The first 200 lines.
Trong tập trước:
- Tôi là Elena. - Tôi là Stefan.
Tình yêu đã đưa tôi đến Mystic Falls. Tình yêu cũng đẩy tôi đi xa.
Em không hối tiếc vì đã yêu anh, Damon.
Chúng ta đều đã hy sinh.
Em đã làm phép cứu sống anh. Anh có thể thấy ma. Ta có thể nói chuyện.
Em không thể chết!
- Chúc sống tốt đẹp, Katherine. - Nhưng mối đe dọa lớn nhất vẫn còn.
- Silas. - Chào cái bóng của tôi.
Và anh ta trông giống hệt tôi.
Chào Bonnie.
Sao mùa hè sắp qua mà tôi cảm thấy mình chưa làm được gì?
Có vẻ cậu đi du lịch với mẹ rất vui.
Tôi vẫn không biết làm sao để học đại học mà không có cậu.
Caroline đồng ý rồi. Cô ấy dành cả mùa hè thiết kế bảng màu cho ký túc xá
trong khi Tyler đi giúp đàn sói nào đó ở Tennessee.
Đừng lo, em gửi đơn xin học của anh rồi, Tyler.
Anh chỉ cần đăng ký lớp và có mặt.
Matt và Rebekah đã gửi bưu thiếp.
Tôi nghĩ giờ họ đang ở Amsterdam. Hay Praha nhỉ?
Tôi không nhớ nổi. Và nói thật, tôi không chắc mình muốn nhớ.
Dù sao tôi cũng rất mong gặp cậu.
Khi nào anh về?
Yêu cậu, Elena.
Elena yêu quý.
Khoan, đừng bắt đầu với "yêu quý".
Chết là đủ tệ rồi, giờ lại thích kiểm soát?
Em chỉ nói là, người ta không nói "yêu quý" nữa.
Được thôi. Thế còn, "Này, Elena. Sao rồi?"
Cảm ơn anh.
Chào, Elena. Sao rồi?
Các cậu không biết tôi nhớ các cậu thế nào đâu.
Tôi đã gửi email cho Jeremy, anh ấy nói thật khó tin khi được sống.
Chào, xin... Chị tưởng em đi rồi.
Đúng vậy.
- Năm tiếng trước. - Được rồi, có pizza trong...
Nếu việc Katherine nuốt phương thuốc duy nhất trên Trái đất
và sống như một con người mà là điều bất công
thì không biết thế nào mới là công bằng nữa.
Tôi nhớ mọi người. Mừng là cậu đang có một mùa hè tuyệt vời.
Tái bút, có tin gì từ Stefan không?
Em ổn chứ?
Vâng, em chỉ có cảm giác kỳ lạ là chuyện gì đó xấu sắp xảy ra.
Có đấy. Ngày mai em đi rồi.
Em đổi tất cả nơi này lấy nhà tắm tập thể và bữa ăn chung.
Anh không thể làm bạn trai bình thường và ủng hộ em
trong khi em cố gắng có trải nghiệm đại học bình thường?
Anh thích rót sâm-panh cho em và thuyết phục em ở lại qua đêm hơn.
NHẬT KÝ MA CÀ RỒNG
Gia đình tôi có vài vấn đề.
Từ khi mất bố mẹ và dì, tôi đã nổi loạn.
Ma túy. Rượu chè.
Tôi muốn được chú ý
nên tôi đã đốt nhà và giả chết.
Vụ ma túy nghe căng thẳng quá.
Chị sẽ nói vụ hỏa hoạn là một tai nạn vì có rất nhiều chuyện điên rồ và...
còn chị nữa.
Hoặc em không thể đi học lại, vì trường đã tưởng niệm em.
- Caroline vừa đến. - Em không thể đi.
Em nên ở lại và ít nhất đợi đến khi Jeremy ổn định ở trường.
Em sẽ đi. Em sẽ đi học đại học.
Em sẽ uống bia và biểu tình những điều mình không quan tâm.
Anh sẽ chăm sóc cho em trai em. Cứ tin anh.
Em không phải lo gì cả.
Được rồi, ít nhất Whitmore chỉ cách đây vài giờ đường.
Nếu em cần gì, cứ gọi cho chị.
