Release info

Sluzhili dva tovarishcha
A Commentary by duchuy2007

Tags

other
Published on: 2012-03-21
Downloads: 46
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

XƯỞNG PHIM MOSFILM

Hiệp hội nghệ thuật "Tovarishch"

ĐÔI BẠN CHIẾN ĐẤU.

Kịch bản: Yuli Dunsky, Valery Frid.

Đạo diễn: Yevgeny Karelov.

Hình ảnh: M. Ardabbyevsky, V. Belokopytov.

Thiết kế sản xuất: L. Semyonov, B. Tsarov.

Âm nhạc: Ye. Ptichkin.

Phụ đề tiếng Anh: T. Kameneva. (Thank you)

Với các diễn viên:

Andrei Nekrasov - Oleg Yankovsky, Ivan Karyakin - Rolan Bykov.

V. Vysotsky Sasha, I. Savvina - Brusentsov.

A. Papanov - trung đoàn trưởng; N.Kryuchkov - trung đội trưởng.

P. Krylov - Tham mưu trưởng.

Lukashevich - N. Burlayev; B. Silantyev - Lữ đoàn trưởng.

Chính ủy - A. Deminova Vassilchikov - vai R. Yankovky.

R. Tkachuk - sĩ quan.

Theo tôi...! Xung phong...!

Tiến về Crưm!

Tiến lên đánh Wrangel!

Tiến về Crưm!

Đừng tập như thế, các đồng chí!

Dừng tập!

Dừng tập!

Các anh có cậu nào tên Nekrasov không?

Không. Sở chỉ huy tán dóc thế nào về cuộc tấn công thế?

Tôi có ngồi lê đôi mách ở trụ sở đâu.

Có một anh lính, có khả năng tên là Kondrat.

Một gã dốt, lỗ mãng, chưa bao giờ nghe gã tắm.

Cho nên, gã đã mời bọn ký sinh trùng đến thăm khắp nơi:

vào giường, võng... và cả áo choàng bộ đội.

Đã có nhiều ca bị sốt phát ban ...

- Ông ấy là ai thế? Diễn viên à? - Bác sĩ. Ông ấy ngâm thơ của mình.

- Ở đây có ai tên Nekrasov chứ? - Đi chỗ khác đi!

Kẻ thù thì nguy hiểm, nhưng nguy hiểm hơn...

là bọn vi trùng phát ban.

Chữ "A", nguyên là "Az".

Vậy là ta được chữ "Ma..."

M..a ma... Mama!

- Hiểu chứ? - Hiểu ạ.

Các đồng chí, ở đây có ai tên Nekrasov không?

Không có Nekrasov, chỉ Pushkin thôi.

Nhìn cậu thông minh làm sao. Cỡ giáo sư đấy,

nhưng sao họ dạy cậu vỡ lòng?

Này, cán bộ, bảo sở chỉ huy, đến lúc tiến công rồi đấy.

Cậu lạc âm rồi. Làm lại.

Tập trung nào.

- Chào đồng chí Prikhodko. - Chào anh.

Anh biết ai tên Nekrasov không?

Có biết, anh ấy ở đại đội tôi.

Anh ta đàng ấy, giếng nhà bà Motria.

- Đâu cơ? - Đàng ấy kìa.

- Nekrasov! - Gì thế?

Nekrasov!

Cái gì?

Về sở chỉ huy ngay.

Không, hắn không được đi. Trước tiên, hắn phải vớt cái xô mà hắn làm rớt lên đã.

Cậu có thể đặt nấu súp củ cải hoặc cháo, nhưng không phải ở đây.

Sao phải đến sở chỉ huy?

Họ sẽ giải thích tại sao.

Ừm.. mặc xác sở chỉ huy.

Sở chỉ huy Trung đoàn. Ngày 01/ 11/ 1920.

Thưa các đồng chí.

Đối với nước Nga, Crưm là gì?

Hầu như chả có gì. Bé tẹo.

Tôi lấy tay che lại, các anh chả thấy nó nữa.

Nhưng đó là cách duy nhất mà bọn cực ngốc có thể lập luận.

Chúng ta sẽ thảo luận với quan điểm sáng suốt.

Vì vậy, cán bộ chính trị phải thông suốt,

để giải thích cho từng người lính.

