200 rreshtat e parë.
- Hoan hô, Roberto, hoan hô! - Louisa!
Gã đó trông như thế nào?
Ông muốn chúng tôi giúp mà không biết gã đó hình dạng thế nào sao?
- Chào, Trung úy. - Chào, Trung sĩ. Tụi nhỏ đâu?
- Ồ, tụi tôi để chúng chờ ông bên trong. - Đi nào.
Khi nào chúng tôi sẽ chụp một vài bức ảnh, Trung úy?
Vâng, khi nào chúng tôi có thể thấy chúng?
Các bạn, chúng ta sẽ giải quyết vấn đề này ngay khi có thể.
Ồ, thôi nào...
Đây là Hank Bell. Anh ấy sẽ xử lý sơ bộ.
Đại úy Larsen.
- Đại úy. - Ông biết Whitey chứ?
Chắc chắn.
- Ngồi đằng kia. - Đi đi, ngồi xuống.
Được rồi, Whitey, thẩm vấn sơ bộ.
Với văn phòng của D.A., Trợ lý Luật sư Bell,
và Trung úy thám tử Gunderson.
- Nhân chứng, Đại úy Larsen. Cảnh sát viên? - Wohlman.
Cảnh sát Wohlman.
Nghi phạm, ba thành viên của một băng đảng đường phố được gọi là Thunderbirds.
Tên...
Arthur Reardon, Anthony Aposto và Daniel D-I-P-A-C-E. Di Pace.
Ai trong số các anh là Di Pace?
- Tên anh là Di Pace? - David Copperfield.
Được rồi, mày muốn dỡn mặt phải không?
Này, tên anh ấy không viết như vậy. Anh ấy là Di Pace.
- Cha của anh là John Di Pace? - Tôi không có cha.
Mẹ anh tên là Mary?
Vậy mẹ tôi có liên quan gì chứ?
Không có gì đâu, nhóc.
- Anh bao nhiêu tuổi, Danny? - Tôi 15 tuổi.
Ông không thể giữ tôi trong đồn cảnh sát này.
Ông thậm chí không thể hỏi tôi. Tôi là một người vị thành niên.
Anh là vị thành niên đến 16 tuổi trừ khi anh giết ai đó và anh đã làm.
- Ông ta lại ngưng rồi. - Được rồi, câm miệng lại.
Gunderson!
Luật pháp quy định rằng anh có thể xử tử một đứa trẻ 15 tuổi vì tội giết người.
Nhưng cũng nói rằng anh không thể thẩm vấn nó trong đồn cảnh sát...
Bây giờ xem này, tôi phát mệt khi phải
ve vuốt đám rác rưởi này vì chúng 15 thay vì 16.
Anh không cần dạy khôn tôi về đám đứa trẻ này.
Tôi sinh ra ở khu phố này.
Tôi đã đến trường với đám buôn súng tồi tệ nhất trong thị trấn.
Một cú đá nhanh sẽ hiệu quả hơn để loại bỏ những kẻ rác rưởi này
- hơn bất cứ thứ gì... - Gunderson.
Chúng ta ở đây không phải để đá bọn trẻ, chúng tai đối mặt với tội giết người cấp độ một.
Đưa một đứa vị thành niên ngồi vào ghế điện luôn là một rắc rối lớn.
Ai khởi tố vụ án này sẽ cần có hồ sơ rõ ràng để hung thủ không chống lại được.
Không có kỹ thuật nào cản trở, khi thẩm vấn trẻ vị thành niên
trong đồn cảnh sát, phải không?
Được rồi.
Hãy cùng tìm hiểu tuổi của hai đứa còn lại, sau đó chúng ta
sẽ tách thủ phạm vị thành niên ra khỏi kẻ sát nhân trưởng thành.
- Được rồi, Whitey. Anh, tên và tuổi? - Arthur Reardon, 17 tuổi.
- Người dơi. - Tên của anh là gì?
- Anthony Aposto. - Anh bao nhiêu tuổi?
Mười sáu.
- Đã báo gia đình chúng chưa, Đại úy? - Làm đúng theo luật, Cố vấn.
Bà Di Pace và ông già của Reardon đang ở bên ngoài.
Đưa nó đi gặp mẹ nó.
Vậy, anh là dân chơi hả, bây giờ.
Ông đã không tìm thấy dao trên người chúng tôi.
Tìm thấy nhiều lỗ trên cơ thể, chúng tôi sẽ tìm thấy những con dao.
Thằng spic đã rút dao trước. Nên, bây giờ, hắn chết là điều tất nhiên.
Tại sao anh nghĩ rằng anh ta đã rút dao?
- Bọn tôi ở trên địa bàn của hắn. - Nếu anh ta ở khu của anh, anh sẽ rút dao?
