200 rreshtat e parë.
Gút mó nình.
Đồng hồ báo thức của em chưa réo mà anh đã dậy trước rồi à?
Thì anh chính là đồng hồ báo thức của em nè.
Nay em có được nghỉ không?
Không, nay em có cuộc họp, bỏ là không được đâu.
Thôi, dậy đi.
Dù sao thì tuần tới này mình cũng có chuyến đi chơi mà.
Hả?
Khẩn Đinh á!
Gì? tuần tới á?
Chả phải mình đã bàn là tuần tới này mình đi Khẩn Đinh sao?
Chết gòi...
Thôi giờ để anh nói em nghe luôn.
Barry có nhờ anh quay dùm á.
Lúc nào?
Tuần tới.
Chưa rõ ngày nào, còn phải coi thời tiết thế nào đã.
Từ công ty quảng cáo của Đức ấy.
Tiền thưởng ngon lắm.
Em xin nghỉ trước một tuần nó khó lắm, anh có biết không hả?
Anh cũng biết là trong một năm chỉ được nghỉ có 10 ngày phép thôi mà.
Xin lỗi.
Anh chỉ là... đang cần công việc này.
Hiếm khi anh nhận được việc này lắm.
Cái lần cuối mà mình đi du lịch cùng nhau là khi nào?
Em muốn được thư giãn, được hít thở, được tắm nắng cơ.
Tắm nắng ư? nóc nhà, em có thể lên nóc nhà mà.
Khải Đình, anh xin lỗi.
Anh cũng ngu thật đó.
Tự nhiên mua việc vào thân chi giờ không biết tính sao?
Để anh nói với Barry đổi ngày lại có được không?
Em có định sẽ mang cái bánh bao mà mua từ tối qua tới công ty không?
Anh ăn dùm đi.
Cám ơn bảo bối.
Tiến sĩ, tôi thực sự muốn biết,
và tôi nghĩ dân chúng cũng đang có cùng một câu hỏi.
Tại sao các anh là chuyên gia y học mà lại sợ con vi rút Alvin thế?
Rồi, hiện tại tình hình là thế này,
nhiều người vẫn nghĩ rằng vi rút Alvin có vài triệu chứng tương tự như bệnh cúm nhẹ.
Lý do mà khiến chúng tôi lo ngại về khả năng gây đột biến của loại vi rút này,
rất đơn giản, xin mời mọi người xem qua.
Coi nè.
Chuỗi protein này đang trong trạng thái ngủ đông của vi rút.
Chúng tôi có thể phát hiện được sự riêng biệt trong các chuỗi vi rút này.
Cái chuỗi này rất giống với vi rút bệnh dại lắm.
Tiến sĩ...
Tiến sĩ!
- Tôi lo, lỡ có một ngày... - Tiến sĩ! để tôi nói coi.
- Tôi lo là... - Anh nói rồi mà.
Và tôi đã nghe rồi.
Rõ ràng là không có người nào chết thì mắc gì anh lại hù chi vậy?
Tôi đang nói với anh là tôi phát hiện được loại vi rút này đang xuất hiện từ cái năm bầu cử ấy.
Tôi sẽ nói lại một lần nữa.
Xã hội của chúng ta phải coi cái dịch bệnh này một cách thận trọng.
Các anh đang chính trị hóa đại dịch ấy.
Alvin vẫn là một mối đe dọa thực sự đối với sức khỏe cộng đồng...
cho dù có là tổng thống đi chăng nữa.
Ê!
Bà có sao không?
Anh sao đó?
Em có thấy gì kia không?
Thấy gì?
Có rác mà cũng không chịu quăng là sao?
Ê, A Triết, buổi sáng tốt lành!
Tốt lành nha, Lâm tiên sinh!
- Ê, anh thấy sao rồi? - Hả?
Không sao, chỉ là cảm lạnh thôi.
Đi khám bác sĩ đi.
Khám bác sĩ? thôi, tới bệnh viện là phải đợi hơn nửa ngày chắc hết mẹ bịnh gòi.
Rồi cái tụi bác sĩ hay nói như vậy nè,
"Ở nhà đi, đừng có đi lung tung nữa."
Nói vậy thì nói làm gì nữa.
Phải chi tôi là bác sĩ thì hay rồi.
Còn những thứ mà trên báo hay đưa tin,
về dịch bệnh, vi rút, toàn là tào lao thôi.
Cái đám chuyên về mảng công ty truyền thông,
cố tình phóng đại để làm cho giá cổ phiếu tụt đó.
Khi nền kinh tế phục hồi, cha con chúng nó đi mua lại giá thấp, bán ra với giá cao hơn.
Vậy cơ à?
Chứ gì nữa, cá không?
Tôi mà có tiền là tôi chơi liền á.
Trồng cả đống húng quế Thái Lan giờ ra quá trời nè.
Cho anh một ít ăn chơi nhé.
Được nha, cám ơn Lâm tiên sinh.
Ơn mẹ gì!
Khải Đình, mấy giờ rồi?
Gần 8:30.
Anh Lâm.
Bái bai...
Bái bai!
Bái bai!
PHỤ ĐỀ VIỆT NGỮ BỞI TAT HING
Cái cảnh vừa nãy,
biết thế anh không nên đi từ từ.
