The first 200 lines.
Sub By Richard Lin
- Anh biết mẹ ghét việc đến muộn. - Anh đã nói với em...
chúng ta nên rời đi sớm hơn. Việc này luôn diễn ra mỗi năm.
Đại loại như. "Đôi giày màu xanh của em đâu?"
Hoặc. "Bố, con không thể tìm thấy cái đĩa CD Marilyn Bronson."
- Marilyn Manson. - Kệ cái tên cô ta đi.
- Đó là một chàng trai, bố à. - Marilyn? Một chàng trai?
Thế giới làm sao thế này?
- Ôi, trời... - Anh ổn chứ, anh yêu?
Vâng.
Bố! Bố!
Ôi, Chúa ơi!
Chúa ơi, chuyện gì vừa xảy ra?
- Chúng ta đến chưa? - Có ai bị thương không?
- Marion, em ổn chứ? - Anh điên à?
- Anh gần như xém giết chúng ta! - Anh xin lỗi. Anh ngủ gật.
Em hy vọng anh đã ngủ ngon. Có lẽ chúng ta nên gọi đồ ăn sáng.
Không có ai bị thương. Đừng trách anh nữa, được chứ?
Vì lợi ích của chúng ta, sao anh không để người khác lái thay một lần?
Đừng lo lắng. Việc đó làm anh tỉnh ngủ rồi.
Bánh có lẽ bị hỏng chút rồi.
- Ôi, Chúa ơi! - Đó là gì thế?
- Bánh chocolate bí ngô. - Mùi nặng quá.
Anh nên ra ngoài và kiểm tra xe.
Hay thật, nó thậm chí không hư hỏng chút nào!
- Chúng ta đang ở đâu? - Chúng ta đang trên đường.
- Chỗ này không giống đường sao? - Sao chúng ta không ở trên đường cao tốc?
Anh nghĩ chúng ta cần chút thay đổi.
Có gì sai với đường cao tốc chứ? Chúng ta đã đi chỗ đó nhiều năm rồi!
Anh hơi chán nản.
Và anh không muốn... ngủ thiếp đi.
- Điều đó chắc chắn rồi. - Được rồi.
Xe có vẻ ổn. Không có thiệt hại.
- Muốn con cầm lái không? - Không, cảm ơn con.
- Bố đang phát triển rất tốt với chiếc xe này. - Oh, lại nữa rồi.
Là con hay ai đó đã gửi chiếc xe Mercedes cũ đến bãi rác?
- Không phải lỗi của con! - Bố chỉ đang chọc con thôi, cưng à.
Chắc chắn là không có nhiều người đi trên con đường này.
Hôm nay là giáng sinh. Mọi người đang ở nhà với gia đình.
- Chết tiệt, con đang chết đói! - Bố cũng vậy.
Bố hy vọng mẹ con không định ăn hết con gà tây đó.
Nghe này, chúng ta có thể ngừng lại không? Con không cảm thấy khỏe.
Em có sao không, thỏ cưng? Em muốn chúng ta dừng lại?
Lái xe đường dài làm em buồn nôn. Và mớ đồ ăn trong bụng làm mọi thứ tệ hơn.
- Thế thử vài miếng Bookers này đi? - Im đi, Richard!
- Hoặc thử vị pho mát Macaroni. - Richard, thật kinh tởm!
Nhưng mẹ à, thực sự có món pho mát đó. Trung Quốc sản xuất đó.
Anh đã từng thử qua món pho mát đó, phải không Brad?
- Trưởng thành đi, Richard. - Đã 7:30 rồi, anh yêu.
Anh biết điều đó, Laura. Anh đã nghĩ bây giờ chúng ta sẽ đến một ngã ba.
Chúa ơi, Laura, em đừng mút như thế, được không?
- Đó là cách em uống. - Được rồi, mọi người. Bình tĩnh.
- Bình tĩnh nào. - Marion nói đúng.
Khi cháu chơi bóng chày, họ đã dạy một kỹ thuật để giúp mọi người thư giãn.
Đôi khi cháu vẫn sử dụng nó.
Hít vào thật sâu qua mũi và thổi ra qua miệng của mình.
Cảm ơn, Brad.
Vâng, cảm ơn, Brad.