Này. Hẹn gặp chị vào ngày giặt đồ.
Tạm biệt.
Anh nghĩ yêu xa có ổn không?
Cá nhân anh dự định sẽ quên em ngay khi em bước ra khỏi cửa.
- Em yêu anh. - Anh yêu em.
Được rồi.
Em đi đi.
Không, ta sẽ không làm việc này.
Đi học đi.
Cậu mơ thấy Stefan à?
Không phải mơ, giống cảm giác hơn. Có lẽ tôi nên gọi anh ấy.
Để anh ấy biết cậu hạnh phúc với Damon? Không được.
Anh ấy sẽ gọi khi sẵn sàng.
Vậy tôi nên sống với nỗi niềm cắn rứt trong lòng?
Elena, đó gọi là tội lỗi.
Cậu day dứt vì đã làm Stefan đau khổ. Cảm giác dằn vặt đó...
là bộ não của cậu thức tỉnh và nói rằng cậu đã phạm sai lầm
nhưng hoàn toàn có thể khắc phục.
Có cố gắng đấy. Hơn nữa, Stefan và tôi vẫn bằng mặt.
Không có nghĩa anh ấy không nghĩ đến việc cậu ở với anh trai anh ấy.
Xin chào. Mẹ nghe thấy đấy. Mẹ vẫn ở đây.
Ta đang đi học đại học, Caroline.
Chúng ta thực sự đã làm được. Chúng ta ở đây.
Chúng ta ở đây cùng nhau.
Cậu mang máy nướng bánh mỳ kẹp à?
- Thiết bị nhỏ để cạnh tủ lạnh. - Xong, hết rồi đó.
Được rồi, ôm tạm biệt nào,
trước khi mẹ đổi ý và lôi con về nhà.
Lúc nào muốn thì gọi cho mẹ nhé!
Mẹ, bọn con sẽ ổn thôi.
Lại đây.
Đây là nơi bố cháu bắt đầu yêu nghề y, cháu biết chứ?
Bố sẽ rất tự hào khi thấy cháu ở đây.
Cảm ơn cô.
Mẹ đi đi! Trước khi con đổi ý và bắt mẹ ở lại.
Mẹ đi đây. Yêu con.
Tạm biệt các con.
Bạn cùng phòng, tôi nghĩ ta nên uống mừng.
Tôi hoàn toàn đồng ý, bạn cùng phòng.
Mừng chúng ta, đại học, và việc trở thành ma cà rồng.
Mừng chương tiếp theo của cuộc đời.
- Chào. - Cô là ai?
Tôi là Megan. Bạn cùng phòng của các cậu.
Caroline nói, "Tới Whitmore đi Bonnie. Bọn chị cần em".
Cứ nói em đang ở Grand Canyon.
Có biết em đang trì hoãn điều không thể tránh chứ?
Chuyện gì sẽ xảy ra khi bố em biết em đã chết?
Em đã gửi bao nhiêu bưu thiếp cho bố? Bố đã gọi bao nhiêu lần?
Em làm đủ cả. Rõ ràng bố không nhớ em.
- Elena thì sao? - Em vừa thấy cô ấy ở trường đại học.
Cô ấy có vẻ thực sự hạnh phúc.
Em sẽ không tước đi điều đó của cô ấy.
Ta may mắn đấy, Jer.
Bao nhiêu người chết rồi mà vẫn được nói chuyện với bạn thân?
Có bao nhiêu người bạn thân không thể cầm tay nhau?
Anh nên đi thôi, tên quái dị giả chết thì không được muộn giờ học toán.
Cái gì? Đợi đã, sao lại thế được?
Hẳn là có nhầm lẫn ở văn phòng nhà ở.
Ép buộc. Kiểu xua đuổi bạn cùng phòng không mong muốn.
Caroline cũng nói vậy.
Phải. Vậy thì đuổi cô ta đi.
Damon, học đại học để làm gì nếu ta tái hiện những gì xảy ra ở Mystic Falls?
Xem em kìa, đúng kiểu đi học đại học.
- Jeremy đi học ổn chứ? - Ừ. Tắm táp, chải chuốt.
Còn tự cắt vỏ bánh mỳ phết bơ lạc và mứt.
Vậy ý anh là việc em ở đây
và anh ở đó, chuyện này sẽ ổn sao?
