55 Days at Peking

55 Days at Peking

Download Vietnamese Subtitle

Release info

55 Days At Peking 1963 FRENCH 720p BluRay x264-ROUGH
A Commentary by paulthanhson
Năm 1900 dưới triều đại Mãn Thanh, Từ Hy thái hậu hoàn toàn bất lực trong việc ngăn chận Trung Hoa đang bị các cường quốc cật lực khai thác tài nguyên và xâu xé lãnh thổ. Vì uất ức và tin cậy sự cố vấn của hoàng tử Phổ Tuấn, bà đã làm ngơ và dung túng cho

Tags

BluRay
x264
720p
720
Published on: 2019-06-27
Downloads: 71
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

55 NGÀY GIỮA BẮC KINH Phụ đề Việt ngữ: paulthanhson

Trung Hoa, tại Bắc Kinh.

Vào mùa hè năm 1900.

Hạn hán kéo dài...

Mùa màng thất bát.

Cả trăm triệu bá tánh phải chịu đói kém triền miên.

Khiến cả nước dấy lên một làn sóng bất mãn cao độ.

Tập trung tại các khu tô giới...

Là một ngàn người nước ngoài sinh sống và làm việc.

Họ là công dân của 12 quốc gia từ phương xa đến đây.

Gì mà ồn ào quá vậy?

Là bọn ngoại bang cùng nhất tề lên tiếng.

"Chúng tao muốn chiếm Trung Hoa".

Giá đáo!

Cách biệt với người ngoại bang...

phía sau cánh cổng của bức tường...

là Tử Cấm Thành.

Đây là một nơi biệt lập...

Là tư dinh của Cô phụ Hoàng Thái Hậu, người trị vì sau cùng của triều đại Mãn Thanh.

Dưới sự bố phòng của lực lượng thái giám...

Tại đó, thái hậu thăng đường và lắng nghe ý kiến của các đại thần...

Các quan lại và tướng lĩnh.

Đình chỉ xử tử.

Nhưng đây là lệnh của hoàng tử Phổ Tuấn!

Giờ là lệnh của ta.

Sơn ca sẽ được hồi sinh.

Y thuật rồi sẽ hát khúc khải hoàn.

Mới hôm qua ta còn nghe tiếng hót của nó.

Muôn tâu thái hậu, lệnh xử tử đã bị đình lại.

- Ai ra lệnh? - Vinh Lộc.

Muôn tâu thái hậu...

Thần đến để xin thái hậu ban cho một ân huệ.

Là hãy lấy mạng của thần thay cho tổng binh.

Ngươi không cần phải can gián.

Chính thần là người đã ra lệnh cho tổng binh nã đạn vào Nghĩa Hoà Đoàn.

Vì chúng đã đốt phá các Giáo điểm, sát hại người ngoại bang.

Ta có một tin buồn đây.

Con chim sơn ca...

là tặng vật của ngươi đó...

Nhớ không, Vinh Lộc?

Thần nào quên được.

Sinh mạng này chỉ một lòng phụng sự thái hậu.

Vậy sao lại phái tổng binh tấn công vào những kẻ ái quốc, khi Nghĩa Hoà Đoàn một lòng tận trung với thái hậu?

Nghĩa Hoà Đoàn cứ làm thế, thì lực lượng của thập nhị liệt cường sẽ giáng xuống Trung Hoa.

Ta có cả chục triệu người. Mặc cho chúng đến.

Liệu thái hậu có tin chắc một khi các đạo quân của đế quốc đã thảm bại...

thì phiến quân có chịu thoả mãn chưa?

Có thần linh phù trợ cho Nghĩa Hoà Đoàn.

Sơn ca đã ngừng hót.

Giờ ta chỉ còn nghe thấy tiếng của bầy quạ.

Muôn tâu thái hậu...

Gió lốc không thể cứ kéo mãi đến sáng.

Nghĩa Hoà Đoàn đã nổi lên như giông tố và mưa sa...

và rồi cũng giống như mưa gió, chúng sẽ tan biến.

