Mistari 200 ya kwanza.
"Nó không đủ để tôi thành công: Tất cả người khác phải thất bại"
-Thành Cát Tư Hãn--
Vào năm 1200 xuất hiện một người rất lo sợ cho sự tàn nhẫn của mình...
và xảo quyệt là sự nổi tiếng của ông ấy...
người xây dựng lên đế chế vĩ đại nhất được nhân loại biết đến.
Thành Cát Tư Hãn - được tôn kính như là người sáng lập ra Đế quốc Mông Cổ.
Không ai có thể ngăn cản được ông làm lên lịch sử từ trên yên của con chiến mã.
Thành Cát Tư Hãn và kỵ binh đáng gờm của ông trở nên nổi tiếng...
cả hai có kỹ năng chiến lược vô tình của họ cũng như...
..tàn sát hàng loạt nào thường dân nào cản đường họ.
Trong suốt cuộc đời của mình, ông bắt người dân lên đường...
..cuối cùng cho đế nay họ kiểm soát phần lớn TQ
Nga, Trung Á, Trung Đông và Đông Âu.
Nhưng vào năm 1219 khi ông dẫn quân Mông Cổ cưỡng đoạt phía Tây một lần nữa...
..để chiến đấu ông phải đối mặt với kẻ thù không thể đánh bại...
..nỗi sợ ngày càng tăng vì số người chết do dịch bệnh.
ĐẾ CHẾ CHINH PHẠT
Ông à, chúng ta vào thành phố nào nơi mặt trời lặn?
Không, nó vẫn còn xa.
Khi chúng ta đến đó, cháu hẳn đã lớn rồi.
Đúng vậy. Mọi người Mông Cổ đều lớn lên trên đường đi.
Chúng ta phải tiếp tục di chuyển, cho tới tận khi chúng ta chết.
"Chết" có nghĩa là gì?
"Chết" là khi con người ngừng di chuyển.
Ông, tại sao chúng ta tiếp tục đi theo hướng này?
Bởi vì đó là nơi mà kẻ thù của chúng ta đang ở.
Đừng dừng lại!
Chúng giết đặc sứ của chúng ta...
..và bây giờ Đấng Tạo Hóa muốn chúng ta phải trừng phạt...
..vì sự kiêu ngạo và ngu ngốc của chúng.
Ông à, khi cháu lớn lên cháu sẽ đánh bại kẻ thù của ông.
Cháu phải đuổi theo kẻ thù của cháu...
..và phá bỏ bức tường thành của chúng...
..sao cho cỏ có thể mọc ở đúng chỗ của nó...
..và ngựa của cháu có thể chạy nhảy tự do.
Naya, mở mắt ra!
Nhìn tôi này, Naya!
Đại hãn, ông lên lùi lại.
Coi chừng bệnh dịch hạch.
Naya?
Quân đội phía Tây đã bị bệnh dịch tàn phá.
Khi chỉ huy Kheshig Naya qua đời vì bệnh dịch này...
..Đại hãn bắt đầu lo sợ cho cái chết của mình.
Đại Hãn, đây là thuốc chống dịch bệnh của ông.
Miễn là kẻ thù của ta còn sống...
..ta sẽ không chết.
Đại Hãn, Yelv Chucai bảo tôi nói với ông...
..đứa bé có thể đã bị nhiễm dịch bệnh.
Nó cần phải tránh xa nữ hoàng của ông.
Không!
Đứa trẻ này ra đời không đúng lúc.
Tiếng khóc của nó làm ta nhụt chí.
Tìm cho nó một gia đình tốt.
Với sự ban phước của Chúa Trời, nó sẽ sống sót...
..và một ngày nào đó nó sẽ trở thành vĩ nhân.
Xin phép Nữ hoàng.
Râu dài.
Ta đã...
..nhìn thấy sự già yếu của ngươi?
Thần có thể đã già...
..nhưng dẫu vậy, thần vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước.
Không gì có thể cản bước...
..Đại Hãn tiến về phía Tây.
Nếu bệnh dịch là một trở ngại?