Bây giờ Crưm là pháo đài của bọn Bạch vệ sâu mọt.

Chúng ta đã đuổi chúng từ khắp nơi trên nước Nga, còn nhiều sĩ quan ở đó.

Chúng còn hàng thứ lớp, toàn bộ sĩ quan các trung đoàn.

Và chúng sẽ tặng cho ta một trận khốc liệt,

vì chúng có xe bọc thép, máy bay,

và đủ loại pháo.

Toàn bộ Soviet Nga

là hậu phương ta, yêu cầu chúng ta phải bóp nát ổ rắn này,

và tước nọc độc chúng.

Bây giờ các đồng chí sẽ hỏi tôi, làm sao để nghiền nát Crưm,

khi nó được phòng thủ cẩn mật như thế?

Đó là pháo đài Thổ Nhĩ Kỳ, đầm lầy Sivash, hào sâu,

công sự dây thép gai và súng.

Tôi không biết.

Tôi không biết. Nhưng Crưm phải thuộc về ta!

Báo cáo chỉ huy, theo lệnh khẩn, đồng chí Nekrasov trình diện.

Cứ để cậu ta đợi.

Còn ai có ý kiến gì không?

"Đôi bạn chiến đấu, ya..."

"Đôi bạn chiến đấu chung một trung đoàn."

"Đôi bạn chiến đấu chung một trung đoàn."

"Một viên đạn xé gió, Hmm.."

Này, anh bạn, tại sao trên quần cậu có chữ thế?

Với cái mông rộng, cậu có thể đè mấy người này trong đó:

.

Khi người ta nói thì cậu phải đáp lại chứ.

Hoặc chúng tôi sẽ lột quần cậu, cho cậu lòi mông ra đấy.

Nekrasov! Vào gặp thủ trưởng, nhanh!

Nhiều khói quá vậy, đồ quỷ. Thuốc lá làm nhiều người chết hơn khí độc nữa đấy.

Tôi không sợ thuốc lá. Phổi tôi đầy bụi silic rồi.

Nhưng đó chỉ là mào đề. Bây giờ chúng ta vào đề nhé.

Trước chiến tranh, cậu là thợ chụp ảnh phải không, Nekrasov?

Thực ra, tôi là sinh viên.

Nhưng khi bị đuổi học, tôi chụp ảnh được hai năm.

Tốt, hay lắm.

Bây giờ chúng tôi biệt phái cậu làm việc quen thuộc đây.

Trofimov! Mang cái món ngu ngốc đó vào đây.

Mang lại đây.

Đây! Chiến lợi phẩm!

Máy ảnh "Debrie" và 600 mét phim.

Nhưng nó để quay phim mà.

Đúng rồi.

Vậy chúng ta sẽ quay phim cho mình.

Tôi chỉ định cậu làm tổ trưởng quay phim.

Không, tôi không thể, thưa thủ trưởng.

Ông phải cần chuyên gia, tôi không rành thiết bị này.

Sao cậu dám nói thế?

Cậu nghĩ tôi đã chỉ huy trung đoàn suốt đời chắc? Lệnh đấy.

Một người lính trung thành là tất cả trang bị của tôi.

Cậu nói không thể là sao? Tôi không thích những người như vậy.

Tôi đã bảo, cậu quay phim, thì cậu sẽ quay phim.

- Đằng sau, quay! - Rõ!

Gượm đã, cậu định đi đâu vậy ?

Cậu thật lập dị.

Phim ảnh là một điều tuyệt vời! Điện ảnh đấy!

Cậu xem phim "Vampire Woman"? và "The Tales of Fatal Love" chưa?

Cậu cứ ngồi đó mà đầy kinh hoàng.

Hoặc một bộ phim du lịch, ví dụ: "Poincare's Arrival in Algeria",

hoặc "The Coronation of King George".

Nhưng chúng ta sẽ quay một cái gì đó khác hẳn.

Tôi nghĩ ra rồi...

Một bộ phim về những anh hùng Hồng quân.

Cách mạng, dũng cảm và vinh quang của họ.

Còn tôi quan tâm đến chuyện này theo một khía cạnh quân sự.

