The first 200 lines.
Tất cả những gì tôi muốn là cứu trẻ em,
không phải tiêu diệt chúng.
Tôi yêu trẻ con hơn mọi thứ.
Hơn bất cứ cái gì.
Chúng cần sự thông cảm,
yêu thương,
ai đó thuộc về chúng,
và ai đó chúng sẽ thuộc về.
Tôi xin phép hỏi cô một câu có tính cách cá nhân nhé?
Cô có một sự tưởng tượng nào không?
Ồ, vâng, tôi có thể trả lời câu đó.
Có.
Tốt.
Sự thật rất hiếm khi được hiểu bởi ai ngoài những người giàu tưởng tượng,
và tôi muốn thật là chân thật.
Tôi là một người độc thân.
Nhưng không, tôi muốn thêm vào đó, một người cô đơn.
Tôi sống nhiều ở hải ngoại.
Như cuộc sống ở London của tôi, à, nó làm tôi thích thú,
nhưng nó không phải là loại thích thú mà người ta có thể chia xẻ một cách thích hợp với trẻ con.
Nói tóm lại, thưa Cô Giddens, tôi là một kẻ rất ích kỷ...
và người đàn ông cuối cùng còn sống phải gánh vác trách nhiệm quá bất ngờ và quá vụng về...
với hai nhi đồng mồ côi.
Đó là điều bất hạnh nhất.
Vì tôi không có chỗ cho bọn chúng, cả về tâm thần lẫn về cảm xúc.
Điều đó dường như vô tâm quá thì phải?
Chân thành, nhưng không vô tâm đâu.
Vậy bọn trẻ không sống với ông à?
Không, chúng ở ngôi nhà vùng quê của tôi ở Bly,
một chỗ khá là rộng, khá là cô quạnh.
Tôi chắc cô sẽ đồng ý rằng miền quê dường như là nơi thích hợp cho trẻ con.
Tôi xem trong thư của cô rằng chính cô là con gái của một mục sư miền quê.
Ồ, phải rồi, chỗ này đây.
"Hơn bất cứ cái gì, tôi yêu trẻ con."
Vâng.
Thật là ngoại hạng.
Trong mấy năm nay, hai trẻ Miles và Flora....
Hai cái tên thu hút, phải không nào?
Đã chỉ có tôi.
À, hai trẻ rầy rà tội nghiệp đó.
Chúng cần nhiều hơn là một người chú ở xa.
Chúng cần nhiều hơn một cô giáo tại gia. Chúng cần sự thông cảm và yêu thương...
và ai đó chúng có thể thuộc về và là người thuộc về chúng.
Cô, thưa Cô Giddens.
Tôi cảm thấy cô chính là người đó.
Thưa ông, ông...
ông nhận thức rằng đây sẽ là công việc đầu tiên của tôi?
Cái đó nói lên cái gì chứ? Nếu tôi tin tưởng cô,
nếu cô tin tưởng tôi--
Cô thấy đó, thưa cô Giddens,
người mà tôi giao kết phải long trọng hứa...
nhận đầy đủ và hoàn toàn trách nhiệm.
Cô ta phải không bao giờ gây trở ngại cho tôi.
Không bao giờ. Không bao giờ. Cũng không than phiền hay bãi nại hay viết gì.
Đơn giản là chịu trách nhiệm về toàn bộ mọi thứ và...
bỏ mặc tôi.
Cô nghĩ thế nào, thưa Cô Giddens?
Bọn nhỏ...
- Chúng đã có người chăm nom trước kia chưa? - Bất hạnh thay.
Không có gì sai với Cô Jessel cả, một cô giáo xuất sắc và cũng là một phụ nữ đáng tôn trọng.
Bọn trẻ rất thích cô, đặc biệt là con em Flora.
Ồ, cái đó nhắc nhở tôi,
cẩn thận đừng có gợi đề tài đó ra với Flora.
Con bé rất hãnh diện về Cô Jessel và...
chuyện đã đến như một cú xốc.
Tôi không chắc là tôi hiểu ông, thưa ông.
Cô ấy đã chết.
Ngay lúc tôi tưởng tôi đã có một tình hình ổn định và mọi việc trôi chảy...
người đàn bà tội nghiệp đó đã chết.
Tất cả đều rất là kỳ dị.
Tôi ở Calcutta khi chuyện xảy ra và tôi bắt đầu tìm người thay thế vào lúc này.
