முதல் 200 வரிகள்.
Thủ đô Brasil Rio de Janeiro
Walter, anh có đồng ý cưới cô ấy không?
Vâng, tôi đồng ý.
Florida, cô có đồng ý cưới anh ấy không?
Vâng, tôi đồng ý.
Vậy chúng ta hãy cùng chào mừng với họ.
Em làm anh hạnh phúc quá, em yêu.
Em cũng vậy.
Em hy vọng con trai anh cũng có thể đến tham gia hôn lễ của chúng ta.
Con trai anh bất hòa với anh.
Sao nó lại bất hòa với người cha tốt như anh chứ?
Anh ấy không thể hòa hợp với người cha như anh.
Bố yêu, Walter, chúc tân hôn vui vẻ. Cũng chúc mẹ kế của con.
Chúng con có cả vạn lý do, sẽ không đến New York.
Bố là một trong số lý do đó, bố thân yêu của con.
Tiện thể, thay con gởi lời chúc đẹp nhất tới những người đẹp.
Họ là người con yêu nhất.
Mẹ kế của anh rất xinh đẹp.
Chúng ta sẽ đến văn phòng luật sư, bây giờ nhìn ông ấy đi.
Ông ấy có vẻ hạnh phúc. Ông ấy xài xả láng, còn anh sẽ phải trả.
Bố, sao bố lại đối xử với bọn con như vậy?
- Được rồi, con hiểu tại sao rồi. - Ngủ ngon Walter.
HỐ TIỀN
- "Bà kế mới" bao nhiêu tuổi - Chào buổi sáng, Walter.
Lẽ nào ở Brazil không có pháp luật quản lý sao? Lẽ nào họ không có cảnh sát sao?
Điều này có chút không phù hợp với truyền thống đúng không?
Anh là một người rất truyền thống.
Những việc anh làm đều phù hợp với truyền thống.
Có một căn nhà ở ngoại ô. Bên ngoài có hàng rào màu trắng.
Có lẽ có một con chó, hai ba đứa con.
Sau đó thì hoàn hảo, còn có một người vợ nữa.
Em có đồng ý lấy anh không?
Walter.
Anh yêu.
Em rất yêu anh.
Nhưng tại sao chúng ta cứ phải có một tờ giấy ở New York chứ?
Đây không phải là suy nghĩ tốt cho lắm.
Cho em thêm chút thời gian.
Được rồi.
Nhưng anh không muốn tiếp tục cuộc sống như vậy nữa.
Em sẽ có một người đàn ông thành thật.
Em thích hôn hơn.
- Em nghe thấy gì không? - Cái gì?
Có người đi về phía cửa của chúng ta.
Cẩn thận, Walter.
Trời ơi, sao cậu vẫn còn ở đây?
Tàu cặp bến rồi, anh ấy về rồi, anh chuyển ra ngoài đi.
Anh làm trò gì vậy?
Marestro về rồi.
Không phải tuần sau anh ấy mới về sao?
Tiếng Nga.
Cô biết Marestro mà? Anh ấy luôn thích làm cô bất ngờ.
Mọi người đang nói gì vậy? Người đó là ai?
- Tôi nghĩ, chúng ta phải có thời gian một năm. - Đúng vậy. Nhưng đã hơn một năm rồi.
Cô đang làm gì vậy? Các cậu cứ ở trên giường suốt sao?
Không đi tìm chung cư.
Tôi đã tìm, bây giờ không tìm được chung cư đâu.
Đúng rồi.
Em đang nói chuyện với ai vậy? Gã này là ai? Anh là ai?
Anh nói chuyện với anh ta mà anh ta không trả lời anh.
Anh ấy về lúc nào vậy?
Có lẽ một phút hoặc một tiếng.
Nhưng anh ấy sẽ đến.
Đây chính là người mà mọi người nói đã trở về, phải không?
Đúng vậy.
Anh tưởng anh ta đang ở châu Âu.
Anh ấy đang ở châu Âu.
Nhưng bây giờ anh ấy về rồi, và các người phải dọn ra ngoài.