Xin lỗi.
Sao đâu?
Vậy tối nay anh sẽ nấu cho em một bữa thịnh soạn, nhé?
Được nha, thế món gì nè?
Chưa biết, một món gì đó ăn kèm với rau húng quế Thái Lan.
Hứa danh dự luôn.
Được!
Bai!
Cô muốn ăn gì?
Lấy phần thịt heo chiên với trứng cuộn đi.
Và một ly trà sữa lớn.
Vậy là trứng cuộn thịt với một ly trà sữa lớn đúng không?
Ừa!
- Ăn ở đây hay mang về? - Ở đây. - Ờ, ô kê!
Cám ơn.
Chào buổi sáng...
Như cũ hả?
Vừa mới ăn xong.
Làm cho tôi một ly cà phê đen đi, mang về nha.
Cám ơn!
Đợi xíu, để tôi làm cho cô này trước đã.
Được!
Hiện tại tình hình dịch bệnh nghiêm trọng quá.
Làm cho giá bất động sản hiện giờ còn rẻ hơn so với năm ngoái nữa.
A Ma!
Bà thấy sao rồi?
Chàng trai trẻ!
Cái thứ đó chả biết từ đâu ra nữa.
Quốc gia cảnh báo: "Nên ở trong nhà chờ công bố, không được chuyển kênh"
Buổi sáng tốt lành nha mọi người.
Đám dân trong chung cư xin hãy nghe đây.
Tao có vài quy định mới sẽ thông báo cho toàn bộ cư dân trong đây.
Nếu người nào là nam giới thì ngay lập tức tới văn phòng liền.
Rồi tao sẽ cắt cái đầu buồi của mày quẳng chó nhai.
Còn nếu người nào là nữ giới thì sẽ bị lũ chó ngoài đường nó hiếp.
Đã rõ chưa? Đây là quy định mới của tụi bây đó.
"Em không sao chứ?"
"Giờ em đang đâu?"
“Ai ai cũng như lên cơn dại, giết lẫn nhau kìa"
"Đừng có về nhà, để anh qua em"
Anh Lâm?
Gì vậy?
Chào thằng hàng xóm.
Buổi sáng tốt lành nha.
Đừng có lo...
về con ghệ của mày nữa.
Để tao "móc cua" nó dùm mày cho.
Buổi sáng tốt lành...
Cô đang đọc gì thế?
Chỉ là cuốn tiểu thuyết thôi.
Chắc cô tập trung lắm ha?
Chả có ai mang sách lên tàu mà đọc như cô đâu.
Đa số họ cứ bám miết vào cái điện thoại thôi.
Ừa!
Mà sách nó tả cái gì vậy?
Tiên sinh, tôi biết ông cũng muốn kiếm ai đó nói chuyện cùng,
nhưng hiện tại tôi chỉ muốn tập trung đọc sách thôi.
Rồi...
Tôi cũng biết là cô muốn đọc mà.
Ê!
Thường thường chúng ta hay đi chung chuyến tàu lắm.
Sở dĩ...
Tôi muốn nói là...
Chỉ là nói chuyện thôi.
Còn nữa.
Tôi thấy cô cũng đẹp lắm đó.
Cám ơn.
Rồi cô làm việc ở đâu nè?
Ông nói đủ chưa?
Tôi yêu cầu ông hãy để tôi yên nha.
Đừng có ép tôi báo cảnh sát về việc ông cố tình quấy rối tình dục tôi nha.
Ông mà không chịu nín ngay là tôi báo cảnh sát bồng ông đi giờ.
Giới trẻ hiện giờ nó bị sao vậy cà?
Bắt chuyện có tí thôi mà cũng kết tội là sao ta?
Tôi chỉ muốn nói chuyện với kết giao bằng hữu thôi mà.
Tự nhiên nói tôi quấy rối tình dục à.
Tôi nói chuyện cũng lịch sự lắm mà.
Tôi còn khen cô nữa.
Vậy quấy rối tình dục là thế nào?
Đúng là gái nào cũng như nhau hết.
Tưởng mình xinh cái đâm ra chảnh chó ư?
Xã hội giờ thay đổi rồi sao?
Đừng có khinh tôi.
Cô vô ngồi đi nè.
Cám ơn cô.
Chuyện gì ghê vậy?
Tao đã phá kỷ lục chưa...?
Tại sao? tại sao khứa lại làm chuyện này?
Giờ xong rồi, họ đã bắt được khứa rồi.
Ổn rồi!
Nín mày, cái đồ đĩ điếm!
"A Triết: đừng có về nhà, để anh qua em"
Tự nhiên tôi thấy...
tôi khó thở quá.
Cô chạy đi, kệ mẹ tôi.
Mình không thể dừng lại...
Ổn rồi!
Thế cô tên là gì?
Tôi tên Thẩm Lê Hân.
Lê Hân... tôi là Khải Đình!
Nghe tôi nói nè.
Chúng ta chỉ còn vài bước nữa là ra tới ngoài rồi, cứ đi tiếp nhé.
Ra được rồi thì mình sẽ tới chợ rẫy, rồi mình đi khám mắt ha.
Đi thôi!
Gái ơi!
Gái chạy đâu vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.