스승의 은혜
The first 200 lines.
Presented by Show East Produced by Ozone Film / Fine Works
Producer KlM Sang-o, KlM Min-ki
Executive Producer KlM Dong-joo
- Các con đang làm gì thế? - Vương miện ạ.
- Trông dễ thương quá - Con làm tặng cô đấy ạ.
- Cô PARK ơi! - Tụi con cứ chơi tiếp đi.
Young-min! Anh làm ơn! Mở cửa ra đi!
Đạo diễn LlM Dae-woong
To Sir, With Love
Trời ạ...
Kiếm công tắc đèn đi.
Vâng, thưa sếp
Sếp ơi!
Ta đi thôi!
Khu này sắp tới sẽ bận rộn lắm đây.
Chúng ta đến bệnh viện hả sếp?
Ừ. Sao lại đúng lúc tôi định nghỉ hưu thế này...
Người phụ nữ lớn tuổi hơn là bệnh nhân quen thuộc của viện.
Bà ấy gặp vấn đề về tủy sống...
Nhưng để chắc ăn,
bà ấy sẽ phải đến một bệnh viện lớn hơn.
Đôi khi cũng khó nói lắm.
Khi nào thì họ sẽ tỉnh lại?
Cô gái trẻ sẽ sớm tỉnh thôi
Còn người phụ nữ kia thì không khỏe lắm...
Chồng bà ấy nhiễm chất độc da cam trước khi...
Thật sao? Cảm ơn.
Cô gái đã tỉnh dậy rồi.
Người trong làng nói rằng bà ấy có nuôi
một đứa trẻ dị dạng trong tầng hầm.
Bị dị dạng?
Cậu bé biến mất lâu rồi nhưng tôi sẽ cố gắng tìm xem.
Nếu còn sống, cậu ấy hẳn phải cùng tuổi với các nạn nhân.
Được rồi, tiếp tục báo cáo cho tôi.
NAM Mi-ja /// PARK Yeo-ok
Tôi biết cô vẫn còn bị sốc. Nhưng mà...
Tôi sẽ quay lại vào chiều tối.
Đợi đã...
Sức khỏe của cô giáo ngày càng tệ đi.
Tôi chưa từng thấy cô hạnh phúc đến vậy trong những năm qua.
Và tôi cũng thế.
Cô đã cho tôi ở nhờ được một năm rồi, khi tôi không còn nơi nào để ở.
Cô ấy xem tôi như con gái ruột vậy.
Tôi cũng muốn làm gì đó để đền ơn cô.
Rồi tôi nghĩ đến họ.
Tôi đã nghĩ rằng cô sẽ rất vui
khi được gặp lại những học trò cũ mà cô từng dạy
Còn vài tiếng nữa họ mới đến.
Hay cô vào nhà đợi đi ạ?
Ta ổn mà
Để con làm cho
Mi-ja à.
Nhìn vào tóc là biết ngay ta đang bệnh phải không con?
Không đâu ạ.
Để con cắt tóc cho cô nhé?
Ừ, thế này không ổn. Cô muốn mình tươm tất khi gặp chúng.
Để con đi lấy kéo.
Cô thích chứ ạ?
Ừ, con khéo tay lắm.
Mi-ja! Mi-ja!
Họ đến khi nào...
Cô gọi con?
Không có gì đâu.
Con là KlM Myung-ho phải không?
Ôi, xem con đã lớn thế nào này.
Lại đây, để ta nhìn con nào.
Con xin phép đi lấy đồ trước ạ.
Ừ
- Cô PARK? - Sao con?
Cô phải sống thật lâu
để tụi con còn có dịp báo đáp cô đấy.
Tất nhiên rồi.
Cám ơn ông.
- Các cậu đến rồi. - Wow! Mi-ja, cậu trông tuyệt lắm
Rất vui được gặp cậu, Eun-young
Tớ cũng thế. Cậu ở đây chắc vất vả lắm.
Không sao, mọi thứ đều ổn.
- Còn ai đến nữa không? - Tớ chỉ liên lạc được với vài người thôi.
- Myung-ho đang ở đây. - Myung-ho?
- Gặp lại cậu thật tốt, anh bạn. - Ừ, tớ cũng vậy.
- Cậu cũng thế, Eun-young. - Cậu khỏe không?
Chúng ta vào chào cô PARK trước đã.
- Ừ, ta nên thế. - Đi thôi.
Chúng ta sẽ bàn nhiểu hơn về So-ju nhé.
Ừ
Dar-bong! Lên xe đi!
- Cô là ai? - Tớ á?
- Soon-hee. - Sao?
- Siêu Lợn Soon-hee? - Bỏ cái biệt danh đó đi mà.
Wow! Câu là Soon-hee thật sao?
Không dễ cho tụi con lái xe đến đây nhỉ?
Không sao, ổn cả ạ.
- Sức khỏe cô sao rồi ạ? - Ta vẫn ổn
Con xin lỗi, lẽ ra chúng con phải đến thường xuyên hơn.
Không đâu, được gặp các con trước khi chết là ta mãn nguyện rồi.
Cô đừng nói vậy.
Chắc Mi-ja đã kể tụi con cưới nhau rồi chứ ạ?
Ừ...
Các con luôn là cặp đẹp đôi.
Trước đây cô cũng từng nói thế
Rằng tụi con rất hợp nhau.
Vậy sao?
