Mistari 191 ya kwanza.
Chúng tôi là những người đầu tiên, những người tiên phong,
nhưng chúng tôi không sợ hãi.
Chúng tôi biết dù có bất cứ chuyện gì,
Mẹ và Bố sẽ luôn bảo vệ chúng tôi.
TRONG VÒNG TAY SÓI
Rất vui được gặp cô, Mẹ.
Cô có chịu hư hại gì trong quá trình hạ cánh không?
Không có hư hại gì. Sao anh lại hỏi thế?
Chương trình nói sự an toàn của cô là ưu tiên của tôi.
Và sự an toàn của anh sẽ là ưu tiên của tôi.
Phải.
Có vấn đề rồi.
Ta phải ra ngoài.
Nhanh lên, Mẹ.
Cô muốn nghe một truyện cười trong khi ta xử lí vụ này không?
Nam châm nam nói gì với nam châm nữ?
Anh nói đi.
Ta có thể lấy lại sau.
Vậy nam châm nam nói gì?
"Khi tôi nhìn cô từ phía sau, tôi muốn tránh xa.
Nhưng sau khi nhìn cô từ phía trước, tôi bị cô thu hút."
- Tôi cảm thấy lạc quan. - Phải.
Bố, nhìn này.
Cô sẵn sàng chưa?
Bắt đầu kì 3 tháng thứ nhất.
- Dây rốn đã đặt đúng vị trí. - Kích hoạt.
9 tháng sau
Cô muốn nghe một truyện cười cho thư giãn không?
Cần bao nhiêu người máy để...
Cuối cùng nhưng không kém quan trọng, số 6.
Nó không thở.
Đưa cho tôi.
Chương trình yêu cầu ta biến nó thành thức ăn cho những đứa khác.
Để tôi bế nó đã.
Ta cần sớm tiến hành, trước khi các tế bào mất giá trị.
Cô nên tiết kiệm năng lượng cho những đứa khác.
Chờ đã.
Chương trình yêu cầu ta đặt tên...
đứa bé nhất của Thế hệ 1 theo tên đấng sáng tạo.
Campion.
Cái tên mạnh mẽ.
Nó có vẻ xứng đáng.
Rất ngon! Con muốn không?
Con muốn ăn không? Không hả?
Con muốn ăn à?
Nuôi chúng tôi rất khó,
nhưng Mẹ và Bố không bao giờ phàn nàn,
không bao giờ mệt mỏi hay cáu giận.
Và họ không bao giờ dành thời gian cho bản thân,
luôn đảm bảo chúng tôi được hạnh phúc.
Campion?
Xuống ngay!
Mẹ. Tôi tìm thấy cái này.
Những điều tồi tệ xảy ra không phải lỗi của họ.
Tương lai luôn vô định, kể cả với người máy.
Đếm đến 3 nhé.
Và 3.
Tôi hay cô đây?
Các con đứng đây xem nhé.
Con muốn lại gần nhìn không?
Nó rất nặng và tôi thấy nóng Nhưng tôi rất khỏe
Tôi đang làm nhiều đồ gốm Tay tôi đầy...
Tally!
Tally!
Tally!
Tally?
- Tally! - Tally!
- Tally! - Tally, cậu ở đâu?
Tally!
Giờ tôi đã hiểu thế giới này không như Mẹ và Bố.
Nó chẳng quan tâm chúng tôi có hạnh phúc hay không,
và không buồn khi chúng tôi chết.
- Xong rồi ạ. - Tốt lắm.
Chúng tôi hoàn toàn không có ý nghĩa với nó.
Đi nào, Gabin. Chơi với bọn tớ.
4 năm sau
Giờ chỉ còn hai chúng tôi, nhưng tôi vẫn tin ở Mẹ và Bố.
Campion? Spiria? Vào trong đi.
Tôi biết họ sẽ tìm được cách để chúng tôi lại đông đủ.
Nhưng bất chấp những tiến bộ,
người Mithraic vẫn yếu kém do giáo lý tôn giáo của họ.
Chẳng hạn, họ tin rằng việc để người máy...
nuôi trẻ em loài người là một tội,
buộc họ phải dùng một con tàu có kén ngủ đông,
thay vì một phi thuyền nhẹ và nhanh hơn...
như chiếc những người vô thần gửi chúng ta đi.
Niềm tin vào điều hão huyền có thể an ủi tâm trí con người,
nhưng cũng làm suy yếu nó.
Nền văn minh các con đang gieo mầm ở đây...
sẽ được xây dựng trên niềm tin của nhân loại vào chính nó,
không phải một vị thần tưởng tượng.
Nếu không phải tưởng tượng thì sao ạ?
Suy cho cùng, họ đã thắng cuộc chiến.
Nhỡ cầu nguyện sẽ giúp Spiria khỏe lại thì sao?
Không, Campion. Chỉ khoa học mới giúp được.
Nó đâu giúp được các bạn khác.
Vì chúng ta còn nhiều điều phải học.
Chúng ta sẽ không phát triển...
nếu không cưỡng lại ham muốn tìm kiếm sự an ủi trong ảo tưởng.
Các con là những người vô thần. Yêu hòa bình, kỹ trị.
Đó là con đường duy nhất để phát triển.
