The first 200 lines.
- Xin phép vào? - Vào đi.
Bọn họ đâu hết rồi, đại úy?
Anh nghĩ họ ở đâu? Đi hành quân với tiểu đoàn.
Tôi ở đây đang chờ anh.
- Anh đã mất thời gian khi quay về. - Tôi bị lạc trong sương mù.
Súng anh bị sao vậy?
Có bao giờ ông thấy một con ngựa bị điên lên vì tạc đạn nổ?
Nó đạp lên người tôi và đạp trúng khẩu súng, chỉ còn nước đem đến thợ rèn.
Ờ, tôi cho là ngựa cũng có quyền nổi điên trong cuộc chiến này như con người.
Oh.
Ông nghĩ thế nào?
Cái quái gì vậy?
Đó là "số một". Sư đoàn Bộ binh Đệ nhất.
Anh Cả Đỏ. Ông nghĩ Tướng Pershing sẽ thích nó?
- Ồ, chắc rồi. - Lấy ý từ một đại úy người Hung bị tôi giết.
- Hồi nào? - Ô, vào khoảng 1 giờ trước.
Anh ta có la lối gì không?
Ờ, cũng vẫn câu nói cũ, ông biết đó, "Chiến tranh đã kết thúc", tất cả những rác rưởi đó.
- Làm hết đi. - Xếp?
Làm hết đi.
Đình chiến đã được ký lúc 11 giờ sáng nay.
Chiến tranh đã chấm dứt 4 giờ qua.
Vậy là, anh không biết đã đình chiến.
Anh ta biết.
Một phần tư thế kỷ sau, miếng vải màu đỏ đó...
từ cái nón của một tử sĩ Hung đã trở thành nổi tiếng toàn thế giới.
Nó đã là phù hiệu của Sư đoàn 1 Bộ binh.
Sư đoàn Chiến đấu Thứ nhất, Sư đoàn Anh Cả Đỏ.
Hai mươi bốn năm sau, sư đoàn Anh Cả Đỏ lại chiến đấu chống lại quân Đức lần nữa.
Lần này là Thế chiến Thứ II. Chúng tôi đổ bộ Bắc Phi.
Hey, Griff.
Tuyệt vời! Cám ơn, trung sĩ.
Chúng tôi thuộc tiểu đội súng trường của ổng.
Tiểu đội 1, Trung đội 1, Đại đội I, Tiểu đoàn 16 Bộ binh.
Ổng gọi chúng tôi là đám lính thò lò mũi của ổng.
Griff, vốn là tay súng bắn tỉa thứ thiệt.
Johnson vốn là chủ trại heo với bệnh trĩ.
Vinci vốn là thằng nhỏ lang thang đường phố chơi jazz bằng saxophone, và đó là tôi, Zab.
Tôi từng nghĩ tôi là Hemingway của the Bronx.
Mày thực sự là văn sĩ?
- Đúng. - Mày đã viết cuốn gì?
The Dark Deadline.
- Chưa từng nghe tới nó. - Chưa từng đọc nó.
Nó là một tác phẩm bí mật chưa phát hành. Tao gởi nó cho má tao.
Tại sao một văn sĩ lại thành xạ thủ?
Để lấy tài liệu viết một tác phẩm chiến tranh, thằng đầu đất. Còn tại sao nữa, hử?
Mày thì sao, Griff? Mày sẽ là họa sĩ hoạt họa...
... cho một nhật báo lớn hay là gì đó? - Mm-hm.
Nói nghe, Griff. Mày làm gì cũng bằng tay trái?
Mọi thứ ngoài chuyện bóp cò súng. Và chơi bằng thằng nhỏ.
"Hãy nhìn đây, Vichy.
Anh Cả Đỏ đã đến".
Vichy?
Tao luôn nghĩ Vichy là loại nước suối nào đó.
Không. Vichy là lực lượng quân Pháp chiến đấu bên cạnh Hitler.
Phải rồi, đó là lý do chúng ta mang cái này để tụi nó khỏi bắn lính Mỹ, hả?
Chúng ta thả truyền đơn để tụi nó biết mình đang đến.
Nhưng nếu chúng bắn trước, chúng ta phải tiêu diệt chúng.
Cuộc chiến của chúng ta là đánh lính Đức, không phải người Pháp.
Chúng ta hy vọng bọn họ cũng suy nghĩ giống chúng ta.
Tròng bao cao su lên và giữ nước biển khỏi chui vào.
Cám ơn, Griff.
Tao cá là thằng cha nào phát minh ra cái này...
... chưa bao giờ hình dung được nó dùng cho súng trường. - Tao không thể nào chơi với nó được.
