முதல் 169 வரிகள்.
ME-XỪ HIRE
Dựa theo tiểu thuyết của Georges Simenon
Đạo diễn
Pierrette chết ngày hôm đó ở tuổi 22
Tuổi đó không phải là tuổi phải chết, người ta nói vậy, dù chẳng có tuổi nào đúng phải chết hơn tuổi nào.
Ai đã có thể làm vậy? Không ai, như thường lệ.
Có thể cô ấy đã kêu, đã chống cự lại
Một sai lầm; vì hoảng loạn, người đàn ông đã giết cô ấy mà không định trước… Cô ấy đã chết
chỉ vì vài phơ-răng trong túi cô ấy mà anh ta rồ dại.
Ngày nào đó người ta sẽ tìm thấy kẻ giết người…
nhưng sẽ không có ai ôm cô gái trẻ ấy trong vòng tay anh ta nữa.
... chín, mười, mười một, mười hai…
mười ba, mười bốn, mười lăm…
… 27, 28, 29, 30.
Thấy chưa? Bây giờ cháu ổn rồi đấy.
Tôi có nhiều câu hỏi đặt ra cho ông,
... nhưng trước tiên hãy nói cho tôi biết tại sao người ta không ưa ông.
Ông đúng đấy, họ không ưa tôi, còn tôi cũng không thích họ.
Chẳng có lý do nào cả.
Ông đã làm gì để người ta ghét ông như vậy?
Chẳng làm gì cả. Tôi không xã giao cho lắm và họ không thích thế.
Khi tôi đi qua họ ngừng nói chuyện.
Mà tôi cũng thích sự yên lặng. Tôi không phải người hay chuyện.
Ông thật kỳ lạ!
Tôi không thấy thế.Thấy chưa? Ông cũng nghĩ như những người khác.
Pierrette Bourgeois bị giết hại gần nhà ông.
Một lái xe taxi đã nhìn thấy bóng một người đàn ông chạy về phía tòa nhà này…
không cao lắm, mặc một cái áo choàng sẫm. Lạ phải không?
Cô ấy là một cô gái rất vui vẻ, ai cũng nói thế… Pierrette lúc nào cũng vui vẻ.
Khi còn sống cô ấy rất xinh.
Tôi đã phải nói cho người yêu cô ấy về tin này.
Cuộc sống thật đáng ghét!
Tôi nói đùa đấy.
Giống ông, cô ấy cô độc.
Giống ông, cô ấy không xã giao…
và không bao giờ nói chuyện với ai.
Đó là một cô gái lập dị.
Không dễ gì mà giống nhau, thưa ông thanh tra.
Em rất thích cách anh hôn em, rất đàn ông…Em thích thế.
Anh cho em một đứa con nhé!
Vài đứa, nếu em muốn.
Ta đi bộ một chút đi, em cần không khí.
Nghe này, Alice…
Chán anh thật!
- Đó không phải lỗi của anh… Anh đã nói với cha anh về chúng ta. - Lúc nào anh chẳng nói thế.
Không đúng. Ông ấy muốn gặp em.
- Thế còn công việc cho em thì thế nào? - Đừng giục giã.
Khoan. Hãy kiên nhẫn.
Em quan trọng đối với anh, em biết đấy.
Đừng xử sự với em như thế, Emile.
Cậu đã ở đâu thế? Cậu đã nói chỉ năm phút mà.
Ông muốn chụp ảnh tôi à?
Anh có điều muốn nói với em, Alice.
Nó chợt đến khi anh tỉnh dậy… Anh nghĩ là nghiêm túc.
Em cần biết sự thật.
Em có lấy anh không? Đúng thế, anh muốn em là vợ anh.
Đừng thế nữa.
- Em có ý gì? - Anh không phải ngon ngọt với em.
- Em không tin anh à? - Không, nhưng em vẫn yêu anh như thế.
- Em lạ thật. - Vâng, em biết.
- Thế nào? - Vâng, có thể.
Chúng ta sẽ thử lại.
Bắt đầu đi.
Là ông ta, hay không phải?
Có thể như vậy, nhưng tôi không chắc, xin lỗi.
Vậy tôi có thể về nhà chứ?
Ngược lại!
Đề nghị cô hãy băng mắt tôi lại.
Nữa đi, nữa đi!
Này, tất cả là chín đêm, đúng không?
Đừng lo, Paul; tôi luôn kiểm tra.
Ông thấy không, thưa ông, có những nơi người ta không ghét tôi.
Tôi đã tìm thấy một hồ sơ về ông.
Sáu tháng ngồi tù vì tấn công sàm sỡ.
Điều đó không có lợi cho vụ của ông.
Hire không phải là tên thật của ông à?
Không, thực ra tôi tên là Hirovitch.
Bố tôi và ông tôi đã đổi nó.
Nói tôi biết, me-xừ Hire, đã bao lâu rồi ông không ‘chơi’ một người đàn bà?
Tôi xin lỗi.
Bà ấy có thể bao nhiêu tuổi nhỉ… bảy mươi, tám mươi ?
Bà ấy ở khu này đã lâu.
Mọi người yêu mến bà ấy, bà già nhỏ nhắn đã dành hết thời gian của mình…
cho chim bồ câu ăn.