Nhưng việc làm của Nghĩa Hoà Đoàn là thuận theo ý trời.

Còn tổng binh thì sao, thưa thái hậu?

Lấy mạng hắn sẽ là dấu chỉ với thần dân...

và là lời cảnh cáo cho bọn ngoại bang.

Cái chết của tổng binh nào có quan trọng gì.

Nhưng hắn còn sống thì hoàng tử và tổng đốc cứ mãi bất đồng...

và như thế thì sẽ khuấy động yên bình của buổi sớm mai.

Nên hắn phải chết, vì có thái độ dám chống đối.

Muốn làm phật ý ta sao, Vinh Lộc?

Nghĩa Hoà Đoàn mà thất bại, ta sẽ đem thủ cấp của Phổ Tuấn...

dâng cho ngoại bang.

Nhìn phía trước kìa, anh lính.

Chào cưng!

Thích anh không?

Coi nào, tất cả binh sĩ thủy quân lục chiến, nhìn thẳng về phía trước!

Chúng ta đã gần đến Bắc Kinh, là thủ phủ của một vương quốc tuyệt vời.

Dân chúng tại đây có một nền văn hóa lâu đời và rất uyên thâm...

Nên đừng tưởng mình tài giỏi hơn họ...

chỉ vì họ bất đồng ngôn ngữ mà thôi.

Hành quân dài ngày, thì phải biết nói một ít tiếng Hoa. Lập lại theo tôi.

"Được" nói là "Sệt".

"Sệt".

- Còn "Không" là "Pou sệt". - "Pou sệt".

Phải nhớ là cũng giống như bất cứ nơi nào trên thế giới...

Cái gì cũng có giá cả hết.

Nên phải trả tiền và đừng mong là sẽ được biếu không.

Rõ, thưa thiếu tá.

Chuyển hướng, rẽ qua phải!

Cả đội...Dừng lại!

Ngăn họ lại chứ, thiếu tá?

Anh cứ ở đây!

- Murphy! - Có mặt.

Chào ông.

Báo với thủ lãnh Nghĩa Hoà Đoàn là tôi cần giao dịch.

Tôi muốn mua lại ông lão đó.

Nhưng hắn là người Anh, còn ông là người Mỹ.

Giá hai chục đô la.

Nghe này!

Nói với anh ta là tôi chỉ mua với điều kiện ông lão còn sống.

Chết rồi thì miễn.

Bảo hắn chịu giá gấp đôi đi?

Bốn mươi đô la.

Đồng ý.

Hắn chết rồi.

Dù sao ông cũng phải trả tiền...

vì đã làm gián đoạn nghi lễ.

Không đời nào!

Hai mươi đô la thôi.

Nói với đồng bọn của ông, tôi muốn một giao dịch khác.

Mua lại tên vừa bị bắn.

Bốn mươi đô la.

Hai mươi đô la.

- Là anh bắn à? - Vâng, chính tôi.

Chính xác lắm, trung sĩ.

Cám ơn, thiếu tá.

Nên anh sẽ bị trừ lương...

...hai chục đô. Tất cả tập họp!

Vào hàng!

- Trung sĩ, dẫn lính về doanh trại. - Vâng, thiếu tá.

- Murphy! - Có.

Nói với nam tước phu nhân, tôi đang đợi.

Ngài biết đấy, tôi đã nhắc cô ta rồi.

Barak Mont, ông là chủ khách sạn. Hãy lên nói với cô ấy.

Rồi để tôi lấy cho, bá tước.

Của ngài đây. Ngài vui lòng chờ chút.

Barak Mont, với tư cách là sứ thần Nga tại Bắc Kinh...

Tôi ra lệnh cho ông đưa cô ấy xuống.

Được mà.

Nhưng xin ngài hiểu giùm, cô ấy là khách. Nên tôi đâu thể ép buộc.

Xin lỗi ngài, chắc ngài cũng nên uống chút gì cho hạ hoả nhé.

