200 rreshtat e parë.
LOẠT PHIM GỐC CRACKLE
"ĐỂ SỐNG NGOÀI LUẬT PHÁP
BẠN PHẢI THÀNH THẬT".
- Này, Mark. - Bữa tiệc tuyệt lắm.
Đợi đã nào.
Được rồi.
Phải.
Phải.
Chúa ơi.
Nào.
- Phải.. - Nào.
Phải.
- Phải. - Phải.
- Chúa ơi! - Khỉ thật.
Đừng dừng lại. Tôi đợi được.
Cưng à, giúp chút nhé? Trở lại lên lưng ngựa đi.
Lên đỉnh rồi, đàn ông trung thực hơn bao giờ hết.
Tôi muốn anh ta hết sức trung thực.
Nên làm ơn, mút gậy cho gã da trắng. Nào.
Anh ta có...
Anh nghiêm túc à?
Cái gì?
Anh nghiêm túc đấy à?
Về chuyện gì?
Về việc tôi ở lại đây.
Cô có muốn vào tù không?
Không.
Tôi đùa đấy. Thôi nào. Cô sẽ không vào tù đâu.
Cô đi được rồi.
- Nào. Giờ đi đi. - Chúa ơi.
Chúc mừng cô ta.
- Làm gì ở đây vậy, Phil? - Vadik Korenev.
640.000 đô.
Marina Jiménez.
560.000 đô.
- Ta đã nói vụ này rồi. - Ừ, nhưng giờ chúng tôi có bằng chứng.
Bọn tôi giữ laptop của Daewon Phan, anh bạn Việt Nam của anh.
Vậy...
anh muốn bắt tôi à?
Như anh đã làm với Ed Adler à?
Anh còng gã hai hôm, gã đã ra Địa Trung Hải rồi.
Gã chưa hề thấy buồng giam. Tôi cũng vậy.
Anh cũng vậy. Đúng. Biết tại sao chứ?
Bởi vì tôi không đến để bắt anh, tôi đến để làm bạn của anh.
Bởi vì bạn bè chia sẻ mà.
Andrew.
Anh có muốn làm bạn tôi không?
Muốn chừng nào?
- Một nửa. - Một nửa á?
Phi vụ cuối của anh được cỡ 2,2 triệu đô.
- Tôi muốn một nửa, rồi sẽ để anh yên. - Không đưa anh một nửa được đâu.
Im đi, đồ khốn!
Đừng nói chen lời tôi!
Đừng có làm thế.
Nửa số tiền anh kiếm ở phi vụ cuối,
không thì tôi sẽ gọi điện,
có thể anh không phải vào tù, nhưng toàn bộ số tiền sẽ bị tịch thu.
Đó không phải tin tốt cho anh, nếu xét đến việc số tiền đó thuộc về ai.
Tôi cần vài ngày để thu xếp. Để đảm bảo không có gì nguy hiểm.
Dĩ nhiên.
Ta sẽ gặp lại.
Tôi sẽ gặp anh... để chuyển tiền.
- Cùng nhau. - Như bạn bè, phải không?
Anh muốn làm vậy thật sao?
Phải, đúng vậy.
Như những người khác mà?
Tôi tưởng anh tốt hơn thế.
Tôi cũng vậy.
Tôi cũng vậy.
Ổn chứ?
Anh sẽ ở nhà cả ngày chứ?
- Không biết. - Anh không biết ư?
- Không biết. Tôi có việc. Sao? - Anh có việc ư?
Rồi, tôi có bưu kiện gửi tới, nhưng có cuộc hẹn phải đi.
Cô đặt thêm đồ tới? Thật ư?
Nghe này, cô phải gửi đồ ở chỗ khác đi.
Gửi ở đâu hả, Shad? Tôi đâu lo nổi chỗ ở.
Tháng trước, tiền điện của tôi là 600 đô.
Chịch gì đắt thế.
Iz, thôi nào.
Nói đùa mà.
Izzy à.
Iz, thôi nào. Tôi chỉ đùa thôi.
Cô đột nhiên giả vờ có tình cảm với tôi à?
- Tôi đã từng thích anh. - Iz.
Cô không thích ai cả.
Cô vờ thế để thu lợi từ người ta.
Cô là kẻ lợi dụng. Tôi như thằng ngu vì để kéo dài...
Chúa ơi! Cô nghiêm túc đấy à?
- Ra ngoài! - Đây là nhà tôi!
- Ra ngoài! - Cô điên rồi!
Cô mau cút khỏi đây ngay.
Xéo đi!
Khách hàng rất rối bời về việc đi theo hướng nào.
Không may, không có câu trả lời rõ ràng.
Tôi sẽ yêu cầu khách hàng kiên nhẫn. Ta sẽ giúp họ vượt qua vụ này.
CUỘC GỌI NHỠ: BỐ
Bố, cẩn thận đó. Nó dễ vỡ lắm đấy.
- Được, con yêu. - Được rồi.
- Cưng à, có phải anh không? - Ừ. Chào.