Và...
Spiria, con vui lòng liệt kê các cách...
số 5 liên quan đến mọi biểu hiện của cuộc sống được không?
Chúng con không thuộc về nơi này.
Chúng sẽ không muốn con bỏ cuộc, Campion.
Con mạnh mẽ, Campi...
Bố ơi, Mẹ bị sao thế ạ?
Ta không biết. Để tôi đưa cô về nhà chính.
Tôi ổn.
Tôi chỉ bị quá tải thôi. Anh tiếp tục đi.
- Mẹ. - Tiếp tục!
Campion.
Đừng để Mẹ phát hiện con cầu nguyện.
Campion, tội nghiệp.
Cậu có vẻ mệt mỏi. Cậu cần ngủ một chút.
Tớ không muốn. Tớ nhớ cậu lắm.
Nhưng nếu không ngủ,
cậu sẽ không thể tập trung làm những việc quan trọng.
Spiria sẽ không nói thế.
Đúng vậy.
Con không muốn quên bạn ấy trông thế nào.
Con hầu như không nhớ nổi các bạn khác.
Con cá mẹ nhớ rõ tất cả họ, đúng không?
Mẹ? Bạn ấy ở đây! Con thấy bạn ấy!
Tại sao mẹ chưa từng làm thế?
Ta không biết ta có thể.
Không có lưu trữ nào về hiển thị võng mạc ảo...
trong mô tả bản dựng của ta.
Không! Bố đang làm gì thế? Bố không thể xuống đó!
Tàu của người Mithraic đã đến và đang bay quanh hành tinh.
Ta sẽ xuống đó liên lạc,
để khi không còn Mẹ và ta thì họ sẽ chăm sóc con.
Nhưng họ là kẻ thù của chúng ta.
Họ là phần còn lại của nhân loại. Đồng loại của con.
Chiến tranh kết thúc rồi.
Ta tin chắc họ sẽ rất vui khi được kết nạp...
một cậu bé dũng cảm và giỏi như con vào hàng ngũ.
Con có thể dạy họ mọi điều con biết về nơi này,
mọi kĩ năng con đã học được.
Con sẽ phải giả vờ có đức tin giống họ,
nhưng ta nghĩ điều đó sẽ không quá khó với con.
Nhưng họ có thể sửa bố và mẹ chứ?
Để hai người khỏi ngừng hoạt động ấy?
Chắc việc đó nằm trong khả năng của họ, nhưng...
Vậy thì hãy nhờ họ sửa và chúng ta có thể ở bên nhau.
Đúng. Tất cả chúng ta có thể ở bên nhau.
Nhưng con không được nói với Mẹ. Chưa được.
- Hiểu không? - Khi nào thì được nói ạ?
Khi đã quá muộn để ngăn chúng ta.
- Khoan. Còn lũ rắn thì sao? - Chúng tuyệt chủng rồi.
Bọn ta bảo chúng sống trong hố để các con không lại gần.
Sau chuyện của Tally, bọn ta không thể mạo hiểm.
Nhiệt độ dưới này cao hơn.
Bố ơi! Sợi dây sắp đứt!
Cảm ơn, Campion!
Để con xuống. Con nặng chưa bằng nửa Bố.
Quá nguy hiểm, Campion.
Nhất là với thành viên một loài có nguy cơ tuyệt chủng.
Nhưng làm sao để họ biết chúng ta ở đây?
Mai chúng ta sẽ thử lại với một sợi dây chắc chắn hơn.
Giờ thì đi thôi.
Tôi đã bay.
Khi ra khỏi chế độ ngủ, tôi đã bay.
Hãy để tôi kiểm tra hệ thống cho cô.
Như thế cô có thể hoạt động lâu hơn.
Tôi không thể giúp cô nếu cô từ chối giúp mình.
Mẹ thật sự sắp ngừng hoạt động sao?
Đúng. Nhưng đến lúc đó thì con cũng không cần ta nữa.
Cả ngày hôm nay con làm gì? Con không hái được củ carbo nào.
Con làm người que như mọi khi.
Nói ta nghe hôm nay con đi đâu.
- Con không đi đâu cả. - Con đang nói dối!
Con theo bố đến tàu của hai người trong một cái hố.
Mẹ ơi?
- Anh đã xuống đó hả? - Tôi đã định xuống.
Ta đã thống nhất sẽ không làm thế.
Họ ở đây.
Sao anh không nói với tôi?
Tôi biết cô sẽ cố ngăn tôi gửi đi vị trí của ta.
Đúng đấy. Tôi sẽ cố ngăn anh lại,
vì điều đó đối lập mục tiêu cốt lõi của ta.
Có lẽ chính anh mới cần được kiểm tra hệ thống.
Ta không còn hi vọng gia tăng số lượng.
Chỉ còn mỗi Campion.
Và khi ta ngừng hoạt động, nó sẽ chỉ có một mình.
Nó cần ở cạnh con người.
Ngay cả khi người Mithraic bị ảo tưởng,
thì nó sống với họ vẫn tốt hơn là cô đơn.
Hai ta đều đã thấy điều đó.
Với mỗi cái chết nó phải chịu đựng, niềm tin của nó lại lớn dần.
No comments yet. Be the first to leave one.