The first 200 lines.
Đem nó lại đây.
Nhanh nào.
Bắt được rồi nhé.
Trong đội SWAT, chúng ta đã phá vỡ bia trong 3 bước.
Một - tầm nhìn phía trước.
Tập trung tầm nhìn phía trước, không phải mục tiêu.
Hai - Điều khiển cò.
Ba - Làm theo trình tự.
Sau khi bắn, cậu tới bên cạnh mục tiêu.
- Cậu đã làm sai điều gì? - Tôi không làm theo trình tự.
Đúng. Cậu tới bên mục tiêu để xem mình bắn vào đâu.
Hotch, buổi cấp bằng vũ khí của tôi là sáng mai.
Tôi chỉ luyện lại bước cuối cùng thôi.
Tầm nhìn, cò súng...
làm tuần tự.
Cậu làm được 3 bước đó, cậu sẽ bắn trúng mục tiêu khi cậu muốn.
Con không nằm xuống đâu.
Thôi nào bố.
Không chơi nữa.
Chúa ơi.
Bố!
Elle đã dạy cậu đấy à?
Họ sẽ tước súng của tôi mất.
Một nhân viên hồ sơ thì không cần thiết phải cầm súng.
Thật à? Thế sao anh mang tới 2 khẩu.
Khi tôi gia nhập BAU, Gideon nói với tôi,
"anh không cần mang một khẩu súng để giết ai đó."
- Tôi không hiểu. - Cậu sẽ hiểu.
Chúc may mắn ngày mai nhé.
Reid đã trượt kỳ sát hạch.
Cậu ấy có thể thi lại vào 2 tuần sau.
Ừ nhưng cậu ấy sẽ hơi xấu hổ, nên đừng đề cập đến nó nhé.
Phải, đừng.
Không 1 lời nào.
Chào.
Tất cả chúng tôi ở đây vì cậu.
Tôi nghiêm túc đấy.
Nếu cậu cần gì...
Cứ thổi còi nhé.
Ok, Franklin Park, Des Plaines, chiều qua.
3 nạn nhân bị bắn từ xa.
Đây là vụ bắn giết thứ 3 trong 2 tuần.
- Một tay bắn tỉa? - Chúng ta không dùng từ đó.
Tại sao không?
Nhận thức công chúng là FBI không có một
hồ sơ điển hình với các tay súng bắn tỉa.
Bên cạnh đó, một kẻ bắn tỉa là một tay thiện xạ chuyên nghiệp.
Những tên này không phải là kẻ bắn tỉa.
- Thế chúng ta gọi chúng là gì? - LDSK.
Sát thủ hàng loạt từ khoảng cách xa.
Đã có bao nhiêu gã như thế này mà chúng ta đã bắt để có thể dùng hồ sơ?
Không có.
2 tuần, 3 vụ, 6 nạn nhân, tất cả đều bị bắn ở ổ bụng.
Nạn nhân đầu tiên và tử vong duy nhất,
Henry Sachs, đã lập gia đình, có 3 con,
bị bắn tại 1 bãi đậu xe của trung tâm mua sắm.
9 ngày sau,
Doug Miller và Kevin Parks đang chơi bóng rổ tại 1 trung tâm cộng đồng.
Franklin Park, 4 ngày sau, Jerry Middleton, Kate Murray, và Tim Reilly.
Cảnh sát Des Plaines không tìm thấy liên quan gì giữa các nạn nhân.
Còn đạn?
Hắn dùng đạn dễ vỡ, sát thương bằng mảnh đạn,
làm cho việc so sánh đạn là không thể.
Tin tốt là tất cả các nạn nhân ở công viên đều thoát chết.
Tin xấu là không ai thấy gì cả.
Tuy nhiên, một trong những bệnh nhân có một
viên đạn nguyên vẹn kẹt trong xương sống.
Chúng ta có thêm được gì?
Có một bất đồng giữa các nhân viên phẫu thuật
để xem liệu họ có thể loại bỏ các mảnh đạn mà không làm tê liệt bệnh nhân.