- Em có thể hỏi anh một câu hỏi không? - Chắc chắn rồi.
Là toàn bộ trường học của anh, hay chỉ là đội bóng chày?
- Richard! - Gì?
Richard, đó là một kỹ thuật chúng ta sử dụng để giúp chúng ta có được những gì chúng ta gọi là...
- "Khu vực". - Khu vực Homo?
Richard!
Đây là một đêm tuyệt đẹp!
Có ai biết tên của ngôi sao sáng ngay trước mặt chúng ta không?
Có 150 tỷ ngôi sao ở đó, vì Chúa.
Đó là ngôi sao duy nhất anh biết. Ngôi sao sáng nhất đó là sao bắc đẩu.
Cảm ơn.
- Mọi người cùng nhau hát một bài hát nào. - Được thôi. Bài gì?
- Bài "Yellow Submarine"? - Chúng ta đã luôn luôn hát bài đó.
- Brad, còn "Y. M. C. A" thì sao? - Đây là đêm Giáng sinh, vậy thì...
"Jingle Bells"?
Coi nào. Coi nào.
Em thích phần đó, phải không?
Tại sao anh dừng lại?
Một người phụ nữ. Anh thấy một người phụ nữ trong rừng.
- Hay thật. Bố bị lú rồi. - Richard.
- Bố có chắc không, bố? - Thật mà.
Mặc đồ trắng. Cô ta đang cầm thứ gì đó.
Khỉ thật!
Chào cô.
Chúng tôi đang lạc đường.
Cô có biết cách nhanh nhất để trở lại đường cao tốc?
Cô ổn chứ?
Cô... gặp tai nạn hay sao?
Được rồi. Ai có một cái điện thoại di động?
- Không có tín hiệu. - Chúng ta vừa chạy qua một cái cabin.
Có lẽ có một chiếc điện thoại ở đó. Richard, làm một quý ông và nhường chỗ cho cô ấy.
- Hãy để Brad là người đàn ông lịch lãm. - Vấn đề của em là gì vậy, anh bạn?
Thư giãn nào, anh bạn.
Hít vào từ từ qua mũi của mình và thở ra thông qua mông của mình!
- Không sao đâu, thưa cô. Harrington. - Em sẽ đi bộ.
- Dù sao thì em cũng muốn hít thở chút không khí. - Con không thể tự đi được.
- Con muốn ở một mình. - Marion!
- Hãy để anh nói cho em một điều, anh chàng thông minh. - Gì cơ?
Tiếp tục phá bóng của anh và anh sẽ đưa em ra khỏi trận đấu một cách nhanh chóng.
- Hiểu chứ? - Vâng, thưa ngài!
Chúng ta sẽ gặp con ở dưới một phút nữa. Được chứ, con gái?
Vâng.
Được rồi.
Được rồi, chúng ta sẽ gặp con ở đó.
Chết tiệt!
Cô có muốn một tách cà phê nóng?
Em nghĩ cô ấy bị sốc. Chúng ta nên hỏi Marion cần làm gì.
Em yêu, chúng ta không nên loạn. Chúng ta sẽ gọi 911.
- Được rồi. - Họ sẽ biết cách xử lý.
Khỉ thật! Có mùi gì ở đây.
Đó là mùi của em bé...
phân đó.
- Con đi đâu vậy? - Tránh xa các người.
Thiếu niên.
Cô tên là gì?
Cô sống ở đâu?
- Cô ấy sẽ không giúp được gì nhiều. - Không.
Xin chào, cô July.
Có ai sống ở đây không?
Có lẽ đây là một trong những trạm kiểm lâm cũ.
Chúa ơi, Laura. Em làm anh sợ hết hồn.
Xin lỗi. Họ có rất nhiều thứ thú vị treo trên tường, những người kiểm lâm này.
Vậy, tên anh ta là gì?
Làm đi, cưng.
Cô có một chiếc nhẫn. Cô kết hôn rồi?
Marion và tôi sắp kết hôn.
Thực ra...
tuy chưa nói gì, nhưng tôi định nói với cô ấy khi đến nhà bà.
Anh có nhớ khi anh nói sẽ tự sát nếu em bỏ anh?