Chính xác.
Nghe này, anh phải đi đây.
Một mùa hè dài, Damon.
Katherine!
Nhà hàng năm sao ở Paris rồi uống bia cả thùng ở công viên.
Thê thảm.
- Tưởng ta đã nói không ràng buộc. - Ai nói có ràng buộc?
Không phải em sắp đi à?
Em định cho anh cơ hội cuối cùng để đi với em.
Anh phải làm việc. Giờ anh ở thế giới thực. Anh cần lương.
Tuyệt. Anh có thể thay đôi hoa tai Nadia ăn trộm ở Praha.
Đôi hoa tai đó không làm em sống lại.
Anh giải thích thế nào với Jeremy về việc cô ấy trộm nhẫn Gilbert?
Nói là anh sex tay ba. Anh ấy sẽ hiểu.
Đừng gọi. Đừng viết thư.
Và dù anh có làm gì...
cũng đừng có nhớ em.
Chào! Xem ai trở lại này.
- Xem ai gặm nhấm cảm xúc của mình kìa. - Phải.
Cô vừa đưa mấy đứa đến Whitmore.
Ngồi ăn cùng cô cho quên sầu đi.
- Cháu làm gì vậy? - Tôi thể hiện mình không phải Stefan.
Rõ ràng rồi. Đừng sợ. Đừng cử động.
Chuyện gì vậy?
Thật ra ta gặp nhau rồi.
Khi tôi đóng vai con gái bà? Tôi đập đầu bà?
- Nghe có quen không? - Silas.
Đúng rồi.
Tôi là kẻ bất tử 2000 tuổi mà Caroline và các bạn cô ta nghĩ họ đã tiêu diệt.
Cậu giả dạng là Stefan với tôi?
Có và không. Đây là hình dạng của tôi. Stefan là song trùng của tôi.
Bà nhầm rồi. Tôi biết vì tôi đọc được suy nghĩ của bà.
Cũng dễ hiểu thôi. Gần đây tôi hơi bí ẩn.
Sao phải dùng dao?
Hầu hết ma cà rồng đều cắn cổ.
Làm ơn đi, Liz. Tôi đến trước.
Ma cà rồng chỉ là một sự xuyên tạc kinh tởm của tôi.
Tôi bất tử và có khả năng ngoại cảm. Để hoạt động, tôi cần máu người.
Nhưng đừng bao giờ gọi tôi là ma cà rồng.
Cạn ly.
Tiếc là tôi thấy bà không thể giúp tôi tìm thứ tôi đang tìm.
Nên Liz à, bà chỉ cần nhớ rằng
Stefan có ghé qua chào bà.
Gọi cho bạn bè đi, Stefan. Báo là cháu ổn nhé?
Vâng, thưa Cảnh sát trưởng.
- Bạn trai Damien của cậu... - Là Damon.
- Là anh trai bạn trai cũ. - Stefan.
Cậu và Stefan là bạn, nhưng anh ta bỏ đi không từ biệt?
- Tôi có nên gọi anh ấy không? - Không!
- Cậu có bạn trai chưa, Caroline? - Rồi. Anh ấy là Tyler.
Anh không đến giúp chuyển đồ được nhưng sẽ đến học.
Nếu cậu ấy đăng kí học. Và chọn ký túc xá. Và mua sách.
Ai lo việc người đó, nên ta bàn về quy tắc cơ bản của bạn cùng phòng nhé!
- Tôi coi trọng riêng tư. - Tôi cũng vậy.
Tôi bị hạ đường huyết. Tôi kén ăn, nên đừng động vào đồ của tôi.
- Ta sẽ chia đôi cái giá. - Nếu tôi đột nhiên bỏ đi
hay biến mất một thời gian, đừng đi theo hay tìm tôi.
Được. Nghe hay đấy.
- Tuyệt. Vậy là ta nhất trí hết rồi. - Xin lỗi.
Tối nay có tiệc ở Nhà Whitmore.
Chúng tôi sẽ đến.
Hy vọng thế.
Tôi yêu đại học.
ELENA ĐANG GỌI
Xem ai đội mồ sống dậy này.
Điện thoại đẹp đấy. Nó có bao giờ reo không?
Cậu ta làm gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.