முதல் 200 வரிகள்.
TIỂU THƯ JULIE
"Cô ấy đã nhận được một con búp bê đẹp nhất
như một món quà.
Ôi, thật là một con búp bê tuyệt vời, thật đẹp và tinh tế.
Cô ấy dường như không được tạo ra
cho những nỗi buồn của thế giới này. "
Mẹ ơi.
Mẹ ơi.
Diana.
Đưa Nam tước lên tàu.
Thật buồn cười, cô Julie không đi cùng ông ấy.
Ý anh là, tất cả bạn bè của họ đang cùng nhau tổ chức lễ Midsummer,
một dịp lễ lớn.
Ông ấy để lại cho anh đôi giày để đánh bóng.
Biến nó thành một cái gì đó lạ mắt hơn,
Món đồ ưa thích của ông ấy,
Món đồ ưa thích nhất của ông ấy,
Món đồ thanh lịch nhất của ông ấy.
Đôi giày bốt của ông ấy, anh nghĩ vậy.
Vậy, Nam tước đi vào nhà ga và bảo anh đợi,
nói rằng sẽ có một cái gì đó cho anh.
Khi anh thấy ông ấy ra khỏi nhà ga,
ông ấy đang để một thứ gì đó trong tập hồ sơ.
Đoán xem có gì trong tập hồ sơ.
Một gói tài liệu du lịch.
Giống như đó là cách một người như anh đi du lịch.
Nhưng không có tiền, không.
Họ không nghĩ như vậy, không phải những người đó.
Không, họ không nghĩ như vậy.
Và sau đó anh rời đi và anh mang đôi ủng của ông ấy
và anh đi qua chuồng ngựa và bảo cậu bé chăn ngựa đưa ngựa về nhà
và anh đi vào.
Và ở đó, anh thấy cô Julie dẫn đầu điệu nhảy
với người điều khiển chương trình.
Và em biết không? Cô ấy thấy anh và chạy ào đến chỗ anh, Kathleen ạ,
và ra lệnh cho anh, Kathleen-- ra lệnh cho anh khiêu vũ với cô ấy.
Cô ấy nghĩ rằng cô ấy có thể kiểm soát tất cả mọi người.
Anh là ai? Anh không thể kiểm soát bất cứ điều gì.
Ôi, Kathleen, hãy đến xem những bức tranh này.
Nhìn kìa, Paris.
La Mã.
Đây là hồ Como.
Ồ, anh biết những nơi đó.
Chúa ơi, thật là đáng yêu.
Anh đói bụng.
Nó là thận, món yêu thích của anh.
Thật tuyệt vời!
Vâng, em nói đúng. Đây là món rất ưa thích của anh.
Em nên hâm nóng đĩa của anh.
Anh khó tính còn hơn cả Nam tước.
Lấy cho anh một cái ly.
Một cái ly đúng cách, cái ly anh ưa thích.
Khi một người uống rượu vang ngon...
Oh.
Ngon. Rất ngon.
Chỉ hơi quá lạnh một chút.
Em đang nấu gì với cái mùi gớm ghiếc đó?
Ồ, cô gái trẻ đó bắt em phải lo cho con chó.
Cô Julie nghĩ rằng nó lại có bầu,
bởi vì nó đã, ah, anh biết đấy,
gần với con chó của người điều khiển chương trình.
Cô Julie nói với em cô ấy đã nhìn thấy chúng
và nó khiến cô ấy phát bịnh luôn.
Và bây giờ cô ấy thà đánh thuốc cho con chó chết đi
hơn là sẽ có một giống lai. Xin Chúa tha thứ cho cô ấy.
Em nên thấy cô ấy đến khiêu vũ.
Giống như cô ấy đang nằm trên mặt đất để ngủ trưa.
Chúng ta không hành xử theo cách đó.
Tuy nhiên, cô ấy vẫn thanh lịch--
Cô Julie--
tráng lệ.
Ôi, eo cô ấy, cổ cô ấy.
Dừng lại.
Em đã nghe Clara kể lại.
Nó đã thấy cô ấy khỏa thân
rất nhiều lần
khi nó tắm cho cô ấy--
Ồ, Clara--
quá dẻo mồm để nói điều gì đúng sự thật.
Con gái các cô luôn ghen tị với nhau.
Nghe này, anh nè, người đã đi chơi với cô ấy--
Anh biết cô ấy đủ rõ--
cách cô ấy cưỡi trên ngựa, đôi chân của cô ấy,
và rồi là cách cô ấy khiêu vũ.
Sao…
xong chưa…
thuốc phá thai của tôi?
Nó có phải là một loại nước của phù thủy
các cô nấu vào đêm Midsummer không hả?
Nghe này.
Hãy đến, khiêu vũ với tôi một lần nữa.
Tôi không muốn trở nên bất lịch sự,
nhưng tôi đã hứa sẽ khiêu vũ với Kathleen.
Cho tôi mượn anh ấy đi, Kathleen.