Em hy vọng đó chỉ là lời nói quá, vì...
Brad, chúng ta đã có một khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau, nhưng...
em nghĩ rằng chúng ta cần phải tiếp tục cuộc sống riêng của chúng mình.
Chết tiệt.
- Khỉ thật! - Không có âm quay số?
Không, Laura, anh quên mất số 911.
Đó là Amy.
Con gái của tôi. Tên cô bé là Amy.
- Cô bé đang rất lạnh. - Không ngạc nhiên. Ở đây đang đóng băng.
- Cậu giữ cô bé nhé. - Không.
Tôi không phải người thích trẻ con.
Sao con bé thở với đống chăn trên mặt mình?
Đừng lo về điều đó.
Nó chết rồi.
Việc đó nghe không tốt chút nào.
Ôi, chúa ơi!
Chết tiệt!
- Cái quái gì thế? - Richard!
Richard!
- Vâng, con ở đây! - Qua đây đi.
Brad và người phụ nữ đâu rồi?
- Brad! - Con có ổn không?
- Vâng, con ổn. Chuyện gì đang xảy ra vậy? - Brad!
Này, đồ ngốc!
Ôi, chúa ơi! Ôi, chúa ơi!
- Bố ơi? - Gì thế?
- Họ bắt Brad. - Con đang nói cái gì vậy?
- Con thấy Brad trong một chiếc xe hơi! Chúng ta phải đi ngay. - Xe gì?
Chúng ta phải đi ngay!
Frank, chậm lại. Anh sẽ giết tất cả chúng ta.
Con đã thấy một chiếc xe và Brad đã ở đằng sau nó?
- Vâng. - Bố không hiểu điều đó! Tại sao...
Con thấy anh ấy. Họ đang tổn thương anh ấy. Bố phải ngăn chặn họ!
- Được rồi! Họ đã đi đâu? - Có lẽ họ đã đi một con đường khác.
Em đã nhìn thấy một con đường khác? Anh thì không rồi đấy.
- Ít nhất bố không lái xe như một tên điên. - Im đi, đồ ngốc!
- Chuyện gì đang xảy ra vậy? - Tại sao anh dừng lại?
Laura, làm ơn cho anh đèn pin.
Bố định đi đâu?
- Tại sao bố dừng lại? - Chờ một chút thôi.
Ở yên đó. Ở yên đó!
Đừng đến đây, vì chúa.
- Khốn thật! - Ôi, Chúa ơi!
Richard, đưa chị con vào trong xe ngay.
Chúa ơi. Con đưa chị vào trong nhé?
Chúa ơi...
Bố đang làm gì vậy?
Bố con đang cố lấy điện thoại của Brad.
- Với một cây gậy? - Con có một ý tưởng tốt hơn?
Con không tin mình sẽ làm điều này. Xem đi.
Ôi, Chúa ơi...
Giỏi lắm, Richard.
Đưa nó cho em.
Và bỏ thứ đó đi. Thứ đó tởm quá.
Em có tín hiệu chứ?
Cảm ơn Chúa. Chúng ta có thể gọi cảnh sát và họ sẽ cho chúng ta biết phải làm gì.
- Được chứ. - Làm ngay đây.
- Làm đi. - Đang làm.
Làm ơn, ai đó cứu tôi. Làm ơn.
Chúa ơi! Tôi không thể cảm thấy chân mình.
Tôi không thể cảm thấy chân mình!
- Giúp tôi! Con tôi đang chảy máu! - Ai đấy?
Con ơi! Dậy đi!
- Dù là ai, xin hãy cứu chúng tôi. - Ôi, Chúa ơi!
Ai đó, làm ơn cứu chúng tôi.
Frank, chúng ta phải ra khỏi đây.
- Em đã gọi cảnh sát? - Điện thoại, nó bị hỏng.
- Chết tiệt. - Làm ơn, đi khỏi đây thôi.
Chúng ta không thể để thằng bé ở đây như thế này.
Richard, kéo cơ thể cậu ta sang bên đường.
Chúa ơi, bố nghĩ con là gì? Người gác cổng chết tiệt của bố à?
Cảm ơn Chúa. Ôi, Marion.
Con ổn chứ? Con sẽ ổn thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.