Chà, nếu không có một nhân chứng hữu ích
hay một bằng chứng pháp lý vững chắc...
thì hồ sơ sẽ là tất cả những gì ta có.
Nietzsche từng viết,
"sự phi lý của một thứ
"không phải là một lập luận phản đối sự tồn tại của nó,
thay vào đó, là một tình trạng của nó."
LDSK là khá hiếm,
chúng ta không thể tạo một hồ sơ chuẩn.
Đây là những gì chúng ta biết: Chúng luôn là đàn ông,
và thường chúng phải thực thi pháp luật hoặc nghĩa vụ quân sự,
và chúng luôn liên lạc với cảnh sát hoặc giới truyền thông.
Vì lợi nhuận hay tìm kiếm kinh nghiệm?
Cả 2.
Tất cả những kẻ sát nhân hàng loạt cố gắng hồi tưởng
lại cảnh tượng chúng nhận được từ vụ giết người.
Một số sử dụng quà lưu niệm lấy được từ các nạn nhân,
và một số khác quay trở lại hiện trường.
Cả hai đều yêu cầu phải kết nối với nạn nhân,
những liên hệ đó, theo định nghĩa thì LDSK không hề có.
Những LDSK thường để lại 1 thẻ bài tại hiện trường của chúng.
Sau này thì chúng gọi cho đường dây nóng, cho ta manh mối để bắt chúng.
Nhưng thủ phạm của chúng ta chưa liên lạc với ai cả.
Sẽ thôi.
Cho tới khi đó, chúng ta phải làm gì?
Đôi khi thủ phạm không cho biết gì về thông tin của hắn.
Đôi khi chúng không làm gì cả.
Hắn không giết nạn nhân của mình.
Không giết người là một dấu hiệu duy nhất.
Câu hỏi ở đây là,
hắn bắn vào bụng các nạn nhân vì chỉ muốn làm họ bị thương,
hay hắn chỉ nhắm vào phần lớn nhất trên cơ thể họ?
Cụ thể, có phải do thủ phạm không đủ kỹ năng nhắm vào đầu,
hay đơn giản là hắn không muốn?
Đặc vụ Hotchner.
Thám tử Calvin, đây là đặc vụ Morgan, đặc vụ Reid.
Cảm ơn đã tới. Theo tôi.
Các hình nón là để đánh dấu nơi nạn nhân bị bắn,
để chúng ta có thể biết là hắn bắn họ ở đâu đó trong khu này.
Đủ gần để bắn cả 3 nạn nhân,
nhưng đủ xa để không bị phát hiện.
Cô tình làm bị thương nạn nhân sẽ phân loại hắn vào loại sát nhân tàn bạo.
Điều đó sẽ giúp ích cho ta chứ?
Chúng tôi biết rất nhiều về những kẻ tàn bạo.
Nhưng hầu hết muốn ở gần nạn nhân để thấy họ chịu đau đớn.
Một phạm vi ngon lành sẽ cho phép hắn theo dõi từ một vị trí an toàn.
Vậy làm thế nào để ta xác định hắn là 1 kẻ tàn bạo?
Chúng tôi xem dấu giày của hắn.
Chúng tôi để hắn tự nói ra.
Thôi nào, Barry, anh không hiểu đâu!
Buổi sáng tốt lành, bác sĩ.
Thứ lỗi cho chúng tôi. Chúng tôi chỉ phỏng vấn những vụ án trực tiếp.
Đây là bác sĩ Neil Erstadt, Trưởng khoa phẫu thuật,
và chuyên gia tổn thương của chúng tôi, Bác sĩ Barry Landman.
Đây là các nhân viên FBI, Đặc vụ Gideon, Jareau, Greenaway.
Ông khỏe không?
Thứ lỗi cho tôi. Tôi không thể bắt tay được.
Là tay tôi, ông hiểu chứ?
Tất nhiên rồi.
Vậy như những chuyên gia tâm lý, chính xác thì các ông đang tìm gì?
Cách nạn nhân bị bắn.
Nó có thể làm rõ dấu hiệu hành vi của thủ phạm.
Những vết thương tách biệt như nở hoa từ miệng vết thương.
