The first 200 lines.
Jim à, Stanley sẽ xuất viện hôm nay.
Anh ký tên vào thiệp tặng anh ấy được không?
Mừng là họ không cắt nhầm amidan với râu mép của anh ấy.
Nói vậy thật không hay.
Oh, tại vì lúc nào trò đùa của cậu cũng vui hết mà.
Nó ổn mà, hài hước nữa.
Nó nói về việc cắt amidan và kèm theo một trò đùa về râu mép.
Stanley đâu có râu mép.
Anh ấy có mà.
Pam, đừng cãi nữa. Stanley không có râu mép.
Tôi lỡ lời, tôi không chắc lắm.
Tôi nghĩ anh ấy có. Tôi nghĩ anh ấy có râu mép.
Được rồi, Phyllis ngồi đối diện anh ấy mỗi ngày.
Phyllis, anh ấy có râu mép hay không?
Tôi cũng không biết nữa. Giờ tôi lại nghĩ anh ấy không có.
Phyllis, cô đang nói gì vậy.
Cả tấm thiệp phụ thuộc vào việc này đấy.
Anh ấy đã làm việc ở đây 25 năm.
Làm sao mà không ai trong chúng ta nhớ mặt anh ấy?
Bởi vì chúng ta đến đây để làm việc.
Chúng ta không chĩa mũi vào việc của người khác.
Ok, cái nào nhìn hợp lý hơn?
Không có tấm nào nhìn giống một người đã từng tồn tại hoặc từng được mơ thấy
trong lịch sử điên khùng của loài người hết.
Có lẽ là tấm bên trái.
Mọi người, thang máy lên kìa. Lỡ đó là anh ấy thì sao?
Ok, nhanh nào, ai chọn có râu?
Ai chọn không có râu?
Anh ấy có râu thật.
Chào mừng trở lại, Stanley.
Biên dịch: thanhnhatnheo.28
Phần 8 - Tập 20 Tiệc chào mừng
"Chào buổi sáng, Robert" không ai nói vậy cả.
Vì cô tiếp tân của chúng ta đang ở Florida rồi.
Cô đang họp qua video với "Drake ft Swizz Beatz" hả?
Um, không, em chỉ uống cafe,
khởi động cho ngày mới thôi ạ.
Mọi người, khi đến chỗ làm mọi người phải sẵn sàng rồi chứ.
9 đến 10 giờ sáng là khoảng thời gian năng suất nhất cho con người...
Xin lỗi mọi người, tôi đến trễ.
Nhưng mọi người đã có mặt hết rồi, nên tôi đi trễ cũng không có gì nghiêm trọng
Nellie, 9h50, thật sao?
À, chuyện là thế này...
7h46, đồng hồ báo thức kêu. Em có nghe thấy, nhưng em tắt nó.
9 phút sau. Buzz, lại kêu nữa, tắt.
Thêm bảy lần nữa. Buzz, tắt, buzz, tắt.
Khi em thức dậy thì đã trễ 10' rồi.
Không có ý chí, điểm yếu của tôi đó.
Tôi chưa bao giờ nghĩ phụ nữ thật sự cần ý chí.
Tôi không nghĩ cô lại đến trễ
gần một tiếng đồng hồ mà không có lí do hợp lý đấy.
Ồ em chắc với anh là không có đâu.
Em đã từng bị vậy và sẽ tiếp tục làm vậy.
Không không, phải có gì đó chứ, cô đang bị căng thẳng.
Ừ thì, có mấy chuyện vặt như phải chuyển đến Scranton...
Hôm qua có 32 thùng đồ từ Anh và hai xe tải đồ từ Florida được gửi đến.
Rồi em phải chuyển vào căn hộ mới,
ở một nơi đáng sợ, có chúa mới biết,
kém phát triển, ngoại ô của ngoại ô,
và tôi không có ý đụng chạm, nhưng có phải...
có nhiều người Ai-len sống xung quanh đây phải không?
Đúng vậy.
Tôi ghét lắm. Không có ý xúc phạm đâu
Tôi không thấy bị xúc phạm.
