200 rreshtat e parë.
Đêm qua hắn lại đến và xé toạc tôi ra như tờ giấy.
Hắn mở toang tôi như một đóa hoa của sự đau đớn...
... và thật là khoan khoái.
Hắn hút vào trong tôi và đốt cháy tôi...
... như hắn vẫn thường làm.
Khiến tôi bùng cháy từ bên trong ra.
Làm sao cô biết đó là con quỷ?
Tôi biết cô đang nghĩ gì!
Tôi biết cô nghĩ tôi đang nói về cha ghẻ của mình...
... bởi vì cô không tin vào con quỷ.
Được rồi. Hãy nói về cha ghẻ của cô.
Cô biết về cha ghẻ của tôi mà. Cô biết tôi đã cắt cổ họng hắn.
Tôi cắt trái khế của hắn ra một nửa...
... như một miếng trái cây vào ngày hè...
... thế là hắn sẽ chẳng nói được tiếng nào.
Tôi ngồi kế bên hắn và nhìn hắn chết...
... chầm chậm.
Đó là cách duy nhất để giúp hắn dừng lại.
Dừng cái gì?
Dừng cưỡng hiếp tôi!
Cô không lắng nghe.
Tôi đang nghe đây, Chloe ạ.
Cô không lắng nghe bằng trái tim mình, chỉ bằng đầu óc mình thôi!
Đầu óc cô chính là vấn đề.
Cô chẳng hề biết cảm giác không được tin tưởng là thế nào đâu!
Cô cũng phải tin tôi, Chloe!
Cô không thể tin vào kẻ nghĩ cô là người điên.
Được rồi. Tôi nghĩ hôm nay thế là đủ.
Nhưng tôi nghĩ chúng ta thật sự có chút tiến triển tốt...
... tìm ra vài điều mới …
Cô có biết bị đốt cháy từ bên trong là như thế nào không?
Cô biết không? Bởi vì cô chết rồi! Buông cô ấy ra, Chloe.
Tôi không chạm vào cô ấy! Tôi không chạm vào cô ấy! Buông tôi ra!
Thả tôi ra! Thả tôi ra!
Cảm ơn.
Các người làm tôi điên mất! Dừng lại đi!
Ngưng đi! Buông ra!
Ngưng đi!
Tôi tự đi được!
Đứng lên!
Nhìn kìa!
''Tôi là bác sĩ.''
''Mở cửa ra!'' Này, cô chết rồi!
Vào đi!
Cô ấy điên rồi!
Này.
Xin lỗi.
Tôi cần bổ sung vài tài liệu với ông vào thứ hai. Buổi sáng của ông thế nào?
Kiểm lại với Anna nhé! Bà ấy sẽ so khớp với cô. Cảm ơn. Xin lỗi nhé!
Tôi sẽ không thả cô ta, chấm hết.
Nếu ngài muốn theo đuổi vụ này, hãy yêu cầu quan tòa ra lệnh thuyên chuyển.
Cho đến lúc đó, cô ta vẫn là của tôi.
Cảm ơn.
Đúng là luật sư!
Vào đi!
Chuyện gì thế?
Chloe. Cô ta lại thêm thắt vào chuyện bị cưỡng hiếp của mình nữa.
Cô ta nói con quỷ đang ghé thăm cô ấy trong phòng giam.
Được rồi. Đây là lần thứ ba trong ba tháng.
Nó có liên quan đến cha ghẻ cô ấy, có thể là sự hối hận...
... nhưng thay vì ước định lại ký ức và chấp nhận nó...
... cô ta lại sa lầy vào những chuyện vòng vo tệ hại.
Thời gian. Hãy cho thêm thời gian.
Em đã cho thời gian. Thời gian và thuốc Elavil, thuốc Mellaril và Haldol.
Có lẽ chúng...
... quá nhiều chăng!?
Em biết tất cả chúng ta đều tạo ra thực tại của mình trong chừng mực nào đó. Đúng!
Nhưng cái mà cô ấy tạo ra thì quá xa vời so với bất kì thực tại khách quan nào...
Trí óc của Chloe chỉ đi theo một đường.
Hiện giờ thì đầu óc của em trống rỗng.
Đến đây.
Em rất sáng trí!
Em sẽ tìm ra được.
Đổ nó vào gương đi!