Đồng chí đi trinh sát không ảnh để chuẩn bị...

cho cuộc tấn công sắp tới.

Cậu sẽ quay từ máy bay, về hệ thống phòng ngự Bạch vệ ở Perekop.

Tôi sẽ cố.

Ừ, cố đi. Nếu không thì cậu sẽ ra tòa án quân sự đấy.

"Quân Bạch vệ và bọn "Nam tước đen" Wrangel"

"cố giữ Nga hoàng trên ngai lão ấy."

"Nhưng từ rừng Taiga đến biển Anh"

"Không ai mạnh hơn Hồng quân."

- Xin chào. - Chào.

- Cậu là người quay phim à? - Vâng, tôi. Anh là ai?

Ivan Karyakin, "con của chính bố mẹ tôi."

Tôi được điều đến đây để giúp cậu, bảo vệ cậu và làm bạn với cậu.

À, chỉ giúp cậu một tay, có thể vác những thứ nặng nữa.

Mệnh lệnh đã nói thế.

Vậy, chúng ta là bạn bè nào.

Ta đi thôi.

- Đây là đồ nghề của chúng ta ư? - Ừ.

Hay thật.

Tôi đánh giá cao loại máy móc này.

Anh biết đấy, tôi...

Tôi là thợ cơ khí, thợ thiếc. Sinh ra và lớn lên trong gia đình công nhân.

- Còn anh từ đâu đến? - Nguồn gốc tôi không tốt như vậy ...

Tôi, ấy là nói thế thôi, gốc mục sư. Chú tôi nuôi tôi lớn, một linh mục.

Linh mục nuôi dưỡng sao?

Sao cậu gia nhập Hồng quân được thế? Bị động viên hay sao?

Tôi tình nguyện. Chuyện tréo ngoe nhỉ:

Con linh mục chiến đấu cho Hồng quân, còn gã nông dân thì đi lính cho Wrangel.

Nhân tiện, anh biết chứ, đồng chí Lênin xuất thân từ quý tộc?

Cậu không được bôi bác Lênin! Nói thế, tôi sẽ cho cậu một trận!

Liệu hồn, Nekrasov, tôi từng là đại đội trưởng.

Tôi bị giáng cấp vì khử một tên chuyên gia quân sự phản bội,

một gã đại tá, bằng chính tay tôi đấy!

Tôi có con mắt sắc bén, phát hiện tốt kẻ thù cách mạng, cậu hiểu chứ?

Tôi hiểu.

Yermolai "lé", có cặp mắt tinh tường. Chỉ xấu xí kinh khủng, anh ta không nhìn thẳng.

Tôi thấy tốt chứ!

Sevastopol. Ngày 02/ 11/ 1920

Bác à, tôi van bác...

Yulia, lại đây. Con gái lớn như vậy mà không biết hành xử như thế nào cả.

Sao đầy bột thế này?

Tướng quân Wrangel đảm bảo rằng,

hai mươi năm nữa, chúng cũng không chiếm được Crưm.

Nói quá rồi! Những hai mươi năm! Một năm, có thể hai, hoặc ba ...

Một cặp ủng - 80 nghìn, dây đeo - 20.

Áo chẽn chất lượng kém 30 - nghìn.

Tôi lấy nó ở đâu? Nhà tôi đâu phải bán kim cương.

Giơ tay lên!

- Xin vui lòng. - Làm ơn đi đi.

Đủ rồi, tôi mệt vì nó đấy.

Brusentsov Sasha của tôi đang ở đâu?

Đúng đấy! Đi gặp anh ta đi, phòng 24.

Giơ tay lên!

Rất đẹp đấy.

Ôi Chúa ơi, chuyện gì thế?

- Có chuyện gì thế? - Xin lỗi, quý bà.

Trung úy Brusentsov, ở đây có chuyện gì thế?

Ai vừa bắn?

Đương nhiên là tôi rồi.

Có người xông vào phòng, gào lên "Giơ tay lên!"

Tôi có súng, cho nên tôi đã bắn.

Đấy là Seryozha Lukashevich, sĩ quan tùy tùng của Mironov.

Tối quá, tôi không nhận ra anh ta.

Cho biết tên quý cô?

Em tên gì?

Ksyusha ... Oksana Nesterenko.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left