200 rreshtat e parë.
Hồn ma là có thật.
Nhiều đến thế này, tôi biết.
Lần đầu tiên thấy một hồn ma, khi đó tôi 10 tuổi.
Đó là mẹ tôi.
Bệnh tả đã cất bà đi.
Cho nên, Cha đã đặt một quan tài kín, yêu cầu tôi đừng nhìn vào.
Sẽ không có những nụ hôn vĩnh biệt.
Không có lời tiễn biệt.
"Và Chúa nói với tôi..."
Không lời sau cùng.
TU SĨ: "...lấy chỗ của con cạnh ta..."
Thế đó
cho đến cái đêm bà trở lại.
Con ta.
Khi giờ điểm tới
coi chừng Đỉnh Đỏ.
Đã nhiều năm trôi qua trước khi tôi nghe lại giọng nói đó
hay hiểu được lời cảnh báo tuyệt vọng của nó.
Một lời cảnh báo từ cõi hư vô
và là lời mà tôi hiểu ra được
chỉ khi đã quá muộn.
ĐỈNH ĐỎ
TIỆM 1: Bia và rượu bo bo đây! Có loại ngọt và đắng hơn!
BUFFALO, NEW YORK 14 Năm sau . . . Bia và rượu bo bo đây!
TIỆM 2: Táo, thưa ngài?
TIỆM 1: Vừa ra lò sáng nay đây.
Edith!
Alan. Anh đã trở về lúc nào vậy? - Hai tuần trước.
Tôi tưởng Eunice đã nói với cô rồi.
Không, em không nghe nói.
Ồ. cô ta đã làm một cuộc chinh phục ở London.
Anh đang làm gì ở đây vậy?
Tôi đang để phòng mạch của tôi trên lầu.
Em hẹn gặp Ogilvie lúc 10g00
để xem ông ấy có muốn phát hành bản thảo của em không.
Cô biết chỉ mới 9g00 mà.
Em biết, nhưng em không thể đợi thêm được nữa.
Và cũng là vì em muốn sửa chữa một chút, nên...
Nếu cô có dư giờ, xin đến thăm.
Chúng tôi đã gặp anh ta ở Viện Bảo Tàng Anh
mùa thu năm rồi, khi chúng tôi đang đến thăm Alan.
Mẹ à. Bác không tin nổi đâu. Anh ấy đẹp trai quá đi.
Và anh ấy đã vượt biển với chị anh ấy, chỉ để gặp lại Eunice.
Mẹ à, anh ấy đến đây để làm ăn.
Dường như anh ấy là một baronet thôi.
Baronet là gì vậy?
À, một loại quý tộc.
Một người sống nhờ đất mà những kẻ khác làm cho hắn.
Một ký sinh trùng với một chức danh.
Ký sinh trùng này là một người hoàn toàn thu hút và là một vũ công tuyệt vời.
Dù vậy, cái đó sẽ không làm con để ý, phải không, Edith,
hay cô gái rất trẻ Jane Austen của chúng ta?
Dù vậy, cô ta chết ở giá, phải không nào?
Mẹ à, làm ơn đi.
Thế được rồi. Thật ra, Bác McMichael à,
Con thích là Mary Shelley hơn.
Bà ấy đã chết là góa phụ.
Alan.
Ah, Cô Cushing. Cô đến sớm đấy.
Chỉ một tí thôi.
Một truyện ma.
Cha tôi đa không cho tôi biết nó là một truyện ma.
Ồ, nó không.
Đúng hơn nó là một chuyện có ma trong đó. - Mmm-hmm...
Hồn ma chỉ là biểu tượng thôi.
Một biểu tượng à?
Cho quá khứ. - Vậy...
Viết tay đáng yêu. Các vòng tự tin tốt.
Cô Cushing à,
tôi xin được góp ý nhé?
Ông ấy bảo con nó cần một chuyện tình.
Cha có thể tin thế không?
Ogilvie là người thuộc loại cổ hủ.
Ông ấy đã nói thế bởi vì con là một phụ nữ.
Mọi người đều yêu hết, con à. Ngay cả đàn bà.
Con không muốn viết một chuyện tình như vậy.
À, con yêu, cha mong biến cái này thành ra một món quà mừng.
Cha là một nhà xây cất, con à.
Nếu có một cái ta biết,
thì đó là sự quan trọng của dụng cụ đúng cho công việc.
Nó đẹp quá.
Nhưng thật ra, thưa Cha, con đang mong sẽ đánh máy nó,
trong văn phòng của cha.
Đánh máy à?
Con sẽ gửi nó đến nguyệt san "The Atlantic Monthly,"
nhưng bây giờ con nhận ra là tuồng chữ viết tay của con nữ tính quá.
Nó làm lộ tẩy con hết.
Không hồ nghi gì hết.
Nhưng cái quý vị phải cảm tạ,
là cách cái khuôn được kết hợp vào
toàn bộ thiết kế của đồng hồ.
Tôi sẽ mất cả ngày với nó,
nhưng trông nó khá đẹp, bà cũng nghĩ vậy chứ?
Phải.
Chào cô.
Xin lỗi vì đã làm gián đoạn.
Tôi có hẹn với Ô. Carter Everett Cushing.
Ái da. Với chính người trụ cột.
Tôi e là vậy.
"Ngài Thomas Sharpe, Baronet."
Ông ấy sẽ ra ngay. - Cám ơn bà.
Anh không đến trễ, phải không?
Ông ấy ghét cái đó.