Cô nói rằng rất ghét khi cả lớp trưởng và lớp phó đều nghèo.
Cô thở rất dài và bảo rằng chúng con nên đi với nhau.
Dù sao thì, những người đã cùng học chung này sẽ ở bên nhau trọn đời.
Xin cô hãy chúc phúc cho chúng con dù cô không thể đến lễ cưới ạ.
Ta sẽ làm thế...
Cô ấy là một giáo viên mà.
Không thể tin là cô ấy vẫn còn giữ những bức tranh.
Bức này trông...
- quen quen sao? - Ừ
Tớ đóan cậu đã vẽ nó
Không đời nào…
Cô bảo chúng ta đã vẽ những bức tranh này.
Jung-won tìm thấy chúng trong tầng hầm vài hôm trước.
Jung-won?
Cậu nhớ anh chàng mà chúng ta gọi là Nhút Nhát không?
Cái cậu nghỉ học sau khi mẹ gặp tai nạn?
Hóa ra cậu ấy ở khu này suốt.
- Tớ cũng mới biết thôi. - Ừ.
Tôi đã quên là nơi này đẹp đến thế.
Nhờ Mi-ja, chúng ta mới có dịp gặp lại nhau
Tớ cứ tưởng là không bao giờ nữa...
Tớ cảm giác như mình quay về đây là để giải quyết lại mọi chuyện.
Mi-ja thật đặc biệt...
Với bản tánh của mình mà bà ấy lại bị bệnh.
Sao Mi–ja chịu được nhỉ?
Có thể cô đã thay đổi rồi
Có vẻ như cô không thể làm gì nếu không có Mi-ja giúp.
Tớ cũng nghĩ thế.
Tớ nghe nói cậu...
Se-ho! Myung-ho! Các cậu khỏe không!
Dar-bong!
Lâu quá không gặp, anh bạn!
Chào các cậu.
Mấy chàng ngốc này. Không nhận ra giọng tớ sao?
Soon-hee?
Chào các cô nàng.
- Chào, Soon-hee - Rất vui được gặp cậu.
Các cậu vẫn không thay đổi gì cả.
- Cô PARK đâu? - Trong nhà ấy.
Wow, Mi-ja! Cậu trông tuyệt lắm
Còn cậu thì vẫn vậy.
- Ta vào thôi. - Ừ
Cô PARK ơi. Là con. Soon-hee!
- Soon-hee? - Dạ, Soon-hee
Cô PARK
Con nhớ cô lắm!
Cô vui lắm.
Con giảm cân nhiều đấy, nhưng trông vẫn không khác xưa lắm.
Vậy ạ?
Cô khỏe không ạ? Cô còn nhớ con không?
Tất nhiên rồi. Con là Dar-bong. Cậu bé giỏi thể thao.
Cô còn nhớ làm con xúc động quá.
Con vẫn đùa giỡn như xưa nhỉ.
Ồ, Mrs. PARK, con làm gì có chứ?
Con quên lạy cô nữa.
- Chúc cô mạnh khỏe và trường thọ. - Con cũng vậy.
Chân con bị sao thế?
Chắc là cô không nhớ đâu.
Có lần con phải thụt dầu cả ngày,
nên đã gặp chấn thương trong trận bóng hôm sau.
Thụt dầu?
Cô không nhớ ạ?
Cô không rõ...
Không sao đâu ạ. Là con có lỗi mà...
Con nhớ cô nhiều lắm
Wow, cái gì đây?
Tớ đóan các cậu thích uống rượu.
- Ngâm từ gì thế? - Mâm xôi.
Tớ nếm thử được không?
Tất nhiên, tớ chỉ ngâm chơi thôi. Ở nhà cũng không có ai uống cả.
Chào cậu. Dạo này cậu khỏe không?
Không nhớ sao? Là Jung-won đấy.
Cậu ấy từng ngồi cạnh Myung-ho
Ý cậu là...cậu bé nhút nhát?
Này, Myung-ho! Ra đây đi!
Sao cậu không ra với họ? Cậu không vui khi gặp họ sao?
Tất nhiên là vui. Thế nên tớ đang uống rượu này.
- Đừng uống nhiều quá. - Các cô đúng là phụ nữ mà.
Jung-won đến đây thường xuyên không?
Thỉnh thoảng thôi. Cậu ấy đến giúp việc lặt vặt ấy mà.
Cậu ấy có hòa thuận với cô PARK không?
Cậu ấy chỉ chào mỗi khi đến.
Cậu còn nhớ không?
Cậu ấy bị đuổi khỏi lớp vì làm dơ quần.
Chuyện đó qua rồi. Chắc cậu ấy cũng quên rồi.
Mẹ cậu ta gặp tai nạn vào ngày ấy nên cậu ta phải nghỉ học.
Từ đó không ai biết cậu ấy sống ra sao.
Nếu là cậu thì cậu có quên không?
Chuyện gì vậy?
Cậu nhìn kìa.
- Than của cậu đây. - Cám ơn.
Này, Soon-hee! Làm gì đi chứ!
Cậu nghĩ tụi tớ là nô lệ hay sao chứ?
Tớ đang phụ bằng cách ngồi yên đây.
Cậu biết tớ là một tai nạn di động mà.
Phải không, Mi-ja?
Vậy cậu đi dạo với cô PARK đi
sao?
No comments yet. Be the first to leave one.