Đại Hãn của Đế chế Naya sẽ chết vì bệnh dịch.
Tôi được lệnh là phải lấy được thanh kiếm của hắn?
Và tìm kiếm một thầy tu, người theo tư tưởng Lão giáo lớn...
..nhà hiền triết bất diệt, Khâu Xứ Cơ.
Ông ấy có danh tiếng trên toàn Thế giới...
..và mọi người đều biết ông ấy đang ở vùng đồng bằng phía Đông.
Tôi hy vọng ông ấy sẽ thuyết phục và xoa dịu sự sợ chết của Đại hãn.
Chúng tôi đi suốt cả ngày và đêm về phía mặt trời mọc.
13 con ngựa chết do mệt mỏi vì tôi.
Và sau khi ba mùa đi qua...
..cuối cùng tôi đã nhìn thấy đại dương huyền thoại.
Ai đến vậy?
Đặc phái viên của Thành Cát Tư Hãn, Liu Zhonglu.
Tôi đến vì một lời thỉnh cầu của Đại hãn tới sư phụ Cơ...
..để xin chỉ dẫn cho ông ấy.
Đại hãn đang ở đâu?
Ông ấy đang đi về phía Tây...
..và bây giờ đang tham gia lãnh đạo một chiến dịch ở Khwarezmia.
Thầy của tôi đã lớn tuổi và không thể đi lại.
Chúng tôi phải từ chối.
Dừng lại!
Tưới ít thôi, phải tiết kiệm nước.
- Cho mọi người xuống núi. - Đi thôi!
- Đi nào! - Đưa chúng tôi đến gặp Khâu Xứ Cơ.
Chờ đã.
Ta là Khâu Xứ Cơ. Anh có thể thả cậu ta đi.
Nghe này, ông già...
Tôi đang tìm nhà hiền triết bất diệt Khâu Xứ Cơ.
Và ta chính là Khâu Xứ Cơ.
Xin lỗi sư phụ. Tôi thành thật xin lỗi.
"Tôi ngỏ lời tới sư phụ Cơ...
..ông là người hiện thân của đường lối...
..và là người thay trời hành đạo...
..có trí tuệ rất uyên thâm...
..dám mang danh của mình để đối đầu với khó khăn...
..người đã ngồi thiền lâu trong thung lũng và ẩn trong bóng tối.
Vì vậy tôi đã phái Tướng Liu...
..với người áp tải và xe ngựa để thỉnh cầu...
..ông hãy trì hoãn lại công việc của mình, để làm dạng danh muôn thuở.
Đến làm quân sư cho tôi được không?
Trong nhiệm vụ cao cả của ông...
..làm như thế này là xúc phạm và không công bằng...
..địa vị của ông, hay sự cai quản thích đáng.
Yêu cầu được gửi đến từ Đại Hãn."
Vinh dự đó đã được ban cho ta...
..bởi Đại hãn...
..nó vinh dự và rất xứng đáng với một lão già như tôi.
Sư phụ, khi nào ông sẵn sàng khởi hành?
Tôi sẽ hộ tống ông.
Cho dù tôi có đi hay không còn phụ thuộc vào thiên ý.
Sư phụ, tôi là kẻ ngu ngốc, Xin được chỉ giáo.
Văn Đăng bị hạn hán tồi tệ nhất trong một thế kỉ qua.
Ta phải cầu nguyện cho ở đây có mưa.
Khi Chúa trời có lòng thương hại với người dân ở Văn Đăng...
..và ban mưa cho họ...
..sau đó tôi sẽ theo anh về phía Tây...
..ngay lập tức mà không phản đối.
Sư phụ, ông biết lệnh của Đại Hãn là phải tuân theo.
Cậu đã vượt qua nhiều sông núi...
..hành trình của cậu đã khá dài. Cậu nên nghỉ ngơi một chút.
Sư phụ? Sư phụ.
Sư phụ! Sư phụ!
Một sứ giả đến từ đế chế Jin...
..yêu cầu sự hiện diện của ông tại thủ đô của họ.
Và một sứ giả khác là Song có yêu cầu chỉ dẫn của ông ở Lạc Dương.