Nellie, thật ra những gì cô nói nãy giờ đụng chạm nhiều lắm đấy.
Oh, ngạc nhiên chưa! Những người bản địa này đang bồn chồn kìa.
Ai là người bản địa?
Tôi xin phép, không khí ở đây đang trở nên thù hằn quá.
Tôi sẽ rất vui nếu các bạn giữ thái độ đó...
trên sân bóng rổ.
Cô nói vậy là sao?
Cho phép tôi nói hết câu đã,
hoặc trên sân bóng quần, hoặc ở tòa án tối cao, được chứ?
- Nellie. - Vâng, anh Robert.
Rõ ràng là cô đang căng thẳng vì phải chuyển chỗ ở và vì công việc mới.
Chúng ta cùng giúp cô ấy nhé?
Hôm nay hãy cố gắng hết sức
để cho cô ấy thấy lòng mến khách của một Scranton ấm cúng.
Jim, Dwight, hãy nghỉ làm hôm nay.
Giúp Nellie dỡ đồ vào nhà mới.
Sao lại chọn Jim?
Những người còn lại hãy chuẩn bị một bữa tiệc vào cuối ngày
để chào mừng thành viên mới nhất trong cộng đồng của chúng ta.
Tôi xin lỗi, chúng ta phải tổ chức tiệc cho một người
vì người đó quá tệ sao?
Tôi xin lỗi, chúng ta phải dùng giờ làm việc
để dỡ đồ giúp người khác vào căn hộ mới của họ sao?
Tôi vẫn không chắc vì sao người phụ nữ này còn được ở đây nữa.
Sao cô ấy được ở đây?
Đang trên đường cùng cô bạn gái mới.
Nhưng trước hết, dừng một chút để chia tay với bạn gái hiện tại...
đang ở cabin của bố mẹ cô ấy ở Pennsylvania.
Oh, chắc là tuyệt lắm.
Nơi đó đẹp lắm. Một nơi phù hợp để chia tay nhẹ nhàng.
À không, ý em là có bố mẹ chắc là tuyệt lắm.
Không đâu.
Anh xin lỗi, cũng đúng.
- Không hôn cho đến khi chính thức chia tay. - Đúng vậy.
- Tôi tin là như vậy. - Đúng vậy.
Tôi nghĩ điều đó rất quan trọng. Hơi gây thất vọng, nhưng quan trọng.
Quan trọng.
Tôi không tin được anh ấy bắt chúng ta tổ chức tiệc cho cô ta.
Tôi biết chứ, đúng không?
Cô ta luôn đi trễ. Cô ta cư xử thô lỗ.
Tôi khá muốn tổ chức một bữa tiệc thật tệ.
Cố ý đấy.
Phyllis.
Ta nên tổ chức ngay trong phòng giải lao này.
Đặt bánh cà rốt đi.
Và Jessica này, em có biết rằng...
việc này là do anh yêu Erin quá nhiều chứ không phải do lỗi gì ở em cả.
Andy, em giận lắm. Nhưng anh đã làm tốt nhất có thể...
em đã biết về anh với tư cách là một người yêu
và em sẽ nhớ về anh như một quý ông.
Ok, mất 1 phút 10 giây.
Xem như thành công.
Em nghĩ mình nên thử lại.
Lần này, thử trường hợp tệ nhất.
Ok, bắt đầu. Jessica, anh thành thật xin lỗi, anh chỉ muốn em biết rằng
Cái gì?
Anh muốn em biết rằng...
Cái gì? Hôm qua em không ngủ thẳng giấc.
Nellie, điều đó làm tôi nhớ ra là, cô có thật sự cần cái ghế này trong phòng ngủ không?
Vì tôi không nghĩ nó sẽ đi vừa qua cánh cửa đâu.
Đừng nghe lời Jim. Cô thấy cậu ta chơi Tetris chưa?
Oh, tôi nghĩ tôi sẽ dùng thanh này xoay dọc.
Oh, tôi không biết hàng này giá trị cỡ nào.
Chỉ một lần thôi.
