The first 199 lines.
Cái đó em vẫn chưa ủi.
Dù sao thì sau một tiếng nữa, nó cũng sẽ bị nhàu thôi.
Nhưng mặc áo ủi kỹ cũng sẽ tốt hơn.
Cho em ba phút thôi mà.
Không sao đâu.
Không có canh ạ?
Đừng phàn nàn nữa nếu con không muốn chuyển sang ăn ngũ cốc.
Trứng trông ngon thật.
Thế không nghe dễ thương sao?
Man Ji, hãy học hỏi em con đi.
Con giống mẹ đấy.
- Con không ăn cái này à? - Không ạ.
Được lắm.
- Mẹ. - Sao?
Mua cho con máy MP3 được không ạ?
Máy MP3 sao? Để làm gì?
Thì... mọi người đều có, mà con thì không.
Lý do vớ vẩn gì thế?
Chỉ vì ai cũng có đâu có nghĩa con cũng cần phải có.
Cứ coi là quà sinh nhật sớm đi mẹ.
Trước cả mấy tháng sao?
- Cứ mua cho nó một cái đi mẹ. - Ai bảo mẹ không mua sao?
Tháng sau thì sao?
Tháng này ta phải gia hạn hợp đồng thuê nhà.
Lấy điện thoại của em nghe đi. Thời này còn ai dùng MP3 nữa chứ?
Đợi đã, Man Ji.
Con trễ rồi.
Xin lỗi con yêu nhưng nhớ để chén vào bồn trước khi đi nhé!
Man Ji!
Mời đến dùng thử ạ.
Đậu hũ mua một tặng một đây ạ. Cô có muốn dùng thử chút đậu hũ không?
- Trong đó còn có ớt nữa. - Rất ngon...
Hương vị sẽ còn đọng lại trong miệng cô.
Sủi cảo đây mọi người.
Cheon Ji à, sao thế?
[Mẹ có thể đan một cái nón len cho con không?]
Đầu tiên là máy MP3 và giờ là nón len sao?
- Cho tôi đậu hũ hấp. - Con yêu, mẹ đang bận lắm.
Nói chuyện sau nhé?
- Mua sủi cảo không chị ơi? - Xin lỗi chị nhé.
Đây là đậu hũ hữu cơ.
Hôm nay mua một tặng một ạ.
- Cảm ơn. - Chúc chị một ngày tốt lành.
Mua sủi cảo không chị ơi?
Man Ji này, kéo váy cao lên đi. Trông thật ngứa mắt đấy.
Váy cậu thì trông như sắp tét ra ấy.
Tớ sẽ không ăn mặc quê mùa như cậu đâu. Cậu có thể bị bắt nạt vì điều đó đấy.
Hãy thôi đi và xem nên đi chỗ nào ăn vặt nào.
Dĩ nhiên rồi, cậu thì chỉ toàn là ăn uống.
Nhìn mấy đứa cấp hai kìa. Dễ thương thật.
Cô đó thích bắt mấy đứa con gái ôm nhau. Biến thái thật!
Cứ như làm thế là hòa giải được vậy.
Cô ấy là chủ nhiệm lớp của Mi Ra và Cheon Ji.
Mi Ra? Ồ, là em gái cậu!
Con bé và Cheon Ji học cùng lớp sao?
Cheon Ji chưa nói với cậu à?
Đôi lúc Mi Ra có nói về con bé.
Nói gì cơ?
Tớ không nghĩ bọn nó thân đến thế.
Đã quyết định được chưa nào?
- Tới đây. - Được rồi.
Sao ạ?
Có nhiều loại quá.
Đừng mua nữa. Mẹ nói phải để dành làm tiền đặt cọc mà.
Nó là một cái máy MP3. Nó không khiến ta thành vô gia cư đâu.
Con hỏi nó thích mẫu nào được không?
Có gì đó trong giọng nói con bé.
Sao cũng được, con phải đi đây.
[Em gái nhỏ của tôi, cô bé luôn ủi áo của nó]
Mình à.
Đừng hỏi tại sao nếu có gặp lại con bé.
Chỉ cần ôm lấy nó thôi.
Con bé hư này.
Vĩnh biệt con yêu của mẹ.
Tôi vừa mới chôn cất con tôi xong.
Sao có thể cư xử tàn nhẫn thế,
cứ bảo tôi dọn đi không được sao?
Sao dám nói con gái tôi thế chứ?
Con mụ độc ác!
Sống tốt nhé, mụ già xấu xa!
Đưa chúng tôi rời khỏi đây nhanh đi.
Sao ta không bỏ lại những thứ không cần chứ?
Mụ phù thủy đó bảo mẹ mang tất cả đi.
Cảm giác thật là lạ khi chỉ có con và mẹ.
Xin cảm ơn.
- Xin chào! - Xin chào.
Chúng tôi sẽ dọn đến ở căn 103.
Hoàn toàn không có không gian riêng tư gì ở đây cả.
Có mùi như nhà vệ sinh công cộng cũ nhỉ?
Mẹ có kiểm tra chỗ này khi ký hợp đồng không?
Mẹ ký khi nghe nói nó là chung cư Chowon.
Con ngủ ở đâu đây ạ?
Chúng ta có thể ngủ chung.
Con không thích đâu.
Vậy thì con ngủ ở phòng khách đi.