Chào.
- Công việc thế nào? - Tốt lắm. Cảm ơn.
- Chào. - Chào.
- Bố em ở đây. - Chào Nick.
- Chào, Leo. Bác khỏe chứ? - Bác ổn.
Bác giúp Taylor chuyển nhà, sẽ không làm phiền con.
Cảm ơn bác nhiều.
Vậy, con thích chứ?
Có ạ, ai lại không thích chứ? Thật tuyệt vời.
Con không biết bọn con sẽ trả ơn bác ra sao.
Đừng lo về chuyện đó. Đó là khởi đầu tốt.
- Dĩ nhiên rồi. - Ừ.
Vậy, công việc thế nào?
Công việc ổn cả ạ.
Con không biết nữa, con đang nghĩ có lẽ...
Gần đây, con đang tính chuyện khác.
Nick đang tính mở công ty tài chính vi mô riêng.
Con vẫn muốn làm gì đó tạo nên sự khác biệt, với bất cứ ai.
Dù sao đi nữa, chỉ là...
Anh nghĩ ta nên treo gương này ở đâu?
3 CUỘC GỌI NHỠ: BỐ
Chào, Nicky, bố đây.
Tối nay, con đến khu Keys được không?
Bố có chuyện cần nói với con.
Nói trực tiếp thì hơn.
- Delfi. - Gì cơ?
Đến đây. Nếm món này xem.
Ổn đấy ạ.
Con đùa đấy. Tuyệt lắm. Ngon đó.
Delfi, đừng để họ ngồi cạnh nhau.
- Vì sao ạ? - Adolfo!
Họ sẽ giết lẫn nhau.
Bị bẩn rồi này.
Cái gì thế?
Izzy.
Không. Đừng để mấy thứ này ở đây.
- Con không còn chỗ cất. - Thật sao?
Mẹ có một ý tưởng.
Tìm việc thì sao? Thuê một căn hộ ấy?
Đây là việc của con thì sao?
Cái gì? Ý con là họ trả tiền cho con vì cái này?
Họ sẽ sớm trả thôi.
- Chào chị. - Gì?
Delly Belly à.
Này, có lẽ nên để ở phòng con thì hơn.
Ở đó không đủ bộ khuếch đại. Con đã nói thế từ năm 12 tuổi rồi.
- Pookie-Head bị sao à? - Hắn đuổi chị ra.
Tệ quá, mà chị không thể tìm nơi khác à?
Hết tiền rồi.
- Bất ngờ lớn. - Đủ rồi, mẹ!
Marta, Izzy!
- Làm ơn. - Thật à?
Mai con có phi vụ lớn nhất đời.
- GenCoin à? - Phải.
Gã cho vay tư nhân rủ chị vào.
- Vụ blog của nó đó à? - Không, bố ạ.
Là tiền kỹ thuật số, nó sẽ thay đổi thế giới.
Thay đổi thế giới. Con nói thế đã nhiều năm.
Nó không ràng buộc với chính phủ, ngân hàng, quy định nào.
Ai cũng dùng được. Chỉ cần có điện thoại thông minh.
- Chắc bố mẹ không có. - Có điện thoại gập.
Không thể dùng ứng dụng.
- Gì? - Cứ để nó ở đây một thời gian.
Có cả hai đứa nó cũng tốt mà.
Biết gì không?
- Em không hy sinh tiền tiết kiệm... - "Hy sinh" á?
Phải, để gửi con tới Stanford...
Con không cầu xin mẹ làm thế.
...để con chạy quanh và tạo ra, cái này là gì, game máy tính à?
- Bất cứ gì đi nữa. - Đoán xem?
Con đã để thằng nghiện đó "khoan giếng" con cả năm trời
để xây dựng thuật toán cho GenCoin.
Đừng lên lớp con về sự hy sinh.
Thế nhanh quá.
- Ta không nên làm thế này nữa. - Say chưa?
- Công việc ra sao? - Muốn tắm quá.
Khỉ ạ.
Hãy bắt đầu lại.
Được chứ?
Được.
Điều gì cản chúng ta?
Đồ của anh vẫn còn trong kho.
Chỉ mất một ngày để dỡ đồ.
Được.
Anh có thể nghỉ việc, từ bỏ hết.
Ta sẽ đi du lịch như từng nói.
- Ừ. - Ừ.
Trung Quốc, Thái Lan, bất kỳ đâu.
- Cheryl? Em có muốn không? - Có.
Ta sẽ phải bảo bọn họ thôi đi trước đã.
- Anh lừa em được một giây. - Đợi đã.
- Anh nghiêm túc. - Anh nói dối!
Anh tính cứ tiếp tục thế bao lâu?
Em nói vậy là sao?
Đến khi luật sư biến đi hết à?
Đến khi có lương hưu?
Em thật là. Anh còn chả nhận lương hưu. Em nhận lương hưu của anh.
Phải.
Rồi.
- Chào. - Chào.
No comments yet. Be the first to leave one.