Ông sẽ thấy tổn thương rất rộng.
- Ông thực hiện các ca phẫu thuật ư? - Chỉ các bệnh nhân đặc biệt thôi.
Tôi đã tham khảo ý kiến của Dr. Landman về những người khác.
Đạn còn nguyên vẹn kẹt giữa các đốt sống L4-L5.
Bất kỳ cố gắng nào để loại bỏ nó, bệnh nhân sẽ có nguy cơ liệt cả đời.
Ý của ông thôi.
Ý của tôi.
Anh không đồng ý ư?
Phẫu thuật chính xác, sẽ không có nguy cơ nào.
Luôn có rủi ro.
Những viên đạn này có ý nghĩa gì trong việc thu thập manh mối?
Chà, thậm chí nếu ta không thể so sánh
đạn, chúng ta vẫn có thể biết loại súng,
và loại đạn đặc biệt mà nghi phạm sử dụng,
điều đó có thể rất có ý nghĩa cho việc lập hồ sơ.
Anh tin mình có thể phẫu thuật an toàn, phải không bác sĩ Landman?
Tôi biết mình có thể.
Vị trí này không thể xa hơn lối vào tòa nhà.
Thì sao?
Nó cũng là đường ngắm 3 nạn nhân và cột cờ.
Anh đang nghĩ gì thế?
Ở khoảng cách này, thủ phạm sẽ có các yếu tố hướng gió và tốc độ khi bắn.
Để làm như vậy, hắn cần một vị trí bắn rộng nhát và đường bắn thẳng cột cờ.
Hắn tới đây trước khi bắn,
quyết định đây là chỗ của hắn...
và đảm bảo rằng sẽ không có ai ở đây khi hắn trở lại.
Tôi đoán là hắn bắn từ xe của mình.
Thế có nghĩa là hắn muốn nhanh chóng rời khỏi đây,
rằng hắn không dây dưa để nhìn nạn nhân quằn quại.
Có nghĩa là hắn không phải kẻ tàn bạo.
Thế hắn sẽ là gì?
Rất thông minh, rất tháo vát, rất hoang tưởng.
Nếu tôi là thủ phạm, sao tôi lại bắn nạn
nhân trong khoảng từ 2:55 đến 3:15?
Đó là lúc thích hợp. Ít cảnh sát trên phố hơn.
Tại sao?
Chà, lúc đó các ca của họ chồng nhau.
Vì thế luôn luôn có ai đó nghĩ tới các cửa hàng.
Ca thứ 2 bắt đầu lúc 3 giờ, ca đầu thì kết thúc lúc 3 giờ 30 phút.
Không phải lúc đó thì cảnh sát nhiều gấp đôi sao?
Lý thuyết thì là thế.
Nửa giờ đầu ca, phải nhận bàn giao.
Không thể đứng ngoài đường được.
Và nửa giờ cuối thì phải ở đồn.
Hoàn thành báo cáo, áp giải tù nhân,
vì thế 25 giao của ca đầu và ca 2,
đó là khung giờ vàng cho kẻ xấu này hành động.
Có bao nhiêu kẻ ngoài vòng pháp luật biết điều này?
Nhưng thủ phạm biết, và ông cũng nghĩ về nó.
Tôi đã xem nó rồi.
Hy vọng ông thấy nó hữu ích.
Dr. Landman?
Mr. Middleton sao rồi?
Bệnh nhân sẽ hồi phục hoàn toàn...
như tôi đã nói với ông.
X-quang được thiết lập để chụp ảnh và e-mail cho họ để tham khảo.
Gọi cho Hotch đi. Chúng ta sẽ gửi viên đạn cho Garcia.
Tìm hắn với lý thuyết thay ca.
Chờ một chút.
Morgan đây.
Không phải là ma quái ư?
Cái gì ma quái?
Đó là điều anh nghĩ về tôi lúc này đấy,
anh gọi cho ai thế?
Và đó là tôi, phải không?
Kết nối tâm linh thế nào ấy nhỉ?
Ừm... tôi có biết cô không?
No comments yet. Be the first to leave one.