- Mày thì sao, Johnson? - Không có tao.
Trên bãi biển của người Algeria, nhiều lính Pháp đã đọc truyền đơn...
và cũng tự hỏi sẽ đánh hay không.
Vị đại tá ngu ngốc không tin những truyền đơn này.
Chúng ta không tốt lành gì. Mày, tao, tất cả chúng ta ở đây.
Bảo vệ cái bờ biển Algerian khốn khổ này cho Thống chế Pe1tain và Adolf Hitler.
Ta không thể giết người Mỹ.
Có bốn thứ bạn có thể nghe trên tàu:
Sóng biển, máy tàu chạy...
thỉnh thoảng tiếng lầm bầm đọc kinh...
và tiếng ói mửa của 50 mạng trên tàu.
Các bạn lính Pháp, xin đừng bắn. Chúng tôi là người Mỹ.
Đừng bắn. Chúng tôi đến để đánh Hitler, không phải để đánh nhau với các anh. Đừng bắn.
Không được bắn!
- Vâng, thưa đại tá. - Khai hỏa.
Không bắn người Mỹ.
Cứu thương! Cứu thương!
Hạ nó đi, Griff!
Làm thế quái nào mà mày nhắm trật nó được?
Quái quỉ, nó gần tới mức tao hôn nó được.
Chuyện quái gì với mày vậy hả? Tao chưa thấy mày bắn trật bao giờ.
Cứu thương! Ở đây nè.
Tiểu đoàn 16, ngưng bắn!
Lính Mỹ, đây là Đại úy Chapter.
Tướng Tavernier đã chết.
Lính Mỹ! Đơn vị tôi đầu hàng.
Người Pháp, chúng tôi không chấp nhận các anh đầu hàng.
Anh chỉ đầu hàng với quân thù.
Nếu anh thuộc Vichy, hãy đánh chúng tôi. Nếu anh là người Pháp, hãy làm bạn chúng tôi!
Chúng tôi đều hứng chí.
Chỉ trừ Griff.
Ngay giữa trận tiền, hắn cứ tỉnh bơ.
Griff là như vậy.
Luôn giữ xa cách với chúng tôi.
Không ai nghĩ đó là "hèn nhát", không hẳn thế.
Sao chúng ta không tiến tới?
Đại đội đang dưỡng quân. Lấy thuốc ngừa sốt rét đi.
Tôi không biết họ cho ông uống gì trước kia để khỏi cứng bậy?
Cũng một thứ anh đang uống bây giờ. Có muối diêm.
Griff's back.
Tôi không thể sát hại bất cứ ai.
Chúng ta không sát hại, chúng ta giết.
Cũng vậy thôi.
Anh là đồ ngốc, Griff.
Anh không sát hại thú vật, anh giết chúng.
Sự thật là, không ai trong chúng ta có chút ý tưởng nào về chiến tranh.
Chúng tôi chưa đụng với bọn lính Đức.
Trung tâm truyền tin bị dính bom Mỹ.
Đám nhóc này tìm thấy một máy hát và một đĩa hát còn tốt.
Nhìn mặt đám trẻ này, Schroeder.
Tụi nó nghĩ bản Horst Wessel này thật...
Horst Wessel là thằng ma cô chuyên cung cấp đám hôi sữa như mày cho Hitler.
Hắn đã bị giết trong một lần cãi cọ với điếm ở Berlin.
Bài thơ của một tên dắt mối đã trở thành bài thánh ca cho đảng của Hitler.
Đúng vậy không, Schroeder?
Mày không muốn làm vỡ mộng đám trẻ này, hả?
Mày đang trở nên mềm yếu.
Schroeder thường cứng cỏi. Ở Libya, tôi đã thấy hắn hạ sát một sĩ quan Đức.
Tao không hạ sát nó, Gerd, tao giết nó...
khi nó chạy lui trong một lần đánh với tụi Anh.
Hạ sát. Giết. Cũng một thứ thôi.
Chúng ta không hạ sát quân thù, chúng ta giết chúng.
Mọi chuyện đang tiếp diễn.
Tiểu đoàn lệnh chúng ta đến Kasserine Pass.
- Chúng ta sắp ngạt thở vì khói xe tăng. - Không có tao, Schroeder à.
Cứ để lính tùng thiết của Rommel lội bộ sau những xe tăng đó.
Nhưng không có tao. Tao không thiết gì nữa.
Tao không cuồng tín với Quốc xã như mày.
Nước Đức đã hát quá đủ cho Adolf Hitler rồi.
