Mistari 172 ya kwanza.
Đến lúc tạm biệt cái Johnny (cái ấy) của ngươi rồi.
Ngươi đúng là xui xẻo nên mới gặp ta ở đó.
Alô? Giờ tôi đang bận.
Hiểu rồi.
Giải lao một chút. Trong lúc chờ ta quay lại, ngươi cứ tự xấu hổ về mình đi.
Ở đây được không?
Cảm ơn.
Cậu không thích ở với mình sao?
Có chứ, nhưng tớ muốn về hôm nay.
Tớ hiểu rồi.
Nhân tiện, nhớ dẫn mọi người theo lần sau nhé.
Tớ sẽ chờ.
Nhà của Morimi
Saki?! Em hãy về nhà đi.
Xin lỗi chị. Em không thể nhìn mặt Ryosuke được.
Ryosuke cũng đâu có giận em đâu.
Chỉ là em không muốn về lúc này thôi.
Em nói cái gì vậy? Em đang ở đâu?
Ở nhà Micchon ạ.
Em sẽ ở đây một thời gian, chị đừng lo.
Vậy không được. Chị xin em, về nhà đi.
Xin lỗi chị. Em sẽ gọi lại sau.
Thôi, có phải nó mất tích đâu mà lo,
nên cứ để nó ở đó cũng được mà?
Ryosuke, anh dễ dãi quá.
Mình cũng phải xin lỗi Ohsugi nữa.
Cậu làm gì dưới đó thế?
Cho tớ mượn quần áo cậu được không?
Chuyện này nghe có vẻ khả nghi quá hả?
Không khả nghi thì là gì đây?
Mà cậu cũng nên về nhà đi.
Ngay từ đầu, chuyện về tên "Takizawa" này đã khó tin.
Mà này, cậu nghĩ gì mà lại mặc thứ đó thế?
Có gì kỳ đâu.
Saki mặc cái gì cũng đẹp cả mà.
Mà tớ nghĩ câu chuyện về tên Takizawa này cũng thú vị chứ.
Giỡn hả?
Đúng là nghe quái đản thật,
Nhưng vấn đề ở đây không chỉ nằm ở chỗ Saki có ở với hắn hay không, đúng không?
Cứ tình hình này thì nhóm chúng ta sẽ giải tán đấy.
Cũng phải.
Không thể tin được...
Không chỉ riêng người quảng cáo của tôi, mà cả ban điều hành,
đều đang hứng thú với một nhân vật mờ ám như vậy.
Có gì đã xảy ra sau chuyến đi về à?
Những hành động này không hợp chút nào với một thiếu nữ,
người đã dễ dàng từ chối Ohsugi
và những tên mới lớn hăng máu khác
suốt bốn năm trời.
Có chuyện gì "đặc biệt" xảy ra không?
Dẹp chuyện máu me qua một bên, chẳng phải cậu muốn giữ Saki lại
nếu công việc của chúng ta tiến triển tốt đẹp sao?
Đúng đấy.
Suy cho cùng, Eden of the East tồn tại được là nhờ Saki bù đắp một thứ mà cậu thiếu,
đó là kỹ năng lãnh đạo.
Đợi đã, đợi đã.
Tớ không quan tâm nếu mọi người chỉ trích mình,
nhưng không ai thấy là giữa tớ và hắn có một sự khác biệt rõ ràng sao?
Cho dù hiện tại mình đang lùi bước,
nhưng tớ đã làm cho chúng ta tiến lên từ từ bằng kế hoạch của mình.
Ngược lại, hắn là một tên không quần áo, không ký ức, không gia đình, không việc làm,
lại còn không nhớ nổi mình thích phim gì.
Đừng so sánh tớ với một tên chẳng có gì như thế.
Tội nghiệp cậu nhóc.
Không biết khẩu súng của cậu ta còn phất phơ trong gió không nhỉ?
Tôi không muốn nghe chuyện đó!
Anh Hirasawa.
Từ những gì em nghe được về người tên Takizawa này,
thì anh ta không đến nỗi tệ hại như anh nói đâu.
Anh ta đối xử rất tử tế với chị Morimi, và có một lý do để hành động.
Nhà của anh ta là một khu mua sắm, nên anh ta rất giàu,
và quan trọng hơn cả là, một người yêu chó không thể là người xấu được.
Tôi không hỏi ý cậu!
Xin lỗi ạ.
Cứ ngồi đây mà nói thì được gì.
Sao chúng ta không đến gặp anh ta và xem anh ta là người như thế nào?
Tán thành! Trăm nghe không bằng một thấy, với lại đến xem quần áo luôn.
Nói cũng phải, nhưng để đề phòng...
Phải kiểm tra kỹ đã. Và không được vào bằng cửa chính.
Cái gì mà tiêu cực thế.
Tôi gọi thế là "cẩn thận" đấy!
Cậu nghĩ sao hả Saki?
Tớ cũng đồng ý như vậy.
Có lúc mình đã thật sự tin những gì Takizawa nói,
nhưng mình vẫn thấy lo.
Vậy chúng ta cùng đi nào.
Tớ sẽ đi lấy xe. 30 phút nữa ta đi.
Hirasawa.
Thú thật, tối qua Ohsugi dẫn em đi ăn ở một nhà hàng rất sang trọng.
