Mistari 200 ya kwanza.
Xin hành khách chú ý. Chúng tôi đang chuẩn bị hạ cánh.
Xin quý khách thắt dây an toàn của mình cẩn thận.
Cậu dậy rồi à? Chào buổi sáng.
Này, không phải đó là vết tích của vụ tấn công bằng tên lửa mình đã xem ở Washington sao?
Ừ, hình như là nó.
Có nhiều chỗ khác cũng bị tương tự.
Có phải chúng cũng do tên lửa gây ra không?
Đúng vậy.
Thật à?
Nhưng những chỗ khác hình như là do Thứ Hai Bất Cẩn.
Thứ Hai... Bất Cẩn à?
Nhắc mới nhớ, hôm nay là Thứ Hai.
Tất cả đều là của Ohsugi...
Mình cũng bị trễ buổi phỏng vấn rồi thì phải.
Tên lửa đã làm rơi một máy bay.
Một bé trai và bé gái, đều 6 tuổi, đã được cứu một cách thần kỳ, nhưng...
Không thể nào, tên lửa làm chết người ư?
Trước đây chưa từng có nạn nhân như thế này.
Hèn gì mà lại như thế này...
Cậu nói trước đây không có một nạn nhân nào nghĩa là sao?
Không ai thiệt mạng trong ngày Thứ Hai Bất Cẩn cả, đúng không?
Sao lại thế?
"Sao lại vậy" à?
Alô?
Này, Saki? Hay quá. Cậu đã đến phi trường rồi à?
Có vẻ như cô ấy đáp đúng giờ.
Ừ, tớ khoẻ.
Tiệm của chị cậu cũng bình thường.
Saki, hôm nay là buổi phỏng vấn của cậu phải không?
Bọn tớ sẽ đón cậu bằng xe hơi.
Ừ.
Ohsugi, cậu cứ tha hồ lạc quan. Tôi không nghĩ chúng ta tới kịp đâu.
Không, được mà. Cứ chờ nhé, bọn tớ sẽ đón cậu đúng giờ.
S-Saki?!
Mất sóng rồi.
Có lẽ là do cái tên lửa.
Mình không nghĩ vậy.
Mọi người nói gì thế?
Các cậu hoà thuận quá nhỉ!
Cứ nghĩ là mọi người vừa từ Mỹ về mới hai ngày trước...
Khoan đã, không có phòng cho Saki mà!
Bạn trai của cậu à?
Takizawa, câu cũng có điện thoại đấy.
Alộ?
Juiz nghe đây.
Lại là cô à?
Số 09, cậu đã đặt chân vào vùng hoạt động của hệ thống Seleção.
Xin hãy bắt đầu thực hiện "trách nhiệm của những người được chọn" ngay bây giờ.
"Trách nhiệm của những người được chọn"?
Này, này, đợi đã, Juiz!
Juiz...?
Alô? Tôi là Morimi đây.
Xin cho tôi gặp Yamada ở HR có được không?
Tôi chẳng hiểu cô đang nói gì cả.
Tại sao tôi lại xoá ký ức của mình? Nếu cô biết thì hãy nói tôi nghe!
Tôi biết gì? Tôi chỉ là đã hướng dẫn cậu quá trình tẩy não mà thôi.
Nếu cậu còn thắc mắc nào khác, xin cứ hỏi.
Tài khoản còn lại của cậu là 8,262,307,719 yen.
8.2 tỉ ư?
Trách nhiệm của cậu là phải xài hết số tiền đó.
Là trách nhiệm chứ không phải quyền lợi sao?
Vâng. Tôi là phụ tá của cậu.
Tôi sẽ cố gắng làm hết sức mình để phục vụ cậu tốt nhất.
Tôi thật không hiểu gì cả.
Nhưng có phải ý cô là, tôi nói gì cô cũng sẽ khiến nó xảy ra không?
Nói trắng ra là phải, đúng vậy.
Vậy thì thế này, tôi đang ở sân bay,
nhưng tôi muốn ra khỏi đây thật nhanh.
Sao hả? Cô nghĩ mình làm được không?
Đã nhận mệnh lệnh.
Noblesse oblige. Mong cậu trở thành Vị Cứu Tinh.
Mình là số 09 à?
Xin tránh đường, tránh đường!
C-Cái gì?!
Xin hãy tra hỏi người thanh niên thất nghiệp 24 tuổi
người bị tình nghi có dính líu đến sự kiện NEET mất tích.
Chẳng phải một lũ lười biếng mà muốn ra khỏi nhà là một điều tốt sao?
Chuyện gì nữa đây?
"Số 09"? Cái gì đây?
Nhìn là biết mua chuộc.
Lại còn một túi kẹo cao su vị nho nữa chứ...
Hắn đang bất cẩn rồi.
Khoan đã.
Cảm ơn ạ.
Chà, mình cũng có thể làm thế.
Cậu ấy là một ngôi sao.
Cảm ơn rất nhiều ạ.
Mắc cỡ quá đi mất.
Chắc họ nhầm cậu với ai khác rồi.
Hay cậu đúng là người nổi tiếng vậy?
Có thể...
Này Takizawa.
Cậu có kế hoạch gì hôm nay không?
Không có.
Thật ra, kế hoạch hôm nay của mình bể cả rồi, nên chiều nay mình rảnh.
Cậu có muốn đi uống một tách trà không?
Ơ, xin lỗi nếu điều này nghe hơi kì,
nhưng thật sự tớ cũng không biết mình là ai.
Tớ không nhớ gì từ trước vụ Nhà Trắng cả.
Ngay cả tên của mình, hay những gì mình đã làm nữa.
