The first 184 lines.
=Đại Tần Đế Quốc=
=Tập 1=
(Vinh quang của ta sẽ được chiếu rọi khắp thiên hạ.)
(Công lao của ta sẽ tạo phúc cho con cháu các ngươi.)
(Tần Chiêu Tương Vương khởi binh tấn công nước Triệu.)
(Mở đầu trận chiến Hàm Đan kéo dài ba năm.)
(được sinh ra trong khói lửa chiến tranh ở Hàm Đan nước Triệu.)
(Cha là Tần công tử, Doanh Dị Nhân làm con tin ở nước Triệu.)
(là mối đe dọa cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.)
Sứ nước Tần đến.
(Thừa tướng nước Triệu, Bình Nguyên Vương, Triệu Thắng)
(Tướng nước Triệu, Lý Kiên Sứ thần nước Tần)
Nước Tần tàn bạo ức hiếp ta quá đáng.
Lý Kiên.
Có.
Ném kẻ nước Tần này,
từ trên tường thành xuống cho quả nhân.
Vâng.
Tấn công.
Chuẩn bị bắn đá.
Chuẩn bị bắn đá.
Chuẩn bị bắn đá.
Chuẩn bị bắn đá.
Chuẩn bị bắn đá.
Chuẩn bị nghênh địch.
Chuẩn bị nghênh địch.
Đổ đá.
Bắn.
Bắn.
Tránh ra.
Ra trận.
Giết.
Xông lên.
Lính bắn tên chuẩn bị.
Nhanh.
Chuyện ra khỏi thành đã sắp xếp ổn thỏa rồi.
Những thứ không mang đi được thì để lại hết đi.
Vội vàng như vậy ư?
Vậy chuyện làm ăn ở Hàm Đan của chúng ta,
ít nhất cũng tổn thất mấy ngàn lượng vàng.
Bên Hàm Dương,
Hoa Dương phu nhân cũng chưa
hoàn toàn đồng ý.
Vì công tử Dị Nhân,
chủ nhân không tiếc khuynh gia bại sản,
thậm chí là nguy hiểm mất đầu.
Liệu có đáng không?
Tránh ra, tránh ra.
Đến đây làm gì?
Lã Bất Vi ở đâu?
Tại hạ là Lã Bất Vi.
Bắt lại.
(Phủ Bình Nguyên Quân, Thừa tướng nước Triệu)
(Thừa tướng nước Triệu, Bình Nguyên Quân, Triệu Thắng)
Lã Bất Vi, ta và ngươi có hẹn ước
cung cấp lương thảo cho nước Triệu.
Nhưng giờ đã quá hạn mười ngày,
một hạt gạo cũng chưa đến.
Ngươi có biết tội không?
Hai nước Triệu - Tần chiến tranh lâu ngày,
con đường buôn bán bị đứt đoạn.
Việc này...
Im miệng.
Ngươi là tên gian thương chỉ biết lợi ích.
Quân ta và quân Triệu giao tranh ác liệt.
Ngươi lại xuất hiện ở thành Hàm Dương nhiều lần,
rốt cuộc là có mưu đồ gì?
Hẳn là
ngươi và con tin nước Tần, Doanh Dị Nhân
có quan hệ thân thiết,
hợp mưu với hắn,
đem lương thảo và hàng hóa vận chuyển đến nước Tần,
củng cố nước Tần, làm suy yếu nước Triệu.
Có phải thế không?
Tuyệt đối không có chuyện này, tuyệt đối không có chuyện này.
Bình Nguyên Quân.
Mọi chuyện vốn là như thế này.
Công tử, quân Tần tấn công thành.
Chúng ta cũng nên chuẩn bị sớm đi.
Tìm nơi tạm tránh mấy ngày.
Đề phòng bất trắc.
Quân Tần tấn công thành,
Triệu Vương nhất định sẽ dùng tính mạng của ta uy hiếp quân Tần.
Nước Tần cũng sẽ không vì một mình ta,
mà tỏ ra yếu thế trước nước Triệu.
Công tử ở đâu thì ta ở đó.
Ta nhất định sẽ bảo vệ công tử.
Sư phụ.