Chúng tôi không ưa bọn spic dơ bẩn. Chúng tôi là Thunderbirds.
Anh biết tên cậu bé mà anh đã giết không?
Không, chúng tôi chưa từng gặp nó trước đây.
Tên anh ta là Roberto Escalante. 15 tuổi.
Rồi sao?
Bây giờ hãy để tôi làm rõ chuyện này.
Anh đi dạo trên phố của anh ấy, anh ấy đã nhìn thấy anh.
- Anh ấy xông đến anh với con dao, đúng ko? - Vâng, đúng vậy.
Anh ấy chắc chơi dao khá giỏi?
Nó đã nổi điên.
Trên thực tế, anh ta chơi dao giỏi hơn bất kỳ ai
trên thế giới này, bởi vì Roberto Escalante bị mù.
Vậy, nếu Tolly coi đây là trường hợp phạm tội, thì tôi sẽ tiếp nhận vụ án
thiếu niên giết người đó, nếu anh đồng ý.
Ý tôi là, nó có vẻ khó nhằn
nên tôi muốn có một thứ gì đó.
Một bằng chứng cụ thể nào đó.
Vâng, tôi đã yêu cầu Hank xử lý sơ bộ việc đó.
Anh thấy nó thế nào, Hank?
Chà, sự thật trong vụ án đúng như được báo cáo.
Tụi nhỏ thừa nhận việc giết người, nhưng tuyên bố là để tự vệ.
Tuy nhiên, cậu bé bị chúng giết, cậu bé người Puerto Rico, bị mù.
Mù?
Tôi linh cảm rằng báo chí sẽ chơi vụ này giống như Chicago Fire.
Anh có nghĩ chúng ta nên thử kết án giết người cấp độ một không?
Tôi cũng có ý giống vậy.
Anh muốn truy tố?
Điều đó tùy ông, nhưng trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào
tôi nghĩ ông nên biết trong đám bị cáo có một đứa trẻ tên là Di Pace.
Hồi nhỏ, tôi thường cặp kè với mẹ nó.
Ô, Hank, báo chí chắc sẽ dành một cột lớn cho cái tin này.
Tôi hy vọng là tôi nghĩ sai, ông Cole.
Nhưng tôi thấy, hình như về mặt chính trị, đây là một ca nguy hiểm.
Về mặt chính trị?
Chúng ta không quan tâm gì đến chính trị lúc này, phải không?
Vâng, thưa ngài, tôi cho là mọi người trong chúng ta, cần quan tâm đến
bất cứ điều gì có thể ảnh hưởng đến cái ghế thống đốc trong tương lai của ngài.
Tôi chắc chắn rằng không ai muốn thấy xảy ra điều gì gây ảnh hưởng đến nó.
Ồ, điều tệ nhất mà các tờ báo có thể nói là,
"Công tố viên trung thực D.A. truy tố con trai của người yêu thời thơ ấu."
Nghe không có vẻ gì hại cho tôi.
Được rồi, đó là tất cả trong lúc này, quý ông.
- Chào anh yêu. - Chào cưng.
Trời đất, thật nhức đầu.
- Uống cái này cho khỏe, nhé? - Hôm nay anh đã bị lãnh đủ.
- Anh đã từng thấy tiêu đề như vậy bao giờ chưa? - Đây là một ca khó khăn, không sao.
Mẹ, cái áo ngực màu trắng đó của mẹ đâu rồi?
- Chào cha. - Chào người đẹp.
Ngăn thứ ba tủ quần áo, cưng, nó luôn ở đó.
Được rồi.
Jenny mặc áo ngực?
Jenny đã mặc áo ngực được gần hai năm rồi.
Anh cho là anh đã không nhìn kỹ cô ấy gần đây.
Một trong những cậu bé đó chỉ hơn Jenny một tuổi.
- Em cứ suy nghĩ mãi về chuyện đó. - Nó đủ lớn để cầm dao.
Ai có ý nghĩ xử tử hình vậy, Dan Cole hả?
- Nghe này, Karin... - Em biết tại sao ông ấy giao vụ này cho anh.
Bởi vì anh là người duy nhất đủ thông minh để kết án nó tội sát nhân cấp độ một.
Ông ta có thể gài bẫy mẹ mình để có được đề cử đó.
Karin, không phải ý tưởng kết án sát nhân cấp độ một là của Dan Cole.
Nó là của anh.
Của anh?
Đúng vậy. Của anh.
Em không tin.
Nhưng chính anh đã từng sống ở khu phố đó.
- Đúng và anh đã ra ngoài. - Vâng, anh đã ra ngoài.
Nhưng mọi người đều không được trang bị tinh thần
để chống chọi với những khu ổ chuột và nghèo đói.
