The first 168 lines.
MỪNG TỚI NHÀ NGHỈ SCHITT'S CREEK
Không!
- Không! - Sao đấy?
- Cái túi của em! Mất rồi! - Túi nào?
- Cái túi màu nâu! - Túi màu nâu nào?
Ở nhà em có một phòng toàn túi nâu, là cái nào?
Cái túi da cá sấu của em, cái mẹ em cho em!
Trong tủ áo, cạnh va li của anh ấy.
Đấy là túi da đà điểu.
Rồi, bình tĩnh đã, hít thở đi. Hít thở đi.
- Hít thở đi! - Rồi. David.
Chắc David lấy rồi, lấy cả tia hy vọng cuối cùng của em luôn!
Moira, David chỉ lấy đống túi của nó thôi.
Anh đùa à? Cá là nó đem đi cầm đồ để lấy tiền làm móng rồi.
David lấy túi của em làm gì, nghe có vô lý không?
- Hợp lý chỗ… A, khăn tắm hả, tốt quá. - Cô Rose, cô đã dậy rồi à.
Xin lỗi, cháu xen ngang à?
Đâu có, cô chú… Cô chú đang tìm một món đồ giá trị ấy mà, và…
Con trai chú?
À, không, thật ra là một cái túi màu nâu.
À… Đúng rồi, con trai cô chú đấy.
Đã ai nghe ngóng được gì về David chưa ạ?
Ngây thơ thế nhỉ.
Nó đi xa lắm rồi, cưng ơi, trốn đi rồi, bỏ mặc tất cả rồi.
Vâng, ờ, cháu có điện cho vài người để loan tin rồi đấy.
Ô, cháu tốt quá. Cháu tốt quá, Stevie ạ, cảm ơn cháu rất nhiều.
Cháu chu đáo thật đấy, chú biết quan hệ giữa cháu với David khá là… gần gũi mà.
Rồi ạ, cháu chỉ tới để đưa khăn tắm và hỏi thăm thôi, nên là…
Stevie đấy ạ? Hỏi cô ấy còn khăn trải giường không hộ con với?
Tôi vẫn đứng đây!
À, thế cô vào đây chút được không?
Ừ, cháu vào đi.
Chào, ở đây có khăn trải giường cỡ lớn không?
- Alexis, con đang làm cái quái gì đấy? - Cho con thêm tí không gian thôi.
Đời con đang lộn xộn quá.
Kiểu, Ted thì cứ lải nhải đòi tôi trả lời
vụ "tôi cưới anh ấy nhé",
xong lại còn vụ với Mutt,
cũng rất phức tạp, và cám dỗ nữa, nên chỉ là… Tôi chả biết làm sao.
- Chắc cô cũng chưa nghe gì từ David hả. - Ừ, ờ, thôi được rồi.
David lại còn mất tích nữa. Nên là…
Ờ thì, nó đang mất tích.
Thì, tôi chả thấy nó đâu, chả phải mất tích thì gọi là gì?
Rồi, biết gì không?
Tôi không nghĩ mẹ anh thích nghe anh ăn nói kiểu đấy đâu nhé!
Chà, tôi… Tôi chia buồn với mất mát của anh.
- Họ bảo sao? - Chả bảo gì, anh bắt đầu lo rồi, Moira.
Lo gì, nó chả sao đâu. Có phải lần đầu David bỏ nhà đi đâu.
Nhớ mấy năm đau đầu hồi cấp ba mà nó
tự ý thuê phi cơ không?
Ờ, nhưng giờ nó làm gì có tiền.
Giờ lại có rồi đấy.
Nếu David biết một thứ thì đấy là giá chợ đen của túi xách nữ.
Rồi, biết gì không? Thôi nhắc cái túi đó năm phút được không? Cứ "túi" hoài thôi!
John, nó là vật gia truyền, cụ bà em lấy của cụ ông lúc cụ bà bỏ đi,
xong nó được truyền lại cho mọi phụ nữ trong nhà em
để làm của giắt túi khẩn cấp phòng khi có ai bỏ chồng đi giữa đêm.
Chà, nghe nhẹ cả người.
Anh thì yên trí đi, cưng à, em chả cần đến đâu.
- Alexis thì có, anh biết mà! - Có khi nhiều hơn một cái.
Em thích cái túi đó lắm. Em giữ nó cẩn thận bao năm qua đấy.
Giờ thì John, nó đang ở ngoài kia, cô độc, sợ hãi…
Rồi rồi. Ta sẽ tìm được nó, ta sẽ tìm được túi cho em.
- Ta sẽ tìm được, Moira. - Mong là được!
- Ừ, sẽ tìm được thôi. - Cầu mong!
Chào anh, em thực sự không nên vào.
Em đang đứng ở phòng khách rồi, em tự vào mà.
Ừ, em biết.
Rồi, về chuyện tối hôm nọ…
- Tối hôm đấy… Tối hôm đấy vui lắm. - Với anh chắc là vui nhất năm nay.
Ừ, vui thật.
Thật ra giờ vui luôn thêm tí nữa cũng được đấy.
Ừ.
Và nghe anh nói thế em vui lắm.
Chỉ là, lúc ta gặp nhau, em đang tưởng nhà em sẽ chuyển đi.