Ờ, không đâu. Thật ra, tôi đến hơi sớm một chút.
Ồ, tôi sợ rằng ông ấy cũng ghét vậy luôn.
Tôi xin lỗi, tôi không có ý xen vào đâu,
nhưng đây là một truyện tiểu thuyết, phải không ạ?
Vâng. - Cô đang soạn cái này cho ai?
Nó sắp được gửi đến New York ngày mai, cho tờ "The Atlantic Monthly."
À, ai viết nó,
khá là hay, cô có nghĩ vậy không?
Thật à? - Nó rõ đã khiến tôi chú ý rồi.
Tôi đã viết nó đấy.
Nó là của tôi.
Ma?
À, hồn ma chỉ là một biểu tượng...
Chúng luôn luôn huyễn hoặc tôi.
Cô thấy đó, nơi tôi xuất phát
các hồn ma không được coi thường đâu.
Ngài Thomas Sharpe.
Chào mừng đến thành phố công bằng của chúng tôi.
Thưa ngài. Rất hân hạnh ạ.
Tôi thấy anh đã gặp con gái tôi, Edith.
Mỏ đất sét Sharpe đã là các nơi cung cấp cho hoàng gia
loại đất sét ròng đỏ tươi từ năm 1796.
Ở dạng lỏng của nó,
nó quá giầu kim loại và quá dễ tôi rèn
đến nỗi nó có thể cung cấp các loại gạch bông và gạch xây cứng nhất.
Việc khai thác quá độ trong 20 năm qua
đã làm cho hầu hết các cơ sở cũ của chúng tôi bị sập.
Đây là một máy lấy đất sét do tôi tự tay thiết kế.
Nó chuyển đất lên trên
khi nó đào sâu xuống.
Tôi hoàn toàn không nghi ngờ
máy này sẽ cách mạng hóa việc khai thác đất sét như chúng ta biết.
Tắt nó đi, làm ơn.
Anh đã thử nó chưa? Mức tối đa?
Vẫn chưa, thưa ngài. Chúng tôi rất gần rồi.
Nhưng chúng tôi mong rằng với sự tài trợ--
Vậy, thật ra, cái anh có là một món đồ chơi, và đôi lời huyễn hoặc.
Thưa Ô. Cushing, tôi...
Anh đã thử, và thất bại,
để gây vốn ở London,
Edinburgh (Scotland),
Milan (Ý). - Vâng, cái đó đúng, thưa ngài.
Và giờ anh đến đây.
Lại đúng nữa, thưa ngài.
Người ở bàn này,
tất cả chúng tôi,
đều đi lên qua sự chân thật, chăm chỉ làm việc.
À, có lẽ không phải tất cả chúng tôi. Ô. Ferguson, đây, là một luật sư.
Nhưng ngay cả ông ấy cũng không thể giúp chuyện đó.
Tôi khởi sự như một công nhân thép
xây cơ sở trước khi tôi có thể sở hữu chúng.
Hai tay tôi.
Sờ chúng đi.
Sần sùi.
Sự phản ảnh của tôi là ai.
Bây giờ anh, thưa anh,
khi tôi bắt tay anh...
Anh có đôi bàn tay mềm mại nhất mà tôi từng cảm thấy.
Ở Mỹ, chúng tôi đầu tư dựa trên nỗ lực, chứ không phải đặc quyền.
Đó là cách chúng tôi gây dựng đất nước này.
Tôi đến đây với tất cả tôi sở hữu, thưa ngài.
Một cái tên, một mảnh đất
và ý nguyện tạo ra lợi tức từ nó.
Cái ít nhất mà ngài có thể cho tôi
là sự tử tế về thời giờ của ngài.
và cơ hội để chứng minh với ngài và các quý vị này
rằng ý chí của tôi, thưa ngài,
thì, ít nhất, cũng mạnh mẽ như của quý ngài.
Cha cần một dây nịt corset.
Không, cha không đâu. Trông cha rất bảnh trai rồi.
Ta vậy à?
Vâng, cha vậy đấy. Ông trẻ.
Cha ước gì con đổi ý và đi với ta đêm nay.
Bà McMichael đã trải qua nhiều rắc rối.
Tiểu Chúa Fauntleroy sẽ có mặt ở đó.
Ý cha nói Thomas Sharpe?
Ngài Thomas Sharpe, Baronet.
Rõ ràng, hắn để ý đến cô trẻ Eunice.
Cha thấy con đã theo dõi bọn ta, con à.
Đề xuất của anh ta có táo bạo quá
để hội đủ cho một câu trả lời khó khăn như vậy từ cha không?
Đó không phải là đề xuất của hắn đâu, con cưng.
Mả chính là hắn.
Có cái về hắn mà cha không thích.
Cái gì, cha không biết.
Và cha không thích sự không biết.
Cái con thấy là một kẻ mơ mộng đối diện với thất bại.
Cha đã thấy y phục của anh ta chưa?
Nó được may rất đẹp, nhưng ít nhất cũng 10 tuổi rồi.
Ta có thể thấy con quan sát tỉ mỉ hơn ta nhiều.
Và giày của anh ta làm bằng tay, nhưng mòn quá rồi.
Đó chắc là BS trẻ McMichael.
Anh ta đem xe máy mới của anh ta để đón cha.
Đến xem nó đi. Ngỏ lời chào anh ta.
Anh ta vừa mở phòng mạch mới.
Và anh ta đã luôn hằng rất thích con.
Con biết thế, thưa Cha.
No comments yet. Be the first to leave one.