Chúng ta đang nói đến sự thụ động với sức ép của xã hội của họ.
Nghe này, Karin, đám rác rưởi đó đã biến Harlem thành một cơn ác mộng.
Mọi người sợ đi bộ về nhà từ tàu điện ngầm sau khi trời tối.
Còn nhớ ông lão ở sạp báo, người đã cho anh
vay tiền để mua một bộ đồ cho anh đi thi?
Tuần trước, bốn đứa trẻ xấu số của em đã đánh ông ta.
Chúng đã đánh gãy hai chân ông ấy, ông ấy sẽ không bao giờ đi lại được nữa.
Và em bực bội vì ba kẻ giết người tự thú
sẽ ra hầu tòa vì tội giết người.
Chúc bố mẹ ngủ ngon. Đừng chờ con.
Ồ, Jenny, mẹ không định chờ đâu.
Mẹ sẽ đi ngủ sau con, lúc 12 giờ.
Mẹ, đôi khi mẹ thật quá khó khăn.
Có phải vậy không, bố?
Con nghe mẹ con nói rồi đó. 12h00, cưng.
Được rồi, con hy vọng sẽ giải thích cho Lonnie hiểu. Chúc ngủ ngon.
Lonnie? Có chuyện gì xảy ra với Greg?
Anh ấy được thay bởi một người trưởng thành hơn, 16 tuổi.
- Anh đã gặp Lonnie lần nào chưa? - Anh thậm chí còn chưa gặp Greg.
Nghe này, em yêu, đừng giận.
Nào, chúng ta sẽ lấy đồ, đi ăn tối, ăn một miếng bít tết lớn và dày
và một chai rượu vang. Em nghĩ sao?
Được rồi.
Nhân tiện, bạn gái cũ của anh, Mary Di Pace, đã gọi điện hôm nay. Hai lần.
Em đã giới thiệu cô ấy đến văn phòng của anh. Anh đã nói chuyện với cô ấy?
Anh không biết phải nói gì với cô ấy.
Tại sao anh không nói với cô ấy rằng anh sẽ thiêu con trai của cô ấy.
Vì những kỷ niệm ngày xưa.
Russell, nhanh lên nào, được không?
Lấy những cái thùng đó và mang đến đây.
- Bố, bố đã làm gì vậy? - Đừng bận tâm về những gì tôi đã làm.
- Bố đã báo cảnh sát về những con dao. - Ông Rugiello?
Đúng rồi. Tôi hy vọng không ai nhìn thấy anh đến đây?
Đây là con gái của ông?
Tôi không có nó, tôi không biết gì về nó.
Được rồi, thôi nào. Được rồi, ông Rugiello. Đi nào.
Ông định làm gì với những cô gái như thế?
Đồ thứ cha mắc dịch!
- Muốn giao con gái của mình cho cảnh sát. - Ông ấy đã làm đúng.
Tên cô là Angela, phải không? Họ gọi cô là Angy.
Cô đã làm gì với những con dao, Angy?
Ông rất thông minh, hãy đi mà tìm chúng.
Cô có thể gặp rất nhiều rắc rối nếu che giấu tang vật.
- Cô biết điều đó, phải không? - Tôi biết.
Được rồi, vậy cô đã làm gì với những con dao?
Tôi đã giấu chúng trong mấy tờ báo. Sau đó, tôi sợ hãi và ném chúng đi.
- ở phía sau xe hơi. - Xe gì?
- Tôi không biết. - Xe ở đâu?
Tôi đã nói với ông là tôi không biết. Nó vừa mới đậu.
- Ở đâu? - Trên đường.
- Đường nào vậy? - Tôi không biết, tôi không biết.
Angy, tôi muốn cô nghe tôi.
Sẽ không có gì xảy ra với cô, nếu cô cố gắng giúp chúng tôi.
Bây giờ, xin hãy suy nghĩ. Cô đã ở đâu khi ném những con dao? Nói cho tôi biết.
Cảnh sát đã ở xung quanh đó. Tôi cứ chạy.
Tôi rẽ vào góc đường, không còn cảnh sát.
Tôi không biết góc đường nào.
- Tôi không biết, tôi không biết. - Được rồi, bây giờ về chiếc xe.
Đó là loại xe gì?
Tôi không chắc, đó có thể là Ford hoặc Chevy.
- Nó đã cũ, tôi nghĩ vậy. - Cô có nhớ màu sắc?
Tôi nghĩ nó tối, đen, hoặc có thể là xanh lam.
Tôi đã rất sợ hãi. Tôi không biết phải làm gì.
Được rồi, Angy.
Hãy nói về các chàng trai trong một phút.
Tại sao cô lại giữ dao ngay lúc đầu?
No comments yet. Be the first to leave one.