Mấy ông tướng khôn ngoan của chúng tôi đã nghĩ...
sức ép của Rommel sẽ dồn về nơi gọi là Speava...
vì vậy họ tập trung hầu hết lực lượng Đồng minh đến đó.
Nhưng họ gởi trung đoàn chúng tôi đi vòng đàng sau...
qua đống phân gọi là the Kasserine Pass.
Tiểu đội tụi tôi đã tới điểm chỉ định. Tụi tôi bị quan sát, được thôi.
Nguyên đoàn quân khốn kiếp Afrika Korps đã có mặt tại Kasserine Pass.
Rommel bắt gặp chúng tôi lúc đang tụt quần.
Tôi thấy xe tăng, tụi nhỏ và lính bộ binh đi chung.
Tụi nó ở đàng sau núi đá với súng chống tăng, vậy thì đi mau lên!
- Ô, mẹ kiếp. - Đi mau lên.
Trung sĩ, chúng ta chạy đi đâu đây? Tụi nó sẽ nhắm chúng ta ngoài bãi trống.
Chúng ta không chạy, chúng ta chui vào hố.
Chui vào hố? Ông có điên không, trung sĩ?
Được rồi. Chui vào và để tụi nó lăn qua đầu chúng ta.
Hê, tụi nó đi qua phải rồi!
Đoán lại coi, thằng khốn. Nhìn đàng kia xem.
Jeez.
Xe tăng! Tụi nó có ở khắp nơi!
Chiến tranh kết thúc với anh rồi.
Chúng ta đã thắng.
Anh thua.
Anh đang trong một bệnh viện dã chiến Đức ở Tunis, trung sĩ.
Bác sĩ chúng tôi rất ấn tượng vì anh hồi phục nhanh.
Anh đáng lẽ tiêu rồi.
Tốt hơn là chúng ta nên ra khỏi đây.
Anh nghe lệnh trên loa nói đó.
Đây là một bệnh viện không cờ hiệu, và họ sẽ sớm thổi bay chúng ta.
Có ai ở đây thuộc Anh Cả Đỏ không?
Tiểu đoàn 16.
Tiểu đoàn 18!
Thằng cha Anh Cả Đỏ đó ở đâu vậy?
Chuyện gì xảy ra trên đường tiến quân?
Anh ở Tiểu đoàn 16?
Anh cùng đơn vị với đám khờ đó?
Đại đội I, Tiểu đoàn 3.
Anh đang làm gì với tấm trải giường Á rập đó vậy?
- Chuyện gì xảy ra trên đường tiến quân. - Tụi tao phản công lại sau khi tụi mày bỏ chạy.
Chúng ta chiếm lại Kasserine, Gafsa, El Guettar, Tunis.
- Chúng ta xua Rommel chạy khỏi châu Phi. - Ý anh là Anh Cả Đỏ đã chiếm được Tunis.
Chúng tôi chắc chắn như dưới địa ngục.
Đây là Tunis.
Anh nói đúng.
Chúng ta đã chiếm Tunis.
Cha già dịch không ngờ được là đã bị bỏ lại đàng sau.
Ổng nghe nói chúng tôi đã lên tàu đi tiến chiếm Sicily.
Tiểu đội 1st ở đâu?
Tiểu đội 1st ở đâu?
12 mạng đầu tiên của tiểu đội súng trường...
nay chỉ còn lại có 4 đứa chúng tôi.
Lần đổ bộ này không giống như Bắc Phi.
Bãi biển được phòng vệ tối đa.
Vậy bây giờ ít ra là, chúng tôi có thể cùng đi Sicily và cùng bị giết với nhau.
Tôi đổi với viên sĩ quan tiếp vận khẩu Luger để lấy cái đó.
Nhân tiện cho biết, ông làm gì trong tấm trải giường Á rập đó vậy?
Họ đã cho lên tàu tất cả lính chiến đấu ...
và không chiến đấu và tân binh để thay thế đám quỉ sứ nổi loạn.
Mày ăn cắp cái đó ở đâu vậy, stupe?
Tao tên là Shep, không phải "stupe." Tao lấy nó ở khách sạn St. George ở Algiers.
Tao nghĩ mày là một thằng Ý, Vinci.
Sao họ lại để một thằng Ý trong quân đội này vậy?
Tao không nghĩ một thằng Ý sẽ đi đánh một thằng Ý.
Tao nghĩ mày chỉ luôn uống rượu đỏ và hát "O Sole Mio."
Tao thích "O Sole Mio."
Điều sợ nhất trong chiến trường là anh luôn cảm thấy cô độc.
Tất cả điều có thể thấy là đồng đội nằm ngay cạnh anh...
và những xác chết anh bước qua.
No comments yet. Be the first to leave one.