200 rreshtat e parë.
Này, dẹp đi, lũ ngốc.
Rất tiếc vì phá đám cuộc chơi, các chú...
ông già sẽ kiểm tra giường trong một giờ nữa.
Trả xúc xắc lại cho tôi!
Bọn mình hết chuyện làm rồi ngoài việc cứ kiểm tra hết lần này đến lần khác.
Nếu tôi mà về lại được trại chăn bò ở Texas một lần nữa...
thằng cha đầu tiên nào mà nói hai tiếng "kiểm tra" với tôi...
sẽ nằm đo đất, bởi vì hắn sẽ được nghe tiếng súng của tôi.
Tôi không nói đùa đâu.
Chỗ tôi ở không bao giờ phải kiểm tra gì cả.
Chỗ nào vậy?
Thì ở Vaudeville, với màn trình diễn dạy sư tử chứ sao!
Tôi luôn tự hỏi liệu Oscar và Minnie có biết tôi khi tôi bước vào chuồng không.
Tốt hơn anh nên hy vọng là tụi nó biết anh.
Tôi biết mình sẽ làm gì sau này. Kiếm mấy công việc về xây cất.
Tôi không biết đó là nghề của anh, Trung sĩ.
Không phải, nhưng tôi ưa thích công việc đó.
Làm việc trong Binh đoàn Công binh đã cho tôi nhiều kinh nghiệm...
và tôi đang tận dụng tối đa nó.
Chà, chúng tôi sẽ đọc tin về anh trên báo, tôi cá như thế.
"Ông James Allen đang xây dựng một kênh đào Panama mới." Hay gì gì đó.
Anh có thể cá cái nón của anh là tôi sẽ không về lại cái xưởng máy cũ.
Cháu có nghĩ anh ấy sẽ đeo huy chương của ảnh không?
Tất nhiên là ảnh có đeo rồi.
- Mẹ! - Jim!
Thật vui khi thấy con trở về.
Con hơi gầy đó, Jim à!
Tài nấu ăn của mẹ sẽ khắc phục điều đó.
Clint! Chà, anh không thay đổi một chút nào.
Kìa, Alice, anh không nhận ra cô.
Cô ấy lớn rồi, phải không?
Cô ấy chắc chắn đã lớn rồi.
Và anh trông cũng khác.
Em nghĩ đó là vì bộ đồng phục mà em còn nhớ.
Nó làm anh trông cao hơn và nổi bật hơn.
Tôi đang được chào mừng trở về nhà ở đây, phải không?
Ông Parker, rất vui khi thấy ông ở đây.
Chú phải cảm ơn ông Parker thật nhiều.
Ồ, không có gì.
Ông ấy thấy sau những gì chú trải qua, chúng tôi nợ chú một điều gì đó.
Ông Parker sẽ đưa chú trở lại nhà máy.
Tôi vẫn để dành công việc cũ cho anh.
Anh đã hoàn thành nhiệm vụ và sếp của anh sẽ không quên anh.
Vâng, tôi có...
Tôi rất vui khi có anh trở lại.
Tôi đoán tốt hơn là chúng ta nên về nhà, quí vị có nghĩ vậy không?
Được rồi, tôi sẽ cầm cái này.
Tôi sẽ gặp anh sau, Jim. Tạm biệt.
Chỗ cũ không thay đổi chút nào.
Thôi, chúng ta hãy ngồi xuống và nói chuyện.
Hãy kể cho chúng tôi nghe về cuộc chiến.
Tôi sẽ không sống lâu như vậy đâu.
Chú nghĩ gì về việc ông Parker nói ở nhà ga?
Nói nghe này, Clint. Nhắc đến ông Parker, anh giúp tôi điều này, được chứ?
Chắc chắn rồi. Điều gì vậy?
Chà, anh nói giúp với ông ấy là tôi sẽ không nhận công việc đó, được chứ?
Tại sao tôi phải nói với ông ấy điều đó?
Điều đó thật khó giải thích.
Nhưng anh thấy đấy, Quân đội đã thay đổi con người.
Nó khiến anh suy nghĩ khác.
Tôi không muốn dành phần đời còn lại của mình...
để nghe theo tiếng còi của nhà máy, tiếng kèn lệnh...
hay bị nhốt trong phòng chuyển hàng cả ngày.
Tôi muốn làm điều gì đó đáng giá.
Jim, sao con có thể nói chuyện như vậy?
