Mistari 200 ya kwanza.
Cô làm đủ ba lần chưa, Pin?
Không cần cô nhắc, Yaem.
Tôi tự biết.
Hai ngươi thôi cãi nhau đi.
Đưa ta hộp phấn.
Vâng ạ.
- Tiểu thư đẹp tuyệt. - Tiểu thư đẹp tuyệt.
Trời cho cô nhan sắc ấy,
xin đừng làm chuyện gì xấu, tiểu thư.
Làm ơn mà, tiểu thư.
Pin có nói gì sai à, tiểu thư?
Không phải Pin.
- Mà là ngươi! - Sao?
Ngươi dám ngăn ta sao?
Nghe nói Chanwad đang mang thức ăn cho Phu nhân Champa.
Tốt nhất hai ngươi đừng để bị bắt.
Nếu không, ta sẽ đuổi cổ.
Đừng nói với mẹ là ta dùng chiếc thuyền nhỏ.
Nhưng…
Cứ nói với bà ấy như thế.
Vâng ạ, tiểu thư.
Đó là gì thế?
Là cà ri dứa với trứng sam ạ.
Phu nhân Nim dặn mang đến cho Phu nhân Champa.
Tiểu thư nên dùng thuyền lớn đi ạ.
Ta đã nói là không sao mà.
Xin cẩn thận, tiểu thư.
Hãy chăm sóc tốt cho Phu nhân Chanwad nhé.
Pin.
Vâng, tiểu thư?
Tiểu thư.
Pin.
Đi đi.
Tiểu thư ơi.
Ngươi còn chờ gì nữa?
Muốn ta cho ăn đòn à?
Đi đi. Thuyền của Chanwad đang tới đó.
Đi mau.
Tiểu thư.
Đi nhanh!
Hãy để mắt đến cô ta.
Ta sẽ không về nhà
cho đến khi Pin xong việc.
Tiểu thư...
Tiểu thư?
Bà con ơi!
Có thuyền bị lật! Đi nào!
- Đi nào. - Nhanh lên.
Tiểu thư?
Có nhìn thấy hết không?
Nô tì thấy thuyền bị lật.
Đồ ngốc, ta cũng thấy vậy.
Khoan đã.
Pin, sao ngươi rề rà quá vậy?
Cô ấy đến kia rồi.
Pin.
Tiểu thư.
Lấy quần áo khô đi.
Đây này, Pin.
Pin.
Đưa cô ta về đi.
Tiểu thư.
- Gì vậy? - Có thuyền bị lật.
- Nó lật úp rồi. - Này.
- Đằng kia. - Đến giúp đi.
Mọi người không sao chứ?
- Lặn xuống. - Chờ chút.
Còn một chiếc. Lặn tiếp đi.
- Cố lên. - Đằng kia.
- Nhanh lên. - Giúp với, có thuyền bị lật.
Quần áo ướt đâu?
Đây ạ, tiểu thư.
Ném xuống sông đi.
Nhanh!
Vâng ạ, tiểu thư.
Tiểu thư.
Nhớ đấy, ta vừa đi nhà xí về.
Tiểu thư.
Pin, dùng cầu thang sau đi. Ngươi ướt hết rồi.
Đồ ngốc!
Ai đó?
Là muội đây ạ.
Muội vừa đi nhà xí.
Tiểu thư.
Ta bảo ngươi biến đi mà!
Vâng ạ.
Sao cô lại đi nhà xí?
Bên ngoài trời tối rồi.
Không phải người hầu
đã chuẩn bị chậu cho cô rồi sao?
Có ạ.
Có à?
Đúng thế.
Nếu đã có chậu,
sao cô còn phải xuống dưới nhà?
Lỡ bị rắn cắn hay gì đó thì sao?
Sẽ gây hoảng loạn mất.
Kể từ khi
cô rời Song Kwae đến đây ở,
lúc nào cũng có...
Sao cô không dùng chậu?
Muội cần đi nặng.
Nếu dùng chậu thì sẽ bốc mùi rất nồng.
Pin và Yaem sẽ phải chịu đựng đến sáng.