Tớ phải tìm hiểu xem mình là ai trước đã,
vì vậy tớ nghĩ là mình nên tới căn hộ được ghi trên hộ chiếu trước.
Có lẽ chúng ta tạm biệt tại đây.
Chào nhé.
Không thể nào...
Vậy mà tôi cứ tưởng Số 09 đã chết.
Có thể là tên nào đó đã nhặt nó.
Xài kiểu đó thì chỉ có mình làm thôi.
Cậu ấy sao thế nhỉ? Vậy mà mình cứ ngỡ là đã quen nhau rồi.
Trông mình ghê quá.
Hay là mình cười chưa đủ?
Cậu cười tươi lắm!
Này.
Cậu đang làm gì thế?!
Như vậy là phạm pháp!
Ơ, Toyosu nằm ở đâu nhỉ?
Lần này hắn tới thằng bến tàu điện siêu tốc.
Mình muốn thấy mặt cái tên chôm chỉa này...
Cái gì thế?
Địa chỉ này nằm sát bên một trong những hố bom.
Nơi mà một đầu tên lửa đã rơi xuống vào Thứ Hai Bất Cẩn.
Chẳng còn lại gì ngoài một đống đổ nát.
Vậy nhà của tớ chắc cũng bay rồi.
Này, có bao nhiêu hố bom cả thảy vậy?
Do đâu mà loạt tên lửa tấn công lại xảy ra nữa?
Tổng cộng là 11, tính luôn vụ hôm qua.
Không ai biết tại sao. Chúng tự nhiên bay đến vào ngày 22 tháng 11 năm ngoái.
Sở SDF, cảnh sát, các chính trị gia,
không ai ngờ được rằng Nhật Bản lại bị tên lửa tấn công.
Và thủ tướng nói, "Chúng tôi thật bất cẩn" trong bản tin phát sóng đặc biệt
Thế là có ngày Thứ Hai Bất Cẩn...
Ừ. Sau đó chúng ta biết được rằng không ai thiệt mạng.
Trên mạng và giới truyền thông cứ phỏng đoán về người đã việc đó suốt.
Có phải là do một nước láng giềng làm, hay là một âm mưu của Hoa Kỳ,
hay là một thứ gì đó đã được vạch ra và thực thi bởi chính phủ?
Nhưng nó lý tưởng tới mức khó tin.
Và đến một lúc nào đó, chúng ta đã nghĩ mình không còn bị nguy hiểm nữa.
Tớ thật là ngốc, nhưng đã có lúc tớ thấy hơi choáng
khi cứ nghĩ rằng không biết sẽ có tai hoạ nào khủng khiếp hơn xảy ra nữa không.
Số 09 đi đâu rồi?
Thấy rồi. Chết tiệt, vẫn còn bên trong.
Không được rồi.
Này ông anh.
Có vẻ như chúng ta có điện thoại cặp đấy.
Ông anh cũng bị mất trí nhớ phải không?
Hả? Cậu nói cái gì thế?
Thôi bỏ đi, không có gì.
Xin lỗi, chỉ là để ý cái điện thoại thôi.
Tạm biệt.
Khoan đã nhóc. Cậu cũng là một Seleção phải không?
Seleção?
Tôi đến từ sở cảnh sát.
Gần đây rất nguy hiểm.
Tôi cần kiểm tra ID (giấy tuỳ thân) của cậu, để đề phòng.
ID à.
Takizawa Akira.
Cư dân, Toyosu.
Được rồi.
Lần sau mà còn nói năng lung tung nữa, tôi sẽ dẫn cậu về đồn đấy.
Tôi sẽ cẩn thận.
Tạm biệt, ngài cảnh sát.
Vậy ra hắn là Seleção Số 09.
Thất bại rồi.
Khi tàu đến mình sẽ ổn thôi.
Mình sẽ tự lo liệu được từ đây.
Cà phê đây
Và 760 yen tiền thối.
Cảm ơn.
Đừng bận tâm mớ tiền lẻ.
Cậu không có mang tiền theo, phải không?
Cảm ơn nhé.
Mình hy vọng là cậu vẫn ở đây, Takizawa.
Chà, nếu không thì thôi. Mình sẽ nghĩ cách khác.
À phải rồi. Mình chả nhớ gì cả, sao cậu không kể chuyện của cậu cho tớ nghe đi.
Về tớ à?
Ừ.
Đến lúc tàu tới cũng còn nhiều thời gian mà.
Tớ đang học đại học năm cuối, và sắp sửa đi làm vào tháng Tư...
Đi làm?
Ở đâu?
Ở công ty mà anh rể tớ từng làm việc.
Vậy là cậu có chị gái hả?
Ừ, đừng nghĩ tớ quái lạ nhé,
nhưng tớ không có cha mẹ.
Một tai nạn đã xảy ra.
Chị tớ vừa mới lập gia đình khi chuyện đó xảy đến,
và tớ tưởng mình đã phải nghỉ học để đi làm.
Nhưng chị ấy và chồng chị gánh hết việc gia đình
để cho tớ được đi học.
Chị cậu có vẻ là người tốt.
Phải.
Cả Ryosuke nữa. Anh ấy là chồng của chỉ.
Chị ấy cũng có em bé được một năm rồi. Cả 4 người sống chung với nhau.
Ryosuke là người như thế nào?
Đừng hối mình!
Ryosuke là một người đàn ông chân thật.
Anh ấy đã quen chị tớ từ hồi học đại học,
và họ biết trước từ lần đầu gặp gỡ rằng họ sẽ cưới nhau.
Anh ấy có bảnh không?
Khá bảnh. Mẫu người mà chị tớ thích.
No comments yet. Be the first to leave one.