Chú ấy đang mệt, Mẹ à. Đang còn kích thích.
Anh không biết chú đang nói gì.
Nhưng sáng mai, sau một đêm ngon giấc...
chú sẽ sẵn sàng để tiếp tục nơi chú đã dừng lại ở nhà máy.
Một người lính của hòa bình thay vì một người lính của chiến tranh.
Tôi không muốn trở thành một người lính của bất cứ điều gì.
Mẹ thấy đấy...
Con muốn thoát ra.
Tránh xa khỏi thói quen. Con đã có đủ điều đó trong Quân đội.
Ô, con đã tìm thấy một công việc khác sao?
Không hẳn vậy, mẹ à...
nhưng mẹ thấy đấy, con đã từng làm công việc kỹ thuật trong Quân đội...
và đó là loại công việc con muốn làm lúc này.
Công việc của một người đàn ông.
Nơi bạn có thể hoàn thành nhiều thứ.
Nơi bạn có thể xây dựng, kiến tạo, sáng tạo. Làm các thứ!
Nghe có vẻ rất thú vị.
Nhưng sau tất cả...
một công việc nắm trong tay đáng giá hai cái ở trong bụi.
Mẹ không muốn nói với con là con phải làm gì, Jim...
nhưng khi con gia nhập quân đội...
mỗi khi mẹ đi qua nhà máy...
Mẹ đã ước có ngày con của mẹ sẽ lại làm việc ở đó.
Chúng tôi đã di chuyển mọi thứ xung quanh khá nhiều.
Chỗ này đẹp hơn rất nhiều so với phòng chuyển hàng cũ, phải không?
Anh sẽ ngồi bên cửa sổ này và kiểm tra các lô hàng.
Công việc cũng giống nhau.
Trước khi anh quen với nó, anh sẽ làm lại nó trong nháy mắt
Họ đang khai quật. Tôi không nghĩ rằng anh sợ chuyện đó.
Tôi đang tìm kiếm đường hầm gần nhất.
Anh sẽ nghe thấy rất nhiều tiếng nổ đó.
Họ đang xây một cây cầu mới ở đó.
Tốt hơn hết hãy bận rộn và lập hồ sơ các hóa đơn vận chuyển.
Vâng, thưa ngài.
Sẽ rất tốt nếu con có một cuộc nói chuyện khác với Jim.
Con cũng có ý đó, mẹ à.
Parker đã giao chú ấy một công việc mà ai trong thị trấn cũng muốn, và chú ấy đã làm gì?
Kiểm tra ngày này qua ngày khác đều đến muộn sau bữa ăn trưa.
Cứ quanh quẩn quanh cây cầu mới đó mà không có lý do gì cả.
Rồi nó sẽ thoát ra khỏi điều đó...
nhưng nó cũng làm mẹ lo lắng.
Có phải là con không, Jim?
Con đây mẹ.
Có lẽ con có thể nói chuyện với nó ngay bây giờ.
- Chào, Clint. - Chú là một người khá xa lạ ở đây.
- Ăn tối chưa? - Không, con không đói.
- Nhưng con nên ăn một chút gì đó. - Thôi, mẹ à. Con không cảm thấy muốn ăn.
Dù sao thì, ngồi đi. Tôi muốn nói chuyện với chú...
Jim, ông Parker rất thất vọng về chú.
Chú đã không cho ông ta thấy bất cứ điều gì.
Chú biết bổn phận của chú là làm tròn công việc của chú
Tôi biết điều đó, nhưng tôi không thể làm khác được.
Có thể con không khỏe, con yêu.
Không phải vậy đâu mẹ. Con ổn.
Con cố gắng hết sức khi đến đó, nhưng con không thể tập trung.
Nó không phải là loại công việc con muốn làm.
Tôi đã nói như vậy khi tôi về nhà. Nó quá đơn điệu.
Nhưng chú dường như không nhận ra...
Đúng vậy, nhận ra. Không ai nhận ra là tôi đã thay đổi. Tôi đã khác xưa.
Tôi đã trải qua địa ngục.
Thiên hạ ở đây chỉ quan tâm đến đồng phục của tôi, cách tôi nhảy.
Tôi lạc lõng với mọi người.
Tôi đã hy vọng một điều là khi về nhà, bắt đầu cuộc sống mới, là được tự do...
và một lần nữa tôi thấy mình phải theo mệnh lệnh.
Một thói quen buồn tẻ, tù túng, máy móc. Còn tệ hơn cả Quân đội.