- Và cả tôi nữa. - Champagne nhé, thưa ngài?

Xin chào.

Lâu rồi mới gặp. Cô xinh quá đi mất!

Natasha!

Cô ghé nhà chúng tôi nhé?

Nam tước Ivanoff!

Sao thế, Sergei?

Bắt anh chờ chưa đủ sao, giờ còn không thèm nhìn mặt anh nữa.

Nóng quá vậy, Sergei.

Nên tìm chút gì uống cho thoải mái.

Với mọi người đi.

- Xin thứ lỗi nhé. - Không sao, chúng tôi không làm phiền hai người nữa.

Natasha...

Cám ơn.

Anh không muốn nói về chiếc vòng cổ.

Nhưng anh đang nói kia mà.

Anh đang nói chuyện với tư cách là công sứ Nga tại Bắc Kinh...

Thôi mà Sergei, hãy nói với danh nghĩa là anh chồng em đi.

Natasha, ông Bergmann đã cho biết...

Không thể chứng thực hộ chiếu cho em.

Nên em không thể ở lại khách sạn này...

hay Bắc Kinh hoặc bất cứ nơi nào khác tại Trung Hoa.

- Lưu trú là bất hợp pháp. - Sợ nhỉ, Sergei!

Rồi em sẽ đi đâu?

Đến nhà mấy người bạn Tàu à?

Chắc anh thù ghét tôi lắm, Sergei.

Em nhầm rồi, Natasha.

Anh không hề ghét em.

Vậy thì hãy về đi!

Em khờ lắm.

Lương tâm anh thấy rất thanh thản...

Nhưng em rồi sẽ chẳng còn gì.

Rốt cuộc cũng sẽ lang thang trắng tay trên đường phố.

Chưa hẳn là trắng tay đâu.

Tôi vẫn còn chiếc vòng cổ.

Ngay hôm nay...

Cô ấy phải rời khỏi đây ngay hôm nay.

Vâng, thưa ngài. Tôi sẽ lo việc đó.

Chào ngài.

Lần này tôi hy vọng là mình sẽ nhận được phòng có bồn tắm.

Xin lỗi. Ngài có đặt trước chưa?

Chào Lewis.

Chào anh.

Đến trễ quá.

Tới hồi nào vậy đại tá?

- Mới sáng nay. - Sao trễ quá vậy?

Chúng tôi phải đi bộ 10 dặm cuối.

Không có xe lửa à?

Quý ngài à, ở đây làm gì có.

- Thiếu tá Lewis! - Này Bergmann.

- Không có phòng à? - Hiện giờ đều có người thuê cả rồi.

- À mà phải, anh vui lòng chờ chút. - Được.

Cám ơn nhé, Tưởng. Đây này.

Cám ơn thiếu tá, cần gì ngài cứ gọi tôi.

Cả nửa đời tôi trong này đó, Bergmann. Giữ cẩn thận nhé.

Còn nửa đời kia của anh đây, thiếu tá.

Ồ, phải.

Sọt rác của ông đâu?

Nhưng cả sáu tháng nay...

Hễ mở thư ra, thì phải đọc.

Mà đọc xong, thì phải trả lời.

Lewis!

- Ồ, Carlo! - Anh bạn!

- À đại uý. - Anh cũng đến muộn.

Sao trễ vậy?

Có hai binh sĩ thiệt mạng. Nên phải dừng chân để chôn cất.

Nào Andy, mình uống đi.

Được.

Sao không đặt phòng ở đây vậy Andy?

Tôi đang tìm một đứa bé. Nên mới thuê chổ gần nhà nó.

Ồ, con gái anh à?

- Mấy tuổi rồi? - 11.

Mà không, chắc đã 12 tuổi.

Hoàn cảnh nó nghiệt ngã lắm. Không có mẹ và thực ra thì cũng chẳng có cha.

Biết sao bây giờ?

Hiện nó đang ở trong Giáo điểm của Pháp cùng với đám trẻ mồ côi người Hoa.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left