Được rồi, tôi rất xin lỗi.
Tại sao không để tôi nói với anh ấy?
Có lẽ chúng ta có thể ở cùng nhau.
Đợi đã, đợi đã.
Anh sẽ không nhìn thấy hành động từ thiện này đâu.
Nếu căn hộ này là của anh ấy, chúng tôi sẽ chuyển đi. Chuyện này không thành vấn đề.
Anh có thể cho chúng tôi một vài phút riêng tư không?
Đương nhiên, tôi hiểu, chúc mọi người may mắn.
Chúng ta phải làm sao đây?
Đây là New York, phải mất cả vài tháng mới tìm được chỗ mới...
Ngay cả khi ta giàu có.
Bây giờ chúng ta không còn một đồng nào. Chúng ta trở thành người lang thang không có nhà để về.
Em rất xin lỗi Walter.
Không, không, đây không phải lỗi của em.
Chúng ta đều biết nếu không phải tên chết tiệt đó về sớm rồi.
Ít nhất trước đó chúng ta đều rất vui vẻ.
Jackson sẽ giúp chúng ta.
Jackson không phải đang ở trong tù sao?
Không, không, anh ấy chỉ cần nộp một khoản tiền nhỏ là ra ngay.
Jack là một đại lý địa ốc hợp pháp.
Được rồi, chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau,
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Chào buổi sáng, đây là công ty bất động sản.
Oh. Đây là nơi đẹp tuyệt.
Đến New York chỉ có 8 tiếng đồng hồ.
Em đến New York chỉ một tuần một lần, hả?
Tôi muốn tìm một căn hộ.
Mấy năm trước tôi đã ở một căn hộ.
Tiền thuê giá 350 đô la Mỹ một tuần. Bây giờ có thể đã tăng giá rồi, nhưng...
Này, Eisenhower vẫn đang làm tổng thống sao?
Bây giờ tôi rất tệ, Jackson, tình hình của tôi bây giờ rất tệ.
Khoan đã, Walter, tôi phải nghe điện thoại.
Một giờ chiều chúng tôi ở đó.
Anh sẽ không nhận ra tôi đâu. Bây giờ tôi gầy đi nhiều rồi.
Em đi đâu vậy? Suýt nữa em đến muộn.
Masa, ở đất nước này không ai thích sự đến trễ.
Họ gọi nó là đúng giờ.
- Cô không sao chứ? - Tôi không sao.
- Cô ấy không sao. - Tôi có sao!
Cậu lúc nào cũng điên như vậy.
Walter thế nào rồi? Tìm được không?
Tìm gì? Không có gì để tìm cả.
Anh ấy đến rồi.
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn, vô cùng cảm ơn mọi người.
Rất vui được quay lại bên mọi người.
Tôi nghĩ mọi người cũng vậy.
Lúc tôi rời đi, các bạn vẫn là ban nhạc hay nhất thế giới.
Trời biết sau khi tôi rời đi,
Ban nhạc của tôi làm việc dưới áp lực như thế nào.
Để chúng ta đánh giá tổn thất...
Hãy bắt đầu từ nhạc của Haydn.
Jimmy. Nhìn đi, nhìn đi!
Jimmy!
Người cao to, có chuyện gì?
Tôi mang đến một ít hợp đồng. Ban nhạc phải ký chúng.
Là gì vậy?
Là nhà hàng Roy Rogers... chúng ta mua.
Tôi đã bán cơ sở ở Tucson.
Cổ phần này là của họ, cổ phần này là của tôi.
Bây giờ, tôi nghĩ ít nhất nó có thể bù đắp
một nửa nợ của bố tôi.
Anh đếm đi, coi như chúng ta thanh toán xong rồi.
Walter, cậu trả bọn họ để làm gì vậy?
Bọn họ chưa bao giờ làm chuyện vô ích.
Bây giờ họ nhận được quá nhiều tiền.
Anh là quản lý của họ, sao lại nói với tôi những điều này?
Vì tôi thích anh hơn.
Nhưng họ không phải đều là anh em tốt của anh sao?