Nếu Triệu Vương không chịu tha cho ta,
sư phụ nhất định phải bảo vệ Chính Nhi và Triệu Cơ
bình an quay về nước Tần.
(Doanh Chính, Thuở nhỏ Thê tử của Doanh Dị Nhân, Triệu Cơ)
Công tử, mau đi theo ta.
Triệu Vương muốn giết người.
Mau.
Đi đâu?
Hàm Dương.
Phu nhân và Chính Nhi đâu?
Giao cho Thân Việt rồi.
Bọn họ sẽ đi theo sau.
Sư phụ.
Công tử.
Không cần hỏi nhiều, đi theo tiên sinh.
Sư phụ.
Sư phụ dẫn phu nhân và Chính Nhi
đi theo sau nhé.
Yên tâm đi, công tử.
Dừng.
Thành môn lệnh đâu?
Kẻ nào?
Trịnh huynh, là huynh à?
Là ta, còn có Bất Vi tiên sinh.
Ân công cũng ở trong xe à?
Ta là Lã Bất Vi.
Ân công.
Tiểu huynh đệ, cho ta ra khỏi thành được chứ?
Lục soát.
Ân công, quân Tần tấn công thành đã nhiều ngày.
Hàm Đan rất nguy cấp.
Không có vương lệnh,
thì tuyệt đối không được mở cổng thành.
Bất Vi hôm nay đã rơi vào đường cùng,
tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Tiểu huynh đệ còn nghi ngờ nữa,
đợi quân Triệu Vương đến,
thì ta sẽ vùi mạng ở nơi đây.
Tướng quân, đã tìm khắp nơi rồi,
không có người.
Đáng chết.
Lên ngựa, đuổi theo.
Mở cổng thành mà không có vương lệnh,
cả nhà ta già trẻ đều sẽ mất mạng.
Ân công, tuyệt đối không được.
Ân công.
Tiểu huynh đệ, ngươi buông tay.
So với bị Triệu Vương
lăng nhục mà chết,
Bất Vi thà rằng mượn kiếm của ngươi,
chết một cách ngay thẳng.
Ân công.
Nếu hôm nay ân công vì ta
mà vùi mạng nơi đây,
thì lòng ta sao yên được?
Nếu gia mẫu biết được,
ta đối xử với ân công như vậy,
thì nhất định sẽ không nhận đứa con trai như ta.
Ân công, ân công.
Nhẹ thôi.
Phu nhân, mau trốn đi.
Mau lên, Chính Nhi.
Tránh ra, tránh ra hết.
Mau.
Trốn đi.
Đừng lên tiếng.
Mở cổng thành.
Số tiền vàng này chia cho các huynh đệ.
Ân công, Trịnh huynh, bảo trọng.
Cổng thành đóng rồi,
phu nhân và Chính Nhi ra khỏi thành thế nào?
Rốt cuộc chúng ta đi đâu đây?
Đêm nay,
chỉ có thể tránh tạm ở nhà phụ thân của phu nhân rồi.
Chẳng phải
chúng ta đi gặp công tử sao?
Chuyện xảy ra bất ngờ.
Chuyến đi này của công tử khó đảm bảo an toàn tính mạng.
Nếu cùng chạy trốn,
chỉ e là không ai chạy được cả.
Đây là ý của ai?
Bất Vi tiên sinh.
Lời của ông ấy mà ông cũng tin được ư?
Rõ ràng là ông ấy
đang dùng ta và Chính Nhi làm mồi nhử,
để ông ấy và công tử ra khỏi thành an toàn.
Tiên sinh, trời sắp sáng rồi.
Phu nhân và Chính Nhi ra khỏi thành thế nào?
Triệu Cơ và Chính Nhi có ra khỏi thành được không?
Đợi công tử bình an đến Hàm Dương,
chuyện này sẽ được sắp xếp thỏa đáng.
Ta nhất định sẽ nghĩ cách đi đón bọn họ.
Triệu Vương mà biết ta về Tần,
nhất định sẽ không tha cho hai mẹ con họ.
Có Thân Việt bảo vệ, công tử yên tâm đi.
Trong thành Hàm Đan toàn bộ đều là binh lính quân Triệu.
No comments yet. Be the first to leave one.