- Nào, lại đây! - Im đi!
Cả ngày, đi từ công viên này sang công viên khác, tung hạt cho chim.
Tất cả những người bảo vệ công viên đều biết bà ấy và cảm động.
Một nhà nhiếp ảnh đã muốn xuất bản một bưu ảnh chụp bà ấy với chim bồ câu vây quanh.
Bà ấy đã đồng ý.
Hành động của bà ấy trở nên nổi tiếng.
Một hôm, không hiểu sao người ta biết, có thể là do di chúc của bà ấy…
rằng hạt cho chim ăn có thuốc độc.
Nhiều năm rồi, vừa mỉm cười, bà ấy vừa giết chim bồ câu.
Hàng xóm bà ấy không tin điều đó, bà ấy luôn tỏ ra rất dễ chịu.
Nào, anh sẽ bị lạnh đấy.
Thích cô gái khác à?
- Em gọi Rosa nhé. - Không Rosa, không Jasmine, không ai hết.
Tôi phát tởm vì chơi đồ điếm các cô rồi! Để cho tôi yên!
Tôi không cần giúp, để tôi yên.
Cô không phải sợ, thưa cô, tôi không phải là lưu manh.
Tôi là Me-xừ Hire.
Tôi tưởng không người ở.
Tôi không bao giờ dùng điện.
Tôi muốn xem.
Thật đáng sợ, có thể nhìn thấy hết.
Nếu lần đó mà ông không cử động thì tôi sẽ không bao giờ biết. Việc đó kéo dài đã lâu,
ông đã lạm dụng tôi.
- Tất cả việc tôi làm là nhìn thôi. - Đêm ấy ông làm tôi sợ hãi.
Tôi tưởng ông muốn làm hại tôi. Nhưng tại sao ông làm thế?
Ông có vẻ lịch thiệp, đáng trọng là thế.
Người ta không có quyền nhìn nhà người khác như vậy?
Tôi có thể kiện ông.
Tôi có thể, ông biết mà.
Cô có thể, nhưng đã không làm thế.
Tại sao cô lại sợ tôi?
Cô không thể hình dung tôi khổ thế nào.
Tôi đã nói dối; không phải là tôi ghét ông, trái lại,
được nhìn thật là dễ chịu .
Với người khác, không phải thế.
Ông không như họ, tôi thấy là ông dễ mến.
Sao cô có thể nói thế? Cô không biết tôi.
Ngồi cạnh tôi và chúng ta nói chuyện.
Ông không muốn à?
- Ông đã nhìn tôi lâu rồi à? - Phải, tất cả các buổi tối.
Khi tôi đi ngủ, ông làm gì?
Không làm gì. Tôi đợi.
- Ông đợi gì? -Tôi không biết. Tôi ngủ rất ít.
Vì thế nên lúc nào ông cũng nhìn à?
Ông biết tất cả về tôi à?
Tất cả thì không phải, nhưng biết một ít thì đúng vậy.
Lúc nào là lúc ông thích nhất? Khi tôi cởi quần áo, hay lúc tôi rửa ráy…
- Giờ thì đi đi, đừng ở lại đây. -Tôi xin lỗi, tôi tưởng…
Cút đi!
Cái này giống hơn… nhưng không mạnh thế.
Nó dịu hơn, hương loãng hơn.
Bồi bàn, vẫn như thế nhé.
- Em uống vào trông em xinh. - Nếu trông em xinh thì hôn em đi.
Anh vẫn muốn cưới em chứ?
- Sáng ngày mai, được không? - Vội thế cơ à?
Em nghiêm túc đấy; cưới em bây giờ, ngay lập tức.
Em biết là trước đó anh không chân thành.
Nói gì đó đi chứ.
Cảnh sát đến nhà anh.
Chúng ta đã thề không bao giờ nói về việc đó nữa. Anh thề rồi.
Họ không biết gì cả. Không ai nhìn thấy anh.
Chúng ta cần cẩn thận.
Đồng ý là chúng ta sẽ không nói đến việc đó nữa, nhưng anh muốn em phải biết tất cả.
Đừng lo, chúng ta sẽ bên nhau.
Em rất đẹp.
Không sao, nếu anh yêu em một chút, thì em yêu anh cho cả hai chúng ta.
Tôi mang đến cho ông cái khăn của ông.
- Tại sao không nhặt nó lên? Là của ông mà. - Tại sao lại của tôi?
Có vẻ rất giống là của ông.
Nó có các vết bẩn, nhưng không rõ.
Đó là các vết máu của Pierrette.
Hàng xóm của ông nói đó là khăn của ông.
Thực ra, tôi cũng có một cái như thế.
Nếu vậy, cho tôi xem nó.
Tất nhiên.
Mới, phải không?
Tôi rất ít khi quàng nó, nó buồn tẻ.
Đúng là mới.
Còn gì nữa không? Không thì chào ông.
Ông có một cái giấy nhắn dưới tấm thảm chùi chân.
Nó xinh xắn đấy…
và không ngớ ngẩn.
Tôi rất xin lỗi… về những gì xảy ra hôm trước.
Có lẽ tôi không nên đến gặp ông, nhưng tôi lại rất muốn.
Tôi biết là ông không định làm hại tôi, và tôi cũng vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.