Cô về và nghỉ ngơi đi
Cô Julie nhìn thật duyên dáng,
anh ấy không có quyền từ chối.
Đi đi, John. Hãy biết ơn vì được vinh dự đó.
Phải nói thật,
và không hề muốn xúc phạm
Tôi không thể không tự hỏi, cô Julie thật khôn ngoan khi…
khiêu vũ hai lần với cùng một bạn nhảy.
Anh đang nói gì vậy?
Tôi, bà chủ của ngôi nhà, ban vinh dự cho một người đày tớ
coi chuồng ngựa, với sự hiện diện của tôi.
Vì tôi thực sự muốn nhảy,
Tôi phải nhảy với một người biết các bước,
để tôi sẽ không thấy lố bịch.
Xin nghe lệnh cô, cô Julie.
Tôi là người phục vụ của cô.
Tôi đã quyết định không phân biệt giai cấp
và anh cũng nên như vậy.
Tới đây nào, đưa tay anh cho tôi.
Cảm ơn, John.
Tôi thực sự không muốn đối xử với anh như một kẻ thấp kém.
Chúng ta hãy đi qua sảnh vào.
Anh muốn điều đó, phải không?
Đừng sợ, Kathleen.
Tôi sẽ không chạy trốn với chồng sắp cưới của cô đâu.
Anh ta là như thế, phải không?
Anh là một người đàn ông của tương lai, phải không?
Diana, lại đây.
Nào.
Tình yêu của tao, đến đây. Đến đây.
Tội nghiệp mày.
Tao biết.
Tao đã không cho mày ăn đầy đủ.
Nó chủ yếu là thịt ngon.
Mày sẽ ổn thôi.
Suỵt.
Nghe này.
Mày thích nó chứ?
Mày ở lại đây.
Anh đã rời bỏ cô ấy.
Cô ấy thật kỳ lạ, Kathleen.
Cô ấy luôn kỳ lạ.
Em có khó chịu với anh không?
Tại sao?
Vì những điều nhỏ nhặt như hai người đi dạo?
Em là một cô gái biết xử sự,
Kathleen.
Em sẽ là một người vợ tốt.
Em có thể tưởng tượng những gì Nam tước sẽ nói
nếu ông ấy nhìn thấy hành vi của cô ấy?
Huh? Em có thấy cô ấy không?
Thấy cô ấy?
Có thể nào như vậy không?
Anh có đang nịnh nọt không?
Anh sẽ không là một con chó khác chứ?
Anh thật là một bạn nhảy dễ thương
chạy trốn khỏi một quý cô.
Như cô thấy đó,
Tôi vội vàng trở lại
Để được ở bên người phụ nữ mà tôi đã bỏ rơi.
Tại sao anh lại mặc áo khoác dạ trong Đêm Midsummer?
Cởi nó ra ngay lập tức.
Vậy, tôi phải hỏi nếu tôi có thể về phòng của mình.
Áo khoác đen của tôi treo ở đó.
Hãy về phòng của anh.
Và tôi cũng sẽ đi, và chắc chắn rằng
anh sẽ không chạy trốn khỏi tôi một lần nữa.
Cô Julie, với sự cho phép của cô,
tôi có thể đi và lấy nó không?
Kathleen,
cô và John đã hứa hôn chưa?
Hứa hôn?
Hai người có vẻ rất gần gũi.
Theo một cách nào đó. Chúng tôi gọi nó như vậy.
Cô gọi nó như vậy?
Cô chưa hứa hôn sao, cô Julie?
Cô Julie,
Tôi thấy mệt mỏi.
Cô có phiền không nếu tôi về phòng và…?
Anh đã học nói tiếng Pháp ở đâu?
Ở Thụy Sĩ.
Tôi là người phục vụ rượu tại một trong những khách sạn lớn nhất ở Lucerne.
Anh trông giống như một quý ông hoàn hảo.
Quyến rũ.
- Cô tâng bốc tôi. - Tại sao tôi phải nịnh anh?
Ồ, sự khiêm tốn tự nhiên của tôi đã cấm tôi tin
rằng cô sẽ cho một người như tôi
những lời khen chân thành như vậy,
và vì vậy tôi dám cho rằng cô đang tâng bốc tôi,
hoặc tệ hơn, muốn làm chủ tôi.
Anh học cách nói chuyện như vậy ở đâu vậy?
Cô sẽ ngạc nhiên
khi biết những nơi tôi đã đến thăm.
Nhưng anh sinh ra ở nơi này, phải không?
Vâng.
Cha tôi đã làm việc trên mảnh đất ngay bên kia đường.
Và tôi đã đến thăm khu vườn của cô
rất lâu trước khi tôi đến làm việc cho Nam tước.
Tôi đã thấy cô
khi cô còn là một cô bé.
Nhưng cô, cô Julie, đã không để ý đến tôi.
Ai đã cho phép anh đi dạo trong khu vườn của chúng tôi?
Tôi nhớ một lần…
Không.
Tôi sẽ không nói với cô.
Nó có tệ không?
No comments yet. Be the first to leave one.