The first 200 lines.
Nếu vậy ta đã thất lễ quá rồi.
Nếu như ngài có chỗ nào không được khỏe,
thì bất cứ lúc nào…
Sao ngài lại làm như vậy chứ?
Nghe bảo ngươi là người rất gan dạ.
Hóa ra đúng là như thế.
Yoo Hoo Myeong và Shin Gwi Soo.
Cả hai người họ đều là học trò của Jeon Gyu Yeong,
người đã viết cuốn sách về độc dược Hải đông bổn thảo.
Jeon Gyu Yeong đã chết và cuốn sách đó đều đã bị thiêu hủy hết.
Nhưng mà,
ta nghe nói Y sĩ Gye cũng là học trò của Jeon Gyu Yeong.
Nếu ngươi đoán ra được gì đó thì hãy mang câu trả lời tới chỗ ta.
Nếu ngươi không muốn lại vướng vào trận máu tanh
giống như thứ đã từng giết chết sư phụ của ngươi.
Y sĩ
biết phụ thân tôi sao?
Bây giờ ngươi lại thành một con chuột rồi nhỉ.
Nghe lén chuyện của người khác, làm tốt lắm.
Rõ ràng tôi đã nghe thấy điều đó.
Chuyện ông từng là bạn đồng môn với phụ thân tôi.
Bạn đồng môn?
Ta lại là bạn đồng môn với Phán thư bộ Lại quyền cao chức trọng sao?
Ông đừng đánh trống lảng nữa!
Y sĩ đã biết
tôi là ai rồi sao?
Đúng thế. Tin đồn đã lan ra khắp Hanyang rồi.
Rằng Yoo Hoo Myeong đã đoản mệnh qua đời,
và cả chuyện
nhà ngươi đã giết chết tiên hoàng.
Nhưng sao ông vẫn...
sao ông vẫn không nói gì với tôi chứ?
Thế ngươi nghĩ ta sẽ nắm lấy tay ngươi đầy tình cảm
rồi kể chuyện ngày xưa cho ngươi nghe chắc?
Ta cho ngươi ở lại Y viện Gyesu này
làm một y sĩ cũng đủ tình đủ nghĩa rồi.
Nếu thế,
sao quan Tuần mật giám sát lại làm vậy với ông chứ?
Ta không biết.
Sao mà ta biết được
một tên bất ngờ xông vào khua tay múa kiếm trước mặt ta
muốn gì được chứ?
Tôi hỏi vì thấy chuyện này cũng có liên quan tới phụ thân mình.
Dừng lại! Dừng lại!
Sau này ngươi đừng bao giờ
nhắc tới chuyện của phụ thân hoặc chuyện ở Hanyang
trước mặt ta nữa.
Ta chán ngấy chuyện đó rồi.
Nếu ngươi còn nhắc tới nữa,
ngươi sẽ phải rời khỏi đây.
Biết rõ rồi thì đi ngủ đi.
Yoo Hoo Myeong và Shin Gwi Soo.
Cả hai người họ đều là học trò của Jeon Gyu Yeong,
người đã viết cuốn sách về độc dược Hải đông bổn thảo.
Cuốn sách này
có liên quan đến phụ thân sao?
Sư phụ...
Ip Bun này.
Cái đó là sao chứ?
Y sĩ Gye đã bảo chỉ đào những thảo dược kiếm ra tiền thôi.
Dương đề, lương huyết chỉ huyết,
dùng để chữa khi chảy máu mũi.
Phần rễ đem phơi khô dưới ánh nắng là dùng được.
Phải đào thật nhiều thảo dược dùng để cầm máu mới được.
Chưa biết chừng sẽ gặp phải bệnh nhân bị thương cũng nên.
Ôi trời ơi.
Giờ ngươi cũng nghĩ được mấy chuyện đó nhỉ.
Cô nghĩ tôi là ai chứ.
Này, Man Bok à.
Rắn... rắn kìa.
Nhìn giống rắn lục lắm.
Đừng trêu đùa tôi nữa.
Tôi không bị mắc lừa nữa đâu.
Rắn lục, nếu bị cắn thì sẽ chết dù chưa đi được 7 bước.
Này Jang Gun.
Đệ thấy trêu đùa huynh như vậy là nên hay không nên hả?
Man Bok à.
Ngươi đừng cử động.
Ôi, đến cả công tử cũng thật là...
Tôi ấy hả.
Nhìn vậy thôi chứ ta là một tên nô bộc cực kỳ tinh ý đó nhé.
Gì thế này?
Ôi trời ơi. Ôi trời đất ơi.
Đừng lại gần tao.
Ôi, mau vứt nó đi.
Tôi không làm được.
Tay tôi không cử động được.
Ôi chết tiệt.
Vậy thì ngươi phải nắm chặt nó vào.
Nếu huynh đấu mắt thua với rắn thì nó sẽ cắn huynh đó.