- Ừ. - Còn giờ nhà em lại không đi nữa. Nên…
Anh cũng muốn buồn chuyện bố mẹ em không bán được thị trấn, nhưng…
Chỉ là… Mệt mỏi lắm, vì mẹ em như kiểu đang bị nửa tỉnh nửa mê,
bố em thì mắc bệnh cà lăm,
với nữa là, vì nhà em không chuyển đi nữa
nên vụ với Ted sẽ hơi phức tạp.
Anh tưởng vụ với Ted xong rồi.
Em cũng thế.
Nhưng có vẻ là anh ấy đã nghe nói nhầm.
- Nghe ai nói nhầm? - Nghe em.
Được rồi.
Chừng nào vụ đó chưa giải quyết xong
thì em vẫn còn nghĩa vụ đạo đức với Ted.
Với một người chỉ làm lao động chân tay thì tay anh hơi bị mềm đấy.
- Cảm ơn, anh dưỡng ẩm thường xuyên. - Ừ, quan trọng lắm đấy. Quan trọng lắm.
Nghe này.
Anh đợi được.
Cảm ơn anh.
Vậy…
Ừ, nay anh đẹp trai lắm.
GIA ĐÌNH SCHITT CHÀO ĐÓN BẠN!
Chào nhà Rose.
Đến báo là Alexis chuồn đi bằng máy cắt cỏ của tôi rồi à?
Roland, họ quả thật là chạm đáy rồi, họ đang không có hứng nghe anh đùa đâu.
Cô ấy có mà.
Nghe này, cả sáng nay tôi gọi điện
cho bên tìm người mất tích, tôi chỉ muốn hỏi anh có tin gì không.
Không. Vào đi, vào nhà đi đã.
Mất con chắc là điên đầu lắm nhỉ.
Ồ, có mất đâu. Tôi biết rõ nó đang ở đâu,
đang hưởng giờ khuyến mãi ở Viceroy mà không có tôi.
Ba hôm rồi chả thấy liên lạc gì.
Johnny à, anh không biết chứ theo số liệu thì phải sau 48 giờ
mới cho là người mất tích chết rồi cơ.
Ừ, tôi vừa bảo là ba hôm rồi mà.
- Thế giờ ngừng tìm kiếm hả? - Lạy Chúa tôi!
Anh nghe cho.
Roland Schitt.
Đúng rồi.
Ừ.
Ừ!
À. Ừ.
Ừ.
Tôi khỏe, còn anh?
Tốt quá. Được luôn, ở đâu?
Ừm.
Rồi. Ngon, chiều nay gặp ở đấy nhé.
Chào. Rồi, có tin vui đây anh chị!
- Họ thấy cái xe bán tải rồi. - Còn David?
- Ờ, không thấy nói. - Sao anh không hỏi?
Johnny, báo tôi vụ thấy cái xe là họ mừng quýnh rồi…
- Gọi lại đi! - Gọi lại đi. Ngay.
Ờ, tôi… Tôi không lưu số, tôi có địa chỉ thôi.
Chắc David ở trong xe thôi mà, Roland nhỉ?
Nếu trong xe có xác, chắc họ đã bảo anh rồi, cưng à.
Thôi đưa địa chỉ đây.
Đưa địa chỉ đây!
- Có nhắc gì đến túi xách không? - Chả thấy.
Trong xe có túi gì không?
CÀ PHÊ TROPICAL
Bạn thân mẫu giáo tôi cũng bỏ đi mà bố mẹ nó chả biết.
Nó được nhà người Châu Á giàu sụ ở Vancouver nhận nuôi,
nhưng… Họ có con riêng rồi
nên hơi bỏ bê nó, tôi chả nhớ giờ nó lại vạ vật hay…
Ừ, anh ấy còn đem theo máy duỗi tóc dù biết tôi dùng nhiều hơn anh ấy.
- Vụ này anh ấy ích kỷ thật sự. - Alexis?
Ted! Ôi Chúa ơi, chào anh.
- Chào em. - Chào anh.
Anh gọi em suốt đấy.
Em biết. Nhưng chỉ là, mọi thứ đang loạn quá,
vì vụ David mất tích ấy, nên, kiểu, em chả ngủ nổi, em chả ăn nổi, xong…
Cô vừa gọi kem trái cây mà.
Em cứ tưởng tượng anh ấy nằm dưới đáy hồ ấy.
À, không, tay đó nghiện rượu có tiếng, họ lôi hắn lên từ tuần trước rồi.
Ơn Chúa có anh ở đây.
Dĩ nhiên. Anh đã cố ở bên em nhiều hơn
nhưng chắc là tin nhắn anh gửi không tới, hay là anh gửi sai cách chả biết?
Anh ngọt ngào quá.
Lại đây.
Nghe này.
Anh không muốn giục gì em cái vụ lấy nhau đâu, nhưng…
Cảm ơn Ted, vì giờ em khó tập trung cho chuyện đó lắm.
Anh cũng hoàn toàn hiểu. Chỉ là… Em có bảo em muốn mình lấy nhau
nếu em không phải rời thị trấn, mà em không rời thị trấn nữa rồi, nên…
Em cũng hoàn toàn hiểu.
Nhưng về lý thì có một người nhà em đã đi rồi,
nên cái vụ "nhà em rời thị trấn" nói chung là chưa chốt hẳn đâu.
Ừ.
Nhưng dĩ nhiên em muốn ở lại với anh.
Chỉ là, em sợ quá.
- Ý em là David á? Hay là với… - Ừ, ý em là thế đấy.
Chỉ biết là đến một trang trại người Amish thì xe hết xăng.
Tức là ba ngày nay David ở một trang trại của người Amish ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.