200 rreshtat e parë.
Đừng nói với ta võ công của ngươi cao thế nào
Sư phụ ngươi giỏi cỡ nào
Môn phái mạnh ra sao
Công phu
Hai chữ này
Một ngang, một dọc
Tức là kẻ sai
thì phải nằm im,
Chỉ kẻ đứng mới có tư cách giảng đạo.
Ngươi thấy ta nói có đúng không?
Tôi là người Phật Sơn, Nam Hải, Quảng Đông.
Phụ thân tôi tên Diệp Ải Đa
Làm nghề kinh doanh ở khu buôn bán Nam Bắc Hành, đường Văn Thành Tây, Hương Cảng.
Nhà họ Diệp ở Phật Sơn được mọi người gọi là Bồi Đức Lý Diệp.
Cũng có nghĩa là
Tất cả người ở Bồi Đức Lý đều là người nhà tôi.
Trước 40 tuổi tôi không bao giờ phải lo nghĩ chuyện ăn tiêu
Vì khoản tài sản mà tổ tiên để lại.
Đam mê duy nhất của tôi là
7 tuổi tôi đã học quyền
Sư phụ là Trần Hoa Thuận
Vịnh Xuân Phật Sơn là do Tán tiên sinh sáng lập
Tính ra thì tôi cũng là truyền nhân đời thứ ba.
Khi sư phụ thu nhận tôi là lúc ông cũng đã 70 tuổi
Ngày bái sư
cũng chính tay ông thắt đai cho tôi.
Chiếc đai này chính là đại diện cho sư môn, sư phụ của con.
"Nhất điều yêu đái, nhất khẩu khí"
Đeo chiếc đai này thì đã là người luyện võ.
Từ nay về sau con phải trở thành người như vậy
Khai quyền!
"Nhất điều yêu đái, nhất khẩu khí"
Cả đời tôi đã trải qua Quang Tự,
Tuyên Thống, Dân Quốc, Bắc Phạt,
Kháng Nhật, Nội Chiến
Cuối cùng đến được Hương Cảng (Hồng Kong).
Có thể tiếp tục kiên trì
Tất cả cũng chỉ dựa vào câu nói đó.
Vợ tôi tên Trương Vĩnh Thành.
Là con cháu của quan đại thần Trương Ấm Hoàn.
Bình thường cô ấy rất ít nói
Vì cô ấy nói: Xuất khẩu đôi khi sẽ làm đau người khác.
Hai vợ chồng nói mà không cần nói.
Cô ấy thích nghe hát
Lúc đi xã giao, tôi thường đưa cô ấy cùng đến Kim Lâu
Thời buổi đó vẫn còn khá bảo thủ
Con gái nhà lành đến kỹ viện nghe hát thật sự rất hiếm gặp.
Cô ấy vẫn đi mà bỏ ngoài tai điều tiếng.
Buổi tối tôi ra ngoài
Cô ấy sẽ thắp một ngọn đèn ở cửa
chờ tôi quay về rồi mới đóng cửa.
Nếu như thiên hạ có bốn mùa,
thì trước 40 tuổi với tôi đều là mùa xuân.
Phật Sơn, Quảng Đông
là thời đại của Trần Tế Đường.
Có thể nói mùa màng thái bình
Lúc đó đàn ông đến kỹ viện gặp nhau là chuyện bình thường.
Nổi tiếng nhất Quảng Châu phải kể đến Lưu Thường của Trần Đường.
Còn ở Phật Sơn nổi tiếng nhất là Cộng Hòa Lâu của Ưng Sa Chùy.
Bên trong dát vàng hoàn toàn
Nên mọi người đều gọi nó là Kim Lâu.
Là nơi duy nhất ở Quảng Châu có thang máy.
Hiệu xưng Thái tử Tiến Thái Lâm Xuất.
Có thể khiến cho ta tiêu tốn vạn bạc.
Đó cũng là nơi huynh đệ tôi hay lui tới.
Bươn trải phong trần, tất phải có trung nhân.
Trong đó, không ít là cao thủ mai danh ẩn tích.
Người thường chỉ coi Kim Lâu là chốn mê hồn người
Nhưng thật ra, nó là nơi anh hùng tụ hội.
Đời này của ta
chỉ thành được 3 việc
Hợp nhất được Hình Ý Môn và Bát Quái Môn
Tiếp được cơ nghiệp của Đại sư huynh
Chủ sự được Trung Hoa Võ Sỹ Hội.
Liên hợp được Thông Bối, Bào Chùy, Thái Cực
Yên Thanh.... và 15 môn phái khác.
Cuối cùng hoàn thành được
truyền nghệ Bắc Phương quyền sư Nam Hạ.
Dân thập bát niên
Thành lập lưỡng quảng Quốc thuật quán.
Ngũ Hổ Hạ Giang Nam
chính là ta cùng với Lý Nhiệm Triều tiên sinh
đàm định ngay tại Kim Lâu này.
Giờ ta cũng già rồi
Lớp trẻ phải lên thôi
Lễ rửa tay gác kiếm của ta đã tổ chức 1 lần ở phương Bắc rồi.