Huynh phải nhìn thẳng vào nó.
Ôi trời ơi.
Con rắn đang chạy về hướng đó.
Tiểu thư cẩn thận.
Này, mau cút đi cho ta.
Đồ rắn độc kia!
Man Bok à.
- Ôi ôi... - Man Bok huynh!
Ôi chà!
Đã giặt sạch rồi hả?
Phụ thân ơi! Phụ thân ơi! Lớn chuyện rồi!
Sao vậy?
- Gì vậy? - Hắn đã bị rắn độc cắn.
Hả?
Huynh ấy bị rắn lục cắn.
Lạnh... lạnh quá...
Y sĩ Gye!
Myeong Wol...
không biết có phải do uống rượu không mà lại mất hết tỉnh táo.
Ừ, được rồi.
Còn Man Bok thì sao ạ?
Hắn không chết đâu.
Nhà Myeong Wol giàu có biết bao nhiêu mà.
- Chúng ta mau đi thôi. - Vâng.
Cái tên máu lạnh vô nhân tính đó suốt ngày chỉ biết đến tiền thôi!
Thật là...
Thật quá xấu hổ khi người như vậy lại là phụ thân của ta mà.
Man Bok huynh.
Giờ huynh ấy sắp chết rồi.
Để ta châm cứu cho hắn.
Vâng, ở đây.
Se Yeop à.
Hả?
Tôi sắp chết mà.
Giờ đau quá nên không nói năng kính cẩn được nữa.
Tôi nói một câu với tư cách huynh trưởng nhé.
Đệ sướng thật đấy.
Mặt mũi tuấn tú,
lại là quý tộc,
và được nhiều nữ nhân yêu thích nữa.
Ngay cả tiểu thư cũng thích đệ luôn.
Ta mà được sinh ra một lần nữa,
thì ta muốn được sinh ra giống đệ.
- Ôi. - Làm sao vậy!
Đến lúc đó...
Đệ nên tinh ý chút đi, tiểu tử kia.
Thời gian qua...
rất cảm ơn đệ.
Ôi, trời ơi! Man Bok!
- Man Bok à! Man Bok à! - Này!
- Man Bok à. - Man Bok.
- Man Bok à. - Man Bok.
- Này! - Man Bok à.
Man Bok.
Nó là rắn chuột mà bọn trẻ con hay chơi đùa thôi.
Không hề có độc.
Này!
Ồ, ra đây chỉ là con rắn chuột thôi.
Con này là rắn chuột.
Sao lại khó thở thế nhỉ?
Gì vậy?
Myeong Wol đâu?
Ngồi đi.
là ta gọi ông đến để cùng uống vài chén rượu.
Cái tên này.
Ta có chuyện
để nói cho Ip Bun biết.
Nào, uống một chén đi.
Để xem bao lâu rồi chúng ta mới cùng nhau uống rượu thế này.
Cũng tầm hơn 10 năm rồi.
Nhưng hình như chưa đến 20 năm.
Đừng có nói linh tinh nữa.
Mau vào vấn đề chính mà ông muốn nói đi.
Cái tính nóng nảy này vẫn y hệt như ngày xưa.
Để tìm được mảnh giấy này
ta đã rất vất vả đó.
Là giấy nợ.
Số ngân lượng mà Jang Gyeong Joo đã mượn từ ta.
50 lượng.
Nếu không muốn tôi xé rách miệng ông
thì đừng bao giờ nhắc lại
tên của người đó nữa.
Nếu tôi gọi là mẫu thân của Ip Bun,
thì không bị xé miệng đúng không?
Mau ngậm miệng lại.
Hóa ra ông vẫn chưa quên người đó.
Vẫn chưa nếm được món nào mà.
Là gì đây?
Tại sao bây giờ lại đem thứ này ra đây?
Thì Gye Ji Han ông phải đứng ra trả nợ thay chứ.
Nếu tính cả gốc và lãi thì cũng hơn nghìn lượng.
Nhưng ông chắc không có số ngân lượng đó rồi.
Vậy thì,
giao Y viện Gyesu cho ta đi.
Nếu vậy thì ta đây sẽ xóa sạch nợ cho.
Tên khốn này.
Hóa ra bị bệnh lú lẫn rồi.
Chẳng phải
Jang Gyeong Soo đã giao phó và nhờ ông nuôi nấng Ip Bun còn gì.
Vậy thì ông phải là người gánh nợ.
Ta đến gặp Ip Bun đây.
Đừng có xem thường giấy nợ nhé.
Nếu ta tới Đông viện để thưa chuyện này
thì ta có thể bán Ip Bun đi đó.
Ôi chao!
Nhưng mà con bé có thể biết chuyện này không?
Người đã giết chết mẫu thân của nó
chính là ông.
Tên sát nhân điên loạn,
lang băm Gye Ji Han đây.
No comments yet. Be the first to leave one.