Trong khi đó, cháu trai tôi phải gửi ra ngoài học trong trường...
và con cháu út, Flora, sống với bà quản gia của tôi, Bà Grose.
Giúp tôi đi, Cô Giddens, vì tôi thật sự hết cách rồi.
Cho tôi bàn tay của cô đi.
Cho tôi lời hứa của cô.
À, thưa ông,
ông có thật sự chắc chưa?
Quá chắc và rất vui mừng đi chứ.
Chỉ là, nhớ rằng, cô nắm quyền tối thượng.
Có bất cứ chuyện gì xảy ra, cô phải giải quyết một mình.
Vâng, tôi sẽ cố.
Tôi hứa với ông như vậy, và...
tôi sẽ làm bất cứ điều gì tôi có thể để giữ cho bọn trẻ vui vẻ.
Ô, dừng lại! Xin dừng lại!
- Dừng ở đó! - Nếu ông không màng, tôi muốn đi bộ từ chỗ này.
Như ý của cô, thưa cô. Dừng!
Cám ơn ông.
Flora!
Flora!
Em không nghe thấy à?
Có ai đó đang gọi tên em.
Không, em không nghĩ vậy đâu. Em không nghe tiếng ai cả.
Không phải là tên em sao, Flora?
- Tôi là Cô Giddens. - Vâng, em biết. Cô là cô giáo mới của em.
Em đã quan sát con đường và đang chờ cô tới.
- Cô có sợ loài bò sát không? - Ồ, cái đó còn tùy. Sao vậy?
Bởi vì em có một con trong túi đây và nó rất nóng để gặp cô.
À, trong trường hợp đó, thì thế nào cũng được.
- Tên nó là Rupert. - Ồ, một con rùa.
- Tụi em yêu lẫn nhau. - Phải, cô có thể thấy hai em rất gần gũi nhau.
Rất thân.
Đó, giờ ngươi đã gặp Cô Giddens rồi.
Nhưng Rupert không phải là con duy nhất đâu.
Ý em là, từ khi chú em viết, tất cả tụi em đều chờ và chờ cô đến.
Ồ, tụi em đã phấn chấn lắm.
Cô cũng vậy. Cô thật ra còn quá phấn chấn đi chứ.
Không phấn chấn bằng tụi em. Cũng không phấn chấn bằng Bà Grose đâu.
Bà ấy đã lau và chùi. Tất cả cửa sổ đều đã được rửa sạch. Cứ tưởng tượng thôi - 134 cửa sổ.
- Ồ, chúng ta sẽ có vui thú với nhau, phải không? - Phải, chúng ta sẽ, cưng à.
Bà Grose, cô ấy đây, cô ấy đây! Và cô ấy không sợ loài bò sát đâu.
Ồ, và cái đó nhiều hơn là nói về ta, phải không nào?
Tôi đi bộ vào từ cổng. Tôi-- Tôi muốn nhìn thấy mọi thứ.
Tôi vui được gặp cô, thưa Cô Giddens.
Thật đấy, tôi mừng.
- Ồ, xin vào trong đây. - Cám ơn bà. Bà tử tế quá.
Bây giờ, tôi mong cô thích một tách trà?
Cám ơn bà.
Nhưng cháu thì không, cô Flora ạ! Giờ, cô biết là cô không được phép vào trong nhà với con cóc...
hay con rùa hay con gì gì đó.
- Đi đi, theo lối đó, cháu đi khỏi đây. - Được rồi.
Tôi không có ý kiến.
Tôi không bao giờ tưởng tượng cả!
Ồ, tôi xin lỗi.
Không sao đâu, cô ạ, chuyện đó luôn luôn xảy ra ấy mà.
Tôi không bao giờ tưởng tượng ra nó lại quá đẹp như vậy.
À, chúng tôi làm hết sức thôi.
Dù vậy một nửa số phòng hiện còn trống.
Khóa cửa và trống trơn.
Tất cả đều giống nhau, đó là việc quá lớn để giữ chúng sạch sẽ.
Nhưng điều tôi luôn luôn nói là, nó là thiên đàng cho trẻ con.
Ồ, phải, một thiên đàng.
Và con bé là một đứa trẻ quyến rũ làm sao.
Không có ai khác giống cô bé.
Dù vậy, cô ngại, nó có cách của nó. Cô có công việc bị giảm đi.
Tôi không nghi ngờ chuyện đó. Nhưng cô bé dường như--
À, cô bé chắc chắn trông như thiên thần vậy.