Cho dù các bạn biểu diễn như vậy,
công đoàn vẫn buộc tôi phải cho các bạn ăn trưa.
Nếu các bạn có người tự biết mình, thì sẽ không ăn nổi đâu.
Còn những người tự cho là mình đã chơi giỏi...
Đi lấp đầy bụng đi.
Hy vọng mọi người sẽ bị nghẹn.
Chạy bộ theo tôi, Wally.
Tôi không muốn ngưng chạy.
Jackson, anh đã chạy bộ bao lâu rồi?
Sáu tháng, rất tuyệt đúng không?
Tháng sau tôi bắt đầu chạy 1000m, anh tin không?
Khi chưa bắt đầu vận động, Tôi không mặc vừa nổi bộ này.
Bây giờ tôi cảm thấy tốt hơn rồi.
Nhìn có vẻ tốt hơn rồi, tôi đổ rất nhiều mồ hôi.
Vậy anh gọi đến chỗ tôi.
- Anh có tin tốt gì sao? - Tin tốt?
Khi anh nghe thấy tôi giúp anh được gì...
Hãy nhớ, đây là câu lạc bộ bảo thủ.
Đừng phá đám tôi nhé...
Anh không cần lo lắng.
Anh muốn tìm một chung cư sao? Một căn hộ đẹp, chấp nhận được?
Jackson, anh không thể đổi cách để đổ mồ hôi sao?
Wally, anh có chịu nghe tôi không?
Không, nếu cứ gọi tôi là Wally.
Cái gì vậy?
Không có gì, chỉ là máy báo động mạch đập kêu thôi.
Được rồi, có lẽ chúng ta nên nghỉ ngơi rồi.
Không, không, những máy đó cũng không hoàn toàn đáng tin.
Walter, thứ 6 này, cậu có thể kiếm được 200 nghìn không?
Được rồi, để tôi nghĩ đã.
Nếu tôi bán hết tất cả gia sản, có lẽ có thể mời anh ăn bữa trưa.
Jackson.
Jackson, Jackson, anh không sao chứ?
Tôi thật sự không sao.
Anh Sittman đừng lo.
- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao? - Đương nhiên.
Lần thứ 7 trong 5 tháng qua.
- Tôi nghĩ, chạy bộ giúp cho anh cơ thể tốt hơn. - Vâng, đương nhiên rồi.
Đúng vậy, Bây giờ, nhờ chạy bộ, tôi có thể khiêng cậu ấy lên xe cấp cứu rồi.
Walter, đây là một căn nhà có giá trị triệu won.
Tôi chỉ muốn một chung cư.
Chồng cũ của bạn gái tôi từ châu Âu về rồi.
Tốt quá.
Không đâu, bây giờ chúng tôi phải rời khỏi căn hộ của anh ta.
Tình hình bây giờ rất tệ.
Tại sao lại có người chịu bán căn hộ 1 triệu đô chỉ với giá 200,000?
Ai biết được một người đang ly hôn, bị vay nợ nặng lãi...
Hoặc hút ma túy, đột nhiên chết.
Điều quan trọng nhất là cậu phải nắm bắt cơ hội khi họ gặp phải bất hạnh.
Đó là điểm chính. Chúng ta đã có giao dịch chưa?
Em xinh đẹp hơn bao giờ hết.
Cảm ơn, anh cũng vậy.
Tại sao trước đây chúng ta lại chia tay?
Tại vì bây giờ nhìn chúng ta còn tốt hơn trước đây.
- Anh có thể nói thật không? - Cứ nói đi.
Anna, bây giờ anh mới hiểu không có em...
thì cuộc sống của anh đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Anh biết... trước đây anh đã rất tệ...
Nhưng anh hy vọng ta sẽ quên đi quá khứ, ta sẽ bắt đầu lại từ đầu...
chúng ta sẽ khôn ngoan hơn trước.
- Được không? - Không.
- Em nghĩ thế nào? Tại sao không? - Em yêu Walter.
"Walter" Walter gì chứ?
Oh, Max, anh biết rõ Walter mà.
No comments yet. Be the first to leave one.