Đây là cái cô ta thấy lúc này.
Hình ảnh méo mó của chính cô ta. Em là ai trong tất cả chuyện này?
Em là tấm gương. Em là tấm gương.
Nếu em là tấm gương và cô ta là ảnh...
... vậy anh là ai?
Anh có thể nhìn thấy cả hai...
... thế nên anh là Thượng đế.
hay chỉ là một công chức bệnh viện làm việc quá sức.
''Thượng đế '' tốt đấy!
Hãy luôn nhớ rằng khả năng kiềm nén...
... thực sự là một công cụ sinh tồn quan trọng. Không có nó...
... Chloe có thể đã không sống được.
Xin lỗi, tôi có làm gián đoạn đôi vợ chồng hạnh phúc này không?
Bác sĩ Graham, chúng tôi đang thảo luận sự kiềm nén là một cơ cấu sinh tồn.
À, phải, tôi có một cuộc hẹn tuần trước. Rõ ràng tôi qua được, đang cố quên nó đây!
Tôi chắc là những cuộc phiêu lưu tình cảm của anh rất hấp dẫn, thưa bác sĩ...
... nhưng tiếc thay, tôi đang trên đường đi ra ngoài.
À, đừng để tôi, tôi chỉ … Không, không! Tôi đi đây.
Tôi định ra Willow Creek gặp nhà thầu mới.
Em sẽ ở đây. Hẹn gặp anh vào bữa tối.
Trông chừng dùm vợ tôi nhé, Pete. Tôi biết anh sẽ làm thế. Đây này!
Không, cảm ơn! Không, để tôi cắt dùm anh.
Hút đêm nay khi nó còn mới nhé!
Chúc ngủ ngon, sếp! Chúc ngủ ngon, cậu nhóc!
Sao chúng ta không cùng ăn ít bánh pizza bơ đặc biệt nhỉ?
Nghe như một lời đề nghị hay đấy... Hồ sơ đây.
... nhưng tôi có việc phải làm. Tôi tin mà.
Mang đến đây thì nó nguội mất rồi. Chúng ta có thể hâm lại mà.
Tôi ghét ăn pizza. Ai mà không thích ăn pizza chứ?
Coi nào, cô phải ăn chứ!
Không phải là với anh.
Coi nào, chúng ta phải ăn mừng chứ. Tôi vừa được tặng xì gà...
Ai trong đó vậy? Shelley đang được theo dõi.
Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra? Cô ấy lại lên cơn.
Cô sẽ làm sao? Vâng, 25 milligam.
Thế là nhiều quá. Liều đó quá cao.
Tôi muốn bản sao tờ đó trên bàn mình vào thứ hai được chứ?
Vâng. Cảm ơn.
Máy phát điện chết tiệt!
Lại nữa!
Irene, phải cô đó không?
Hệ thống điện này sắp gây rắc rối cho chúng ta đây.
Lần thứ tư trong một tuần. Tôi đi bơi đây.
Tôi sẽ làm việc của mình, miễn là mấy cái đèn chết tiệt này vẫn sáng.
Chúc ngủ ngon, Joe. Này, mấy vòng thế bác sĩ?
55, nhưng ai mà đếm chứ!
Cô vượt kỉ lục của mình rồi đấy. Lái xe về cẩn thận nhé.
Cảm ơn. Gửi lời chào đến vợ anh nhé. Vâng.
Rèn luyện thế mà cô vẫn không nhớ mang dù.
Anh có nhận được ghi chú của tôi không? Có, ghi chú ông việc của cô.
Phải. Thế cuộc hẹn của anh với... ?
với tên gì nhỉ? Cũng như tất cả các cuộc hẹn của tôi. Ngắn gọn. Vô nghĩa.
Nàng không hưởng ứng sự hài hước, vẻ đẹp trai của tôi...
... thế là tôi bắt đầu nói về công việc.
Nàng nói đó là đề tài không thích hợp cho buổi hẹn đầu tiên...
... và thế thôi. Chỉ là uống nước thôi.
Chúng tôi thậm chí vẫn chưa ăn tối.
Nàng không đúng loại. Cô biết đấy!
Tôi biết.
Tôi sẽ theo cô xuống đồi. Không phải thế đâu.