Lúc đó em chưa nhận ra, nhưng sau khi nghe những gì chị Morimi nói thì em đã hiểu.
Bữa tối đó lẽ ra là dành cho chị Morimi đấy.
Cái gì! Sao lúc nãy cậu không nói?!
Em không thể nói trước mặt chị Morimi được.
Và nhớ lại thái độ của anh ta lúc đó,
thì chắc chắn Ohsugi đã bắt gặp Takizawa đi cùng với Morimi.
Vậy sau đó, Ohsugi--
Anh ấy dật dờ đi mất dạng.
Tới giờ chị Morimi vẫn chưa liên lạc được với anh ta.
Mình phải làm gì bây giờ?
Chúng ta không thể đặt Ogsugi ra ngoài chuyện này.
Đúng vậy. Mặc dù cậu ấy bỏ bê chúng ta khi đi tìm việc làm, nhưng cậu ấy vẫn là một nhân vật quan trọng.
Nhưng đây cũng là cơ hội bằng vàng để chúng ta giữ Saki lại Eden.
Cậu đi tìm Ohsugi và đưa cậu ấy đến phòng họp nhé.
Hiểu rồi.
Cái này mà làm nhà á?!
Không còn lối vào nào khác sao?
Chắc không đâu, vì những người bụi đời vẫn chưa vào được bên trong.
Đây có thể là một cái bẫy,...
nhưng chẳng còn cách nào khác...
Saki, có thể em sắp cưới một đống tiền đấy!
Từ sau vụ Thứ Hai Bất Cẩn, giá nhà khu này đã rớt giá thê thảm.
Lỡ cậu ta mua sau vụ nổ thì sao?
Trời ơi nhìn nè!
Chỗ này đúng là một núi tiền!
Nè, nè, nhìn coi, dễ thương quá---!
Đừng có phá phách lung tung, tớ không muốn gặp rắc rối đâu đấy.
Cảm ơn.
Có vẻ như cậu ấy đã quay lại đây.
Phòng VIP trên kia là phòng Takizawa đấy.
Chúng ta đã đến đây rồi. Với tư cách là người đại diện, sao cậu không ra mặt đi?
Xin phép nhé.
Cái gì thế?
Takizawa đâu?
Hắn không có ở đây! Nhưng tên này đã theo dõi chúng ta ngay từ đầu đấy!
Hãy chạy mau trước khi quá muộn!
Tớ đã biết là tên này mờ ám lắm mà!
Ai mờ ám thế?
Thì tên Takizawa chứ ai!
Chào.
Xin chào, rất vui được tiếp đón mọi người!
Trời ơi! Nó có cánh! Dễ thương quá đi!
Giấy tờ là thật.
Tôi mới tìm ra hôm nay thôi.
Tôi hiểu hầu hết những điều cậu kể,
nhưng tại sao cậu lại quyết định giúp chúng tôi?
Và hơn hết, cậu tính làm gì với Saki?
Tôi chẳng tính gì cả, nhưng tôi nghĩ
cậu ấy không cần phải làm cho kẻ đã đổ cái tô lên người mình.
Không chỉ Saki, mà nếu ai cũng nghỉ việc, thì chúng ta có thể lật lại tình thế.
Những lão đó sẽ hoảng lên và chạy đến năn nỉ chúng ta.
Cậu đùa đấy à?
Sao thế? Chẳng phải cậu cũng suy nghĩ giống vậy sao?
Tôi đã thấy "Eden of the East" rồi.
Nó được lập trình rất tốt.
Một công cụ tìm kiếm hình ảnh à?
Tôi đã thử đưa hình con chó lên.
Nhưng dù quay dưới góc độ nào, nó vẫn nhận dạng được.
Cô ấy là người viết ra nó đấy.
Thì ra. Em thông minh lắm, Mittan.
Nó luôn sắc sảo khi nói chuyện với bạn bè, vậy mà gặp người lạ là thế đấy.
Ngay khi còn bé, nó chẳng chơi với ai ngoài anh họ Hirasawa.
Em dễ thương lắm.
Em không phải là Mittan!
Miễn là cậu vẫn đăng nhập trên mạng, thì lúc nào nó cũng hoạt động cả.
Thật là tuyệt vời.
Tôi đã nghe Saki nói, nếu mọi người đăng ký phát minh,
thì đã có thể đưa nó thành thương hiệu rồi.
Sao mọi người không làm vậy?
Nếu tôi phải tự làm mọi việc, thì tôi cần đến các người để làm gì nữa hả?
Thành thật xin lỗi ạ!
Đường còn dài lắm, rất là dài...
Juiz.
Vâng, Juiz nghe đây.
Tôi cần một người biết nói tiếng Pháp và tiếng Quảng Đông, ngay bây giờ.
Đã nhận mệnh lệnh. Noblesse Oblige.
Tôi mong rằng chị, CEO tích cực nhất của công ty, sẽ trở thành vị cứu tinh bằng sự đột phá của mình.
Cô không cần phải tới vào ngày mai... và về sau nữa đâu.
Giám đốc Shiratori hôm nay không vui rồi.
Về cơ bản, chúng tôi đã vướng phải cái vấn đề hay xảy ra trên các trang mạng xã hội.
Một cô gái bất hạnh đã nghỉ học, và nhà trường mở một cuộc điều tra.
Cái này thì sao?
Đẹp lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.