Tôi sẽ mang cái ghế vào. Hãy nhìn "Schrut-ini" vĩ đại làm phép thuật đây
Oh, không, thật sao? Phép thuật hả? Đừng nhắc tới nó.
Không có gì đáng tránh xa hơn ảo thuật gia.
Một đống người lớn già đầu, vẫy tay
lôi thỏ ra từ những kẻ hở trên cơ thể.
Ảo thuật gia thật đáng ghét. Chủ đề khác đi.
Tôi xin phép một chút.
- Chào em. - Này, có gì mới không?
Không có gì, anh đang lôi hộp với Dwight.
Lôi hộp!!!
Nghĩa là vác hộp đó.
Tụi anh nghĩ ra một từ khác để nghe ngầu hơn.
Tụi em đang lên kế hoạch cho tiệc chào mừng Nellie
và tụi em sẽ làm thật tệ.
Nghe giống mọi bữa tiệc khác mà.
Không, tụi em sẽ làm giống như chơi khăm,
như kiểu đặt đồ ăn dở, tặng thiệp với thông điệp gây hấn ngầm.
Ồ này, thuê ảo thuật gia đi.
Cái gì?
- Tin anh đi. - Được thôi.
Chà, có nhiều xe ở đây thế. Kì lạ thật.
Andy, chào. Anh làm gì ở đây vậy?
Chào Lauren, nhìn cô kìa.
Tôi biết, nhìn tôi kìa.
Tôi đang trên đường về từ một chuyến công tác,
tôi nghĩ sẽ ghé qua để chào Jessica.
Sao Erin đi với tôi hả? Hỏi hay lắm.
Cô ấy là đồng nghiệp và cô ấy cần đi nhờ vì xe của cô ấy bị hư.
Ôi trời!
- Tôi là Erin. - Đây là Erin.
Chào, rất vui được gặp cô.
Jess ra ngoài chạy bộ rồi, cô ấy sẽ về sớm thôi.
Các nàng ơi, Andy ghé chơi nè.
Ok, Andy, đây là tiệc độc thân.
Đây là bạn của Jessica và họ đã uống rượu cả buổi sáng.
Ta nên đi chứ?
Đúng đấy.
Cô biết không, chúng tôi không có nhiều thời gian lắm.
Tôi nghĩ chúng tôi nên...
Oh Jess, xem ai ghé qua từ chuyến công tác nè.
Andy, chào anh.
Không biết ở Anh ga trải giường cỡ vua có được gọi là cỡ tổng thống không.
*King-size: cỡ lớn, king cũng là vua nên Dwight nói thành President-size
Tôi nên lập tài khoản Twitter.
Đúng, anh nên làm vậy.
Nellie, đừng mở ra đồ ngốc. Thương mến, Kellie.
Tôi phải xem đôi giày này.
Tôi nghĩ nó không phải...
Đây là ai?
Đây là hình hai người họ leo núi.
Tôi đoán anh ta như kiểu một người bạn.
Bạn trai.
Đây là hình hai người họ hôn nhau ở biển,
và hôn nhau ở Tháp Eiffel.
Tôi đoán anh ta như kiểu bạn thân mật, tình cảm.
Như bạn trai hả?
Cậu đọc được suy nghĩ của tôi rồi.
Wow, có tấm này mặt của anh ấy bị cào ra.
Có thể ai đó ném bánh vào mặt anh ấy.
Giả thuyết mới, anh ta là một nhà chính trị người Ý bị căm ghét.
Giả thuyết tốt hơn, anh ấy là bạn trai cũ của cô ấy
và họ trải qua một cuộc chia tay đau khổ.
Nellie.
Xin lỗi, chúng tôi chỉ...
Có vẻ hai cậu đã phát hiện ra Benjamin.
Đó là tên tôi đặt cho cái hộp chứa hình của Henry.
- Sao cô không đặt... - Suỵt.
Ôi trời, chúng tôi đồng sở hữu căn hộ này.
Rồi bỗng một buổi sáng, không một lời, anh ấy bỏ đi.
Anh ấy chạy trốn với cô phục vụ ở nhà hàng yêu thích của chúng tôi.
Thật khủng khiếp.
Nhà hàng kiểu gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.