The first 200 lines.
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 1=
Non nước như tranh,
ấy là Thần Châu.
Bắc Mãng
thống lĩnh vùng đất nghèo nàn giá lạnh,
tạm thời không nhắc đến.
Còn đây
chính là Trung Nguyên.
Chuyện kể rằng năm ấy thiên hạ loạn lạc,
chín nước chia cắt.
Từ đó, các nước chiến tranh,
lay chuyển Thần Châu.
Ly Dương
phá vỡ cục diện,
càn quét tám nước,
nhất thống thiên hạ.
Nhất là kỵ binh Bắc Lương
của triều Ly Dương
càng lấy thế vô địch
tung hoành
bình thiên hạ.
Một đội quân
tiêu diệt sáu nước.
Đây chính là
uy phong của
Từ Kiêu, Bắc Lương vương.
Nếu không có hắn,
thiên hạ
vẫn đang trong thời chiến loạn.
Giờ đây,
Ly Dương thống nhất,
Từ Kiêu được phong vương,
trấn giữ ba châu biên giới,
chỉ huy 350 nghìn đại quân Bắc Lương
chống giặc ngoại xâm trong gió tuyết.
Đây chính là
quyền thần đệ nhất Ly Dương,
vị vương khác họ hoàng tộc,
Từ Kiêu.
Danh tiếng của ông ấy
chắc ông từng nghe qua nhỉ?
Ông hiểu hết
những điều ta vừa nói chứ?
Còn ta,
chính là thế tử Bắc Lương vương,
công tử ăn chơi đệ nhất thiên hạ,
Từ
Phượng
Niên.
Giờ ta ăn vài củ khoai lang của ông.
Ngày sau,
bổn thế tử nhất định sẽ cảm tạ hậu hĩnh,
tuyệt đối không phụ lòng.
Trộm khoai lang đền tiền!
Ta không phải…
Không được chạy!
Không ổn!
Đứng lại!
Chuồn mau!
Ngươi...
Đứng lại, đừng có chạy.
Bỏ xuống.
Cho ông một cơ hội.
Vài củ khoai lang
đổi một đời phú quý cho ông đấy.
Trả tiền.
Hôm nay ta thật sự không có tiền.
Không có tiền thì là kẻ cắp.
Đứng lại cho ta!
Ta nói với ông rồi,
hôm nay ta không có tiền thật mà.
Ta là thế tử thật đó.
Ta trồng khoai lang dễ lắm chắc?
Ta chỉ ăn vài củ khoai lang,
có phải ta không trả đâu.
Tương lai ta sẽ trả lại cho ông.
Ngươi đứng lại cho ta!
Không có tiền là không có tiền.
Hôm khác trả tiền cũng là trả tiền.
Chờ ta với!
Chờ ta với!
Ông…
Ông…
Ta…
Ta…
Cậu muốn nói gì?
Đứng lại!
Ta…
Hiểu rồi.
Còn người còn khoai lang.
Trả tiền khoai lang cho ta.
Lão Hoàng!
Ta…
Sao ta không giết chết ông đi nhỉ?
Tiền khoai lang!
Ngựa tốt, ngựa tốt.
Ngươi tử tế hơn Lão Hoàng đấy.
Ngươi chạy à?
Ta cho ngươi chạy này.
Ngươi…
Thằng nhãi này.
Đứng lại!
Cái con ngựa vô dụng này,
có phải ngươi là con đẻ của Lão Hoàng không?
Chạy nữa đi!
Lão Hoàng!
Khoai lang đâu?
Ông ăn hết rồi à?
No quá đi mất.
Thiếu gia,
khoai lang của cậu đâu?
Bị người ta đuổi kịp.
Cậu không bị ăn đòn chứ?
Đền ngựa cho ông ta rồi.
Lại đền ngựa.
Lần nào con ngựa đó
cũng tự chuồn về được.
Còn ông nữa, Lão Hoàng.
Ông ăn khoai lang cũng không biết đường phần cho ta một ít.
Không dừng được.
Thiếu gia,
nếu cậu mà học võ công
thì người ta sẽ không đuổi kịp cậu đâu.
Học cái con khỉ ấy!
Thiếu gia, cậu đi đâu đấy?
Đói rồi.
Đi kiếm cái ăn.
Thiếu gia,
học võ không chịu thiệt,
học võ không bị lừa.
Thiếu gia!
Lão Hoàng!
Lão Hoàng!
Ở đây có cá.
Phải không?
Ta nhìn thấy.
Thiếu gia.
Bắt được rồi à?
To thế cơ à.
Chứ gì nữa.
Con này to lắm luôn.
Khó khăn lắm mới có một con,
ông lại để nó chạy mất.
Lão Hoàng!
Trơn quá.
Muốn ăn thịt không?
Muốn chứ.
Năm dặm phía trước có một ngôi miếu hoang,
đi theo ta,
ta cho ngươi ăn thịt.
Được thôi.
Đại gia đi thong thả.
Có dấu vết hành quân,
không giống mã tặc thông thường.
Ông thấy sao?
Thiếu gia à,
cậu đâu có biết võ công.
Chúng ta vẫn nên tránh đi thôi.
Muốn trốn ông đi mà trốn.
Ta muốn ăn thịt.
Ta cũng muốn ăn thịt.
Nào.
Cạn.
Muốn ăn thịt
thì nghe quy tắc trước đã.
Nhớ kỹ cái tên
Từ Phượng Niên.
Chắc hẳn người này ăn mặc sang trọng.
Phải canh chừng
đường lên phía Bắc cẩn thận cho ta.
Nếu có người giống vậy,
lập tức báo lại.
Nếu thực sự phát hiện
còn được thưởng lớn.
Hiểu chưa?
Hiểu rồi.
Ăn mặc sang trọng, Từ Phượng Niên.
Vào miếu đi,
có người muốn gặp ngươi.
Tên Từ Phượng Niên mà chúng ta cần tìm là
đích tử* của Bắc Lương vương Từ Kiêu.
Ba năm trước,
hắn rời Bắc Lương du ngoạn khắp thiên hạ,
gần đây nhận được tin
hắn sắp về Bắc Lương.
Tiểu nhân hiểu rồi ạ.
Nói ra cũng trùng hợp,
ngươi và tên Từ Phượng Niên đó
có tuổi tác xấp xỉ.
Vậy trùng hợp thật.
Phản ứng chậm chạp vậy.
Không biết võ công à?
Tiểu nhân mà biết võ công
thì đâu nên nông nỗi này chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.