À, nó đúng là thế, nhưng nó thích đi lang thang, tự mình đi khỏi.
- Chúng tôi luôn luôn phải đi lùng con bé. - Ồ, phải, tôi đã nghe tiếng bà.
Cứ ngay vừa rồi khi tôi băng ngang khu vườn, tôi đã nghe bà gọi tên cô bé.
Ồ, không phải tôi đâu, cô ạ.
Có thể đó là Anna hay Đầu Bếp.
Vậy, là ai đó.
Ngồi xuống đi, cô ạ, và dùng trà của cô.
Trời ở đây sẽ tối bây giờ đấy. Tôi sẽ cho Anna đem đến cô mấy cây đèn.
Cô Giddens?
Cô Giddens!
Bà ấy đi chưa?
Rồi, đi một lát.
Cô không ngại Rupert ăn ké chút bánh ngọt của cô, phải không?
Em coi chừng đấy - nó sẽ lớn quá nhanh để đựng vừa túi của em.
Em còn một con ngựa nhỏ nữa.
Nó thật ra không phải của em.
Nó là của Miles.
Miles là anh em, cô biết không. Anh ấy đi học ở xa.
Chắc em nhớ anh ấy nhiều lắm.
À, anh ấy sẽ mau chóng về nhà.
Không, cô cho là, cho đến ngày lễ cơ.
Đến giờ cô lên lầu sẵn sàng để tắm rồi, Cô Flora.
Hứa với em đi, cô sẽ không đi khỏi?
Cô dự tính ở đây một thời gian dài.
Và để nghĩ tôi có hồ nghi gì.
Tôi đã quá sợ hãi đi.
- Sợ à, thưa cô? - Tôi không thể quyết định được.
Tôi có nên nhận công việc này hay không nên?
À, cô ạ, tôi chắc tôi rất mừng vì cô đã nhận.
À, sau cùng, tôi đã không có nhiều chọn lựa.
Chú của bọn chúng là điều thuyết phục nhất.
Ồ, và tôi không biết vụ đó! Nhiều lần ông ấy đã tạo phép mầu trên tôi.
Ngay cả khi còn là một cậu bé, ông ấy đã có thể thuyết phục cô đủ thứ...
và hai đứa trẻ cũng giống như vậy.
Ông ấy không thường đến đây à?
À, ông ấy thích đời sống thành thị.
Ông ấy luôn luôn là một người rất bình dân,
và bình dân ở đây thì có tốt gì khi chỉ có hai đứa nhỏ và bồ câu và tôi chứ?
- Bà Grose? - Vâng, cô nương?
- Cô ấy giống gì vậy? - Ai chứ, cô?
Cô giáo khác đó, người đã chết.
Cô Jessel à?
Cô ấy là một phụ nữ trẻ.
Một số người cho là cô ta xinh, và, à, tôi giả dụ là cô ta xinh,
nhưng không đẹp như cô đâu, cô ạ, không bằng một nửa.
Ông ấy dường như thích người trẻ và xinh đẹp hơn.
Ông ấy đã như thế. Ông ấy có con mắt của chính Quỷ Vương.
Ý tôi là, đó là cách của ông ta, vị chủ nhân.
Nhưng trước tiên bà nói về ai đã?
Tại sao, ông chủ, dĩ nhiên rồi. Đâu có ai khác, cô nương, không ai khác cả.
Cháu đã làm văng nước lên Cô Giddens kìa!
Và em kia cũng đáng lưu ý như vậy? Ý tôi là cậu ta, cũng quyến rũ như vậy à?
Nếu cô mà thích con bé này, cô sẽ bị cuốn mất bởi Cậu chủ Miles luôn.
- Miles đang đến! - Tôi dường như sẽ bị cuốn đi quá dễ rồi.
Đó là điều đã xảy ra cho tôi ở London.
Miles đang đến! Miles đang đến!
Toàn chuyện tào lao, cô nương. Cô biết rất rõ là Miles ở trường. Giờ đừng nói nữa.
Em có một cái giường nhỏ trong phòng cô. Nó có giăng màn.
- Hay quá. - Vâng.
Bà Grose đã muốn cho cô một phòng lớn.
Nhưng em nói, "Cô ấy chỉ ở đó để ngủ và phòng lớn thành ra lớn hơn vào ban đêm."
- Cô có biết thế không? - Họ biết à?
Bà Grose không biết.
No comments yet. Be the first to leave one.