Và các người, tất cả đang cố gắng hết sức mình để vạch ra tương lai của tôi...
khai thác tôi và dẫn tôi đi khắp nơi để làm những gì nghĩ là tốt nhất cho tôi.
Anh không biết rằng tôi đã lớn...
rằng tôi đã học được là cuộc sống quan trọng hơn một huy chương trên ngực...
hoặc một việc làm ngu ngốc, tầm thường.
- Đánh giá? Tại sao, chú... - Clint, im nào.
Con sẽ làm gì, con trai?
Con sẽ đi đâu?
Một nơi nào đó, bất cứ đâu, mẹ. Chỉ cần nơi nào con có thể làm điều con thích.
Nếu điều đó thực sự nằm trong trái tim con...
Mẹ nghĩ rằng con chắc chắn nên làm theo nó.
Con biết mẹ sẽ hiểu.
Trước khi chúng ta biết điều đó, chú ấy sẽ lại rời bỏ chúng ta.
Điều đó không quan trọng.
Anh ấy phải được hạnh phúc. Anh ấy phải tìm thấy chính mình.
Mẹ thật tuyệt vời, Mẹ à.
Con biết nơi có rất nhiều công trình đang xây cất. Ở New England.
Này, Allen! Allen!
Gọi tôi, hả?
Vâng, tắt máy một phút. Tôi muốn gặp anh.
- Sao? - Tin xấu cho anh.
Chúng tôi đang giảm người và mấy người mới sẽ phải đi. Rất tiếc.
Được thôi.
- Anh là ông chủ ở đây? - Đúng.
Anh có cần mướn một người giỏi không?
Nếu tới tuần trước tôi đã có thể mướn anh, nhưng giờ đã đủ người.
- Anh là người mới đến đây hả, anh bạn? - Ừa.
Mới lấp chỗ trống mấy ngày.
Tin tôi đi, tôi rất vui khi được làm việc.
Đây là công việc đầu tiên của tôi sau bốn tháng.
Tôi có thể làm gì cho anh?
Ông trả bao nhiêu cho cái Chiến công bội tinh của Bỉ này?
Đến đây, ông bạn.
Nhìn đi.
Muốn ngồi xuống làm vài ván xì phé không, anh bạn?
Không, tôi sợ là không.
Tôi là người mới ở thị trấn này và không quen ai trên đường đi.
- Đang trên đường? - Ừa.
Tôi buộc phải đi bộ khi chiếc Rolls-Royce của tôi bị hỏng.
- Tên của anh là gì? - James Allen.
James Allen hả? Coi bộ được, tôi nghĩ vậy. Tôi là Pete.
- Rất vui được biết anh, Pete. - Rất vui được biết anh, Allen.
Tôi đói. Anh sẽ nói sao với một chiếc bánh hamburger?
Tôi sẽ nói gì với một chiếc bánh hamburger?
Tôi sẽ bắt tay ông Hamburger và nói:
"Anh bạn, tôi đã không gặp bạn trong một thời gian dài."
Tôi nghĩ tôi có thể mua hai cái nơi bán đồ ăn trưa dưới phố.
Anh chàng bán nó coi bộ dễ chịu.
Anh nghĩ sao?
Anh bạn, tôi hy vọng anh không gạt tôi chứ?
Ông nghĩ sao về chuyện bắt tay với hai chúng tôi?
Tôi đã hy vọng anh rời thị trấn.
Không, tôi vừa lập công ty. Hãy gặp đối tác của tôi.
Nói này, ông vừa cho tôi nghỉ việc vài bữa trước. Hãy rộng rãi một chút.
Được rồi. Các anh tới ngồi đằng kia.
Tất cả là bao nhiêu?
Mười lăm xu.
Công việc kinh doanh khá tốt, hả?
Vâng, khá tốt.
Tốt như thế nào?
Này, cái gì thế này?
Đặt tay lên quầy đó và nghiêng người giống như chúng ta đang nói chuyện.
Lấy tiền ra khỏi hộc đó đi!
- Nghe này... - Cứ làm theo lời tôi.
Nhanh lên! Nhanh lên!
Có bao nhiêu?
Khoảng $ 5.
Phải có nhiều hơn nữa. Tiền đâu rồi?
Không, đó là tất cả.
Bỏ nó vào túi của anh và làm nhanh lên. Đi!
No comments yet. Be the first to leave one.