Họ đến bằng tất cả sự tôn kính.
Ngay bây giờ nói thẳng với họ...
..cây trồng của chúng ta đang chết dần...
..với sự nhúng tay của đợt hạn hán nặng...
..trừ khi họ đào cho ta một dòng sông...
..cho đến lúc đó ta sẽ không gặp bất kì ai trong số họ.
Đại Hãn, hôm nay chân người rất lạnh.
Ta già rồi, máu huyết kém lưu thông.
Hoelun, mấy ngày vừa qua...
..ta đã không mơ đến gì ngoài cái chết.
Ta cảm thấy mình đã thực sự già đi.
Đại Hãn, ông chưa già đâu.
Ông chưa già, và sẽ không bao giờ già.
Ông đã di chuyển quá lâu.
Ông đang mệt mỏi . Đó là tất cả.
Dù cho con đường có dài đến đâu, ta cũng không thể dừng lại.
Hoelun...
..có nàng ở bên cạnh, ta sẽ không bao giờ là một ông già.
Vợ của Đại Hãn là người duy nhất...
..có thể hiểu rõ ông ấy.
Và bà sẽ ủng hộ ông cho tới...
..cuối hành trình bất tận của ông.
Đại Hãn đã nói đây là số phận cô ấy.
Đền Taixu.
Tránh ra, tránh ra.
Cậu làm gì vậy?
Nhìn lên xem.
Nếu Thượng đế không cho chúng tôi cơn mưa...
..đừng đổ lỗi cho sư phụ của tôi đã ở lại.
Chỉ có Chúa trời duy nhất nhận ra...
..yêu cầu của Thành Cát Tư Hãn là cao nhất.
Đưa tôi về phía Tây với anh để thay thế.
Bất cứ thứ gì Đại Hãn muốn biết...
..tôi cũng có thể đáp ứng.
Đại Hãn chỉ muốn một người, và đó là sư phụ Cơ.
Hạn hán sẽ giết chúng tôi cho dù ông ấy có đi với anh hay không...
..giữ lấy sự rắc rối và thảm sát đi.
Cậu ta nói đúng! Giết tất cả chúng tôi đi!
Đúng, giết tất cả chúng tôi đi.
Nếu các người làm Đại Hãn tức giận...
..thì sẽ biết đích xác những gì sẽ xảy ra!
Đủ rồi!
Đại Hãn, có một tin rất kì lạ.
Vào lúc bình minh, ở đó xuất hiện con thú khác thường...
..và nó đễ xuất một số hướng dẫn.
Nó nói rằng chúng ta nên quay trở lại phía Đông.
Râu dài. ngươi có thấy nó không?
Thần thì không. Nhưng con rể Batu của ông tận mắt nhìn thấy nó...
..cũng như người gác đêm Hadahei của ông.
Họ không dám trực tiếp nói với ông...
..vì vậy họ tâm sự với thần.
Và ngươi tin điều đó?
Họ thề là đã tận mắt nhìn thấy...
..và thần bắt buộc phải tin họ.
Tốt lắm, bảo họ hãy tự kể lại cho ta nghe.
Hai người có thể vào.
Đại Hãn...
..tay thần chỉ biết chấp bút.
Thần không đang tâm đánh những người này.
Hoàng thân, xin hãy khoan dung!
Đại Hãn đã cho họ thì thầm vào 2 tai của mình...
..miêu tả những gì họ nhìn thấy.
Những gì họ kể lại tất nhiên là khác nhau.
Đại Hãn, nếu bất cứ ai phải chịu đòn roi...
..thì người đó phải là thần. Vì thần đã bảo họ nói dối ông...
..bởi vì thần cảm thấy không có lựa chọn nào khác.
Bệnh dịch đang tàn phá chúng ta...
..và những người lính rất nhớ nhà.
Đại Hãn chẳng coi thường cái gì hơn kẻ nói dối.
Đại Hãn chẳng coi thường cái gì hơn kẻ nói dối.
Ngày hôm đó tôi đề nghị với Đại Hãn là đi tìm ông...
No comments yet. Be the first to leave one.