Phải bỏ cái bàn của con thôi. Không có chỗ đâu.
Mẹ không muốn con học à?
Mẹ sẽ mua một cái bàn xếp nhỏ
ở siêu thị.
Con sẽ dùng bàn của Cheon Ji.
Không sao đâu.
Được rồi.
Con sẽ để cái này ngoài ban công.
Rửa nó lại trước đã.
- Mùi này là gì vậy? - Coi chừng
có một nhà vệ sinh bí mật ẩn giấu đó.
Đừng đùa nữa.
Con lấy cho mẹ túi rác được chứ?
Sao vậy ạ?
- Mẹ sao vậy? - Có chuột.
Ôi, không! Bắt chúng đi.
- Con bắt đi. - Không, mẹ bắt đi.
Chú là ai vậy?
Tôi ở nhà kế bên.
Chú chơi nhạc rock sao?
Không, tôi đang ôn thi viên chức.
Tóc cậu chia ngôi thẳng thật đấy.
Thẳng tuyệt đối ấy.
Tôi rất coi trọng vẻ đẹp cân đối.
Bệnh hoạn...
Nhưng mà cậu ta chắc chắn là đàn ông.
Bên trong có chuyện gì vậy?
Có chuột ấy.
Ừ, đó là vấn đề lớn trong tòa nhà này đấy.
Chúng đang tụ lại trong cái hộp ngoài ban công.
Gọi 119 giải quyết việc này được không ạ?
Sao không để tôi thử xem sao?
Có một cái đồ hốt rác ở ban công.
Cái hộp nào thế?
Cái hộp bị mốc trong cái buồng sưởi ấy.
Để tôi đóng cửa lại trước, phòng khi chúng bỏ chạy.
Cậu ta trông có vẻ đáng tin đấy.
Sao thế? Nói đi.
Chúng to quá.
Tôi xin lỗi.
Kinh khủng thật.
Nói thì hay lắm.
Lần sau khi gặp lại, mẹ sẽ tặng cho cậu ta một cái bím tóc.
Cảm ơn vì suýt nữa đã làm hỏng cái cửa!
Đáng tin sao?
Mẹ đã nói vậy à?
Ta gọi bảo vệ nhé?
Chắc chắn ông ta sẽ không động tay vào nếu không có tiền.
Tôi không tìm được cái con to.
Này!
Anh vẫn phải bắt được cái con to đó chứ.
Cứ để xem nó có quay trở lại không.
Tôi không trả cho anh 10.000 won để chừa lại cái con to nhất đâu.
Vậy là trong đó vẫn còn chuột sao? Khỉ thật.
Mẹ đi lấy thuốc xịt côn trùng nhé?
Làm như sẽ giết được chuột chắc.
Ít nhất nó sẽ giết mấy con bọ chét trên da chuột.
Con có cảm giác là con sẽ sớm bỏ chạy.
Mẹ có cảm giác là mẹ sẽ có nhiều ca làm hơn.
- Để tôi giúp làm những việc khác. - Không cần đâu, cảm ơn.
Cái đó. Chúng tôi cần vứt nó đi.
Con không được để người lạ vào nhà mình.
Chẳng có gì cho chú ta lấy đâu.
Tên cháu là gì?
Lee Man Ji.
Lee Man Ji sao?
Cái tên đó dễ bị trêu lắm đấy.
Chú là Chu Sang Bak.
Chu Sang Bak sao?
Chu Sang Park hay Chu Sang Bak?
Là Chu Sang Bak.
Tấm kính không tính phí. Tấm gỗ là 3.000 won.
Tủ là 3.000 won nữa. Tổng cộng là 6.000 won.
Tấm gỗ và tủ là một bộ mà. Anh không thể tính tiền riêng thế.
Quan trọng là ở kích thước.
Có là một bộ thì cũng 6.000 won.
Này chú.
Chú đã tính tôi 5.000 won một cái tủ y chang cái này đấy.
Thấy chưa? Tôi đâu có tự quyết định giá.
Có nguyên tắc hẳn hoi mà.
- 5.000 won... - Thôi nào.
Đó không phải là bạn của Cheon Ji sao?
Đó là Hwa Yeon. Con gái của chủ quán Bosingak.
Được rồi, tới đây thôi.
Mẹ đói rồi. Đi ăn chút gì thôi, Man Ji à.
Ta nói chuyện được chứ?
Về chuyện gì?
Chú không thể tính mỗi người giá khác nhau theo ý mình thế được.
Kinh tế với tôi không còn như trước nữa.
Mới có hai tuần trước.
Trời ạ.
Vậy xem như xong nhé.
Được thôi.
Tôi chỉ làm thế này vì cậu như là con tôi thôi.
Xin chào ạ.
Chúng tôi mới chuyển đến đây. Chúng ta sẽ gặp nhau quanh khu này.
À, vâng.
Tôi về rồi.
Cho chúng tôi hai mì tương đen, một phần thịt heo chua ngọt.
- Hai mì đen, một thịt heo. - Không ăn hết đâu.
Chúng ta đâu còn là ba người nữa.
Dĩ nhiên là ăn hết chứ.
Chúng ta sẽ cần rất nhiều năng lượng.
- Cho hủy phần thịt được không ạ? - Không, cứ lấy cho chúng tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.