Muội đã sợ
rằng nó sẽ…
Cô nghĩ ta tin lời cô à?
Tùy huynh thôi.
Ta sẽ hỏi lại.
Cô quan tâm đến người hầu của mình tới mức
phải cất công xuống nhà xí dưới nhà?
Đúng vậy ạ.
Đủ rồi.
Cô đi được rồi.
Con ghét nó đến thế sao?
Phải, thưa cha.
Con ghét cô ta.
Người như cô ta không quan tâm ai cả.
Cô ta là kẻ dối trá.
Nhưng con bé là hôn thê của con.
Dù sao đi nữa, một ngày nào đó, con sẽ phải cưới nó.
Không tránh được đâu.
Con sẽ trì hoãn việc đó.
Con sẽ rất cảm kích
nếu cha thôi thúc ép con.
Trừ khi…
Mẹ con cũng sẽ không ép buộc con đâu.
Không cần lo chuyện đó.
Con bé đó xấu lắm sao?
Nhưng cũng không phải lỗi của con.
Con không thể trì hoãn thêm nữa đâu.
Karaked sắp trở thành gái già rồi
vì con cứ liên tục trì hoãn hôn lễ.
Con bé đã hơn 20 tuổi rồi.
Mọi người bắt đầu bàn tán rồi kìa.
Con không thấy tội cho con bé sao?
Con ghét cô ta.
Ghét đến tận xương tủy.
- Này, lấy thuyền ra! - Đi giúp đi.
Có một chiếc thuyền bị lật! Đi nào!
- Đi đi. - Nhanh lên.
Ai làm gì mà ầm ĩ ở đó thế?
Chuang,
đi xem thử đi.
Vâng, thưa phu nhân.
Có thuyền bị lật dưới sông.
- Giúp một tay đi. - Nhanh lên.
- Muang. - Mau lên! Chúng tôi cần giúp.
- Dạ, lão gia. - Nhanh lên! Đừng hỏi.
- Nhanh lên. - Choi, đi xem có chuyện gì.
Dạ, thiếu gia.
- Sao thuyền lại lật? - Đằng kia.
Chuyện gì vậy?
Này, Muang.
Thuyền của cô Chanwad bị lật ở khúc sông gần nhà Kruay.
Chuyện gì vậy, Choi?
Thuyền của cô Chanwad bị lật.
Cô hầu Daeng ngã xuống nước.
Vẫn chưa được tìm thấy cô ấy.
Ôi thần linh ơi.
Cô ấy không biết bơi sao?
Người hầu nói là không.
Chắc cô ấy chết đuối rồi.
Còn tiểu thư Chanwad đâu?
Cô ấy về nhà rồi ạ.
Bằng cách nào?
Một thuyền khác của Trưởng làng đến và cứu cô ấy.
Cứu Daeng với, làm ơn. Hãy cứu Daeng.
Cứu cô ấy với.
Chúng tôi đang cố tìm cô ấy.
- Về nhà thôi cô. - Cứu Daeng với.
Có nghe thấy không?
Đen đủi quá đi mất.
Sao Chanwad không chết đuối?
Con tiện nhân đó!
Nó nghĩ nó có thể sánh với ta.
Nó muốn làm vợ của Dech đến thế sao?
Nó sẽ có được thứ nó đáng có.
Cha nó cũng tệ như vậy,
đem con gái dâng cho người ta.
Cả nhà đều vô liêm sỉ.
Liệu hồn ma của Daeng
có đến ám ảnh nô tì không?
Đừng lố bịch thế!
Im đi, Pin,
không thì ta lấy chậu tiểu đập vào mồm.
Yaem,
ngươi cũng vậy,
đừng hó hé lời nào.
Cứ cư xử như bình thường thôi.
Hiểu chứ?
Vâng ạ, tiểu thư.
- Ôi, tiểu thư. - Tiểu thư.
Tiểu t hư .
Tiểu thư.
Xin đừng tức giận, tiểu thư.
Đừng quên là cô bị hen suyễn.
Giờ thì...
để thưởng cho hai ngươi vì đã giúp ta trả thù,
ta đã chuẩn bị một cây lụa.
No comments yet. Be the first to leave one.