé?
- Cậu ấy còn tệ hơn. - Không.
Tệ gấp đôi.
Chuyến đi sẽ dài lắm đây.
Tôi là Galan.
Nãy giờ có ý nghĩa gì không vậy?
Cũng có một chút đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.