Không, tôi phải trông chừng cô. Anh biết nghe sếp mình từ khi nào vậy?
Mưa lớn ở khắp phía Bắc Connecticut và New Hampshire
Tôi biết. Thấy mà! mưa ở Hạt Lennox
ngập lụt ở khắp Hạt Lennox và đóng kín
Cô không qua được. Đường bị chặn rồi. Chuyện gì thế?
Có tin này, có một chỗ sụt đất.
Chào, Bob. Cô chọn sai ngày để lái xe rồi!
Có một chỗ sụt đất đằng kia. Cô không thể qua được. Xin lỗi!
Tôi nên làm gì? Đi một phần tư dặm xuống, rẽ trái
Cô biết cây cầu mà Doug và tôi hay câu ở đó không?
Vâng, cây cầu nhỏ màu trắng? Đúng rồi.
Vâng. Cô có thể băng qua đó.
Được, cảm ơn. Bảo Doug gọi điện cho tôi nhé.
Vâng.
Doug, anh đang ở nhà chứ? Phải, em đang ở đâu?
Em phải đi vòng. Em sẽ về nhà trong vài phút nữa. Chuyến đi Willow Creek thế nào?
Mưa làm công việc bị chậm lại. Còn bừa bộn lắm!
Anh có sao không? Không, tôi ổn
Doug.
Doug!
Cô có sao không?
Cô có sao không?
Này!
Ôi Chúa ơi. Được rồi, được rồi.
Tôi là bác sĩ. Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện. Tôi là bác sĩ.
Tôi sẽ giúp cô, được chứ? Cô sẽ không sao.
Tôi sẽ giúp cô, được chứ?
Cứu tôi với!
Có ai không?
Bác sĩ Graham!
Cô nên nói tôi nghe tại sao tôi ở đây, Irene.
Cô ấy trở nên điên cuồng.
Cô vào trong đây ngay. Cho tôi 40 miligam Ativan.
Bỏ tay ra khỏi người tôi. Cứ ở yên trong phòng.
Giữ cô ta tránh xa tôi. Giữ cô ấy lại.
Giữ cô ta tránh xa tôi. Buông tôi ra. Nghe tôi nói không? Buông tôi ra.
Bình tĩnh
Các người làm gì vậy? Các người làm gì tôi vậy?
Cảm ơn y tá.
Cô có sao không? Không sao, cô ấy dịu xuống rồi.
Chuyện này thật buồn.
Miranda, chuyện này thật khó xử.
Nói nghiêm túc, tôi nghĩ mình không nên điều trị cho cô...
... tôi đã cố xoay xở xin tòa cho ngưng việc điều trị đến khi cô được chuyển đi.
Những gì chúng ta bàn cãi ở đây là tuyệt đối bí mật...
... và chỉ ở trong phòng này thôi.
Tôi đã ở trong này bao lâu rồi?
Ba ngày.
Tại sao? Tại sao?
Cô được nhận vào khoa giải phẫu thần kinh của chúng tôi. Cô bị hoảng loạn dữ dội.
Chúng tôi đã scan và phát hiện tình trạng suy nhược ở não trái, tình trạng tê liệt...
... thiếu hụt thùy trước nghiêm trọng.
Cô đã được tiêm dược phẩm tổng hợp, Ativan.
Khi cô tạm bình phục, chúng tôi đã xét nghiệm. Kết quả thử PCP là âm tính.
Nhưng cô được đưa vào quản thúc một ngày rưỡi để không xâm hại bản thân mình.
Và rồi cơ bản là cô đã rơi vào trạng thái rối loạn tâm lý.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô tỉnh táo.
Tôi muốn nói chuyện với chồng tôi.
Anh ấy đâu? Anh ấy đâu?
Cô biết không, cô là người hợp lôgic nhất mà tôi biết.
Cô chỉ tin tưởng vào sự thật.
Thế tại sao tôi nói với cô chuyện này?
Anh đang củng cố tính cách của tôi.
Anh nghĩ tôi là người có lý trí. Anh không nghĩ tôi bốc đồng hay dễ xúc động.
Và dựa theo khuôn mẫu phân tích này, chúng ta sắp thảo luận về...
... một sự việc gây chấn thương đã làm cho hiện trạng tâm lý này trở nên vô dụng.
No comments yet. Be the first to leave one.