Lần này ta lại tổ chức Đại hội anh hùng ở đây
là muốn có lời cáo biệt các huynh đệ phương Nam ở đây.
Đáp thủ với ta ở Đông Bắc là Đại đồ đệ Mã Tam của ta.
Cơ nghiệp này, cậu ta tiếp quản rồi.
Mong các vị chỉ bảo thêm cho nó.
Vốn dĩ
ta vẫn muốn làm thêm một việc nữa
đó là muốn truyền bá Nam quyền ở phía Bắc.
Tiếc là ta không còn nhiều thời gian nữa.
Tại buổi lễ Rửa tay gác kiếm hôm nay,
người sẽ đáp thủ với ta
Ta muốn đó là một vị Quyền thủ phương Nam.
Đương nhiên phải được mọi người đồng ý.
Mời lên đi!
Có chút bản lĩnh thế này
mà cũng muốn đáp thủ với lão gia sao?
Công bằng hơn chút rồi
- Vào cả đi! - Đập hắn cho ta!
Lão gia nhà ta tại buổi gác kiếm ở phương Bắc
là ta đã đáp thủ với ông.
"Nhập miếu bái phật, đắc tiên tiến sơn môn"
Muốn gặp Chân Phật,
Thì phải bước qua Mã Tam ta trước.
Tôi có tư cách gì mà đại diện Võ Lâm Quảng Đông chứ?
Nói về môn phái
Nam quyền có Hồng, Lưu, Lý, Mạc
Luận vai vế
Các vị ở đây đều là trưởng bối
Không phải Trưởng môn thì cũng là Quán chủ.
Sao đến lượt tại hạ được.
Chuyện này liên quan đến bộ mặt của cả Lưỡng Quảng Quốc Thuật.
Người Quảng Đông chúng ta
Tuy nói lúc thường hay chấp chuyện nhỏ nhặt
Nhưng lúc động thủ thật thì có sợ ai chứ?
Chúng ta đã sợ ai chưa nào?
Hôm nay có kẻ đến trước cửa khua môi múa mép
Chúng ta không thể nhẫn nhịn được
- Mọi người thấy đúng không nào? - Đúng! Thọ ca nói đúng lắm!
Chính là ngươi đó!
Ngày mai em sẽ đưa con về nhà ngoại.
Để anh khỏi vướng bận.
Đàn ông qua tuổi bốn mươi
làm gì cũng phải chắc chắn.
Đợi chuyện này kết thúc
Anh đến đón em về
Con có biết
Vì sao đao phải có vỏ bao không?
Vì ý nghĩa thật sự của đao
không phải để chém,
để giết.
Đao của con rất sắc
ẩn náu rất kỹ càng ở trong bao.
Bao của con
Chính là sư phụ.
Sư phụ còn,
thì con sẽ không mất phương hướng được.
Ta bao không nổi con đâu
10 năm nữa hãy thành danh đi!
Giờ thì rời Phật Sơn
Nếu không bắt kịp tàu hỏa,
ta sẽ chặt chân của ngươi!
Dừng xe!
Thỉnh bằng hữu nhường đường cho!
Thứ lỗi! Đại hội Tinh võ Phật Sơn có quy định
Phàm những ai mang binh khí
đều không được phép qua đường này.
Có biết trong xe là ai không?
Mau gọi đệ tử của Cung Gia ra đây!
Nhị cô nương đã đến rồi ạ?
Việc này phải ngăn lại ngay
Thắng thua đều không hay cho lắm
Cha ta cả đời chưa thất bại bao giờ
Bàn thắng thua gì chứ?
Thắng rồi thì sao đây?
Để giang hồ nói ỷ đông hiếp yếu à?
Còn chuyện vai vế nữa?
Cha ta đâu?
Sư ca!
Bảo Sâm đến tìm huynh đây!
Đông Bắc lớn như vậy
mà vẫn không dung nổi đệ rồi.
Vậy đến Phật Sơn rồi?
Đứng dậy!
Đệ đến để đón huynh trở về
Về ư?
Có thể về sao?
Đông Bắc hiện nay
là thiên hạ của người Nhật rồi.
Dưới ngọn cờ Thái Dương
Có thể dung nạp con quỷ như ta sao?
Vẫn chưa đến lúc
Loại canh này
cần rất nhiều tâm huyết
Đây không phải là canh
Mà là súp rắn.
Súp rắn chẳng phải là món ăn mùa Đông sao?
Là món ăn cả vài chục năm đó.
Đã vài chục năm rồi.
Năm Ất Tỵ 1905
Chính là năm huynh rời Đông Bắc
Làm súp
cần phải biết điều tiết lửa
Lửa không đủ
"Chúng khẩu nan điều"
Mà lửa quá
Dễ cháy khét hết
Làm người cũng như vậy
Đệ về đi!
Đợi cái lò này
dung nạp được thanh củi này
Thì đệ sẽ về.
Việc xấu dễ làm
Việc tốt khó lắm
Chúng ta đều